Virtus's Reader

## Chương 2: Sát Cơ

Sắc đêm như cũ, mưa bụi rả rích không biết mệt mỏi trút xuống.

Trong đêm lạnh, bên trong rừng cây.

Người trẻ tuổi cầm kiếm mà đứng, trên thân kiếm vẫn còn treo một cỗ thi thể.

Kiếp trước kiếp này, đây là lần đầu tiên Sở Thanh giết người.

Nhưng có lẽ là bởi vì dung hợp ký ức của nguyên chủ, Sở Thanh tịnh không có chút cảm giác dị dạng nào.

Hắn chỉ có chút khốn hoặc.

“Tại sao trên đầu kẻ này, không xuất hiện đồ vật?

_“Hệ thống cũng không có bất kỳ phản ứng nào?”_

Mở giao diện ra, cũng không thấy kích hoạt thứ gì.

_“Có thể là ta nghĩ sai rồi.”_

Vung tay lên, thi thể liền đã từ trên thân kiếm văng xuống.

Vừa rồi kích hoạt hệ thống, nhìn thấy thứ trên đỉnh đầu Huyết Thương, hắn còn tưởng rằng chỉ cần giết một người, trên đầu đều sẽ có đồ vật xuất hiện.

Bây giờ xem ra, dường như không phải như vậy.

Thứ trên đầu Huyết Thương, lẽ nào chỉ là một loại phương thức xuất tràng của hệ thống?

Căn bản không có quan hệ gì với việc mình giết gã.

Còn nói về bảo rương... Tân thủ đại lễ bao?

Hắn tịnh không rối rắm quá lâu ở vấn đề này, mặc dù cảm thấy có chút chuyện nghĩ không thông, nhưng không quan trọng.

“Bất quá như vậy, dường như cũng không cần thiết phải chạy nữa a.

_“A Phi Khoái Kiếm... Thiên hạ đệ nhất khoái kiếm!”_

Khóe miệng Sở Thanh nhếch lên một tia tiếu ý.

Năm tên sát thủ, lúc ban đầu đụng mặt, bị hắn giết một tên.

Trong bốn kẻ còn lại, có hai kẻ đều ở ngay trước mắt.

Một kẻ treo trên cây, một kẻ ngã trong vũng bùn.

Nay chỉ còn lại hai người.

Thay vì chật vật chạy trốn, chi bằng ở lại chỗ này chờ đợi một phen.

Từ lúc nguyên chủ bị Nghiệt Kính Đài phục kích, Sở Thanh đã biết đây là cục diện không chết không thôi.

Nghiệt Kính Đài không cho phép phản bội, giữa hai bên tất nhiên phải phân ra một cái sinh tử thắng bại.

Nếu như không có cái bàn tay vàng này, cho dù mình xuyên không tới chỉ sợ cũng khó mà sống sót dưới sự truy sát của bọn chúng.

Nhưng bây giờ... tình huống tự có chỗ khác biệt.

Hiện giờ chỉ cần nhổ cỏ tận gốc hai tên sát thủ này, là có thể tranh thủ thêm một chút thời gian cho bản thân.

Nghĩ tới đây, Sở Thanh liền quay trở lại dưới gốc cây bắt đầu khoanh chân đả tọa.

Thương thế trên người hắn tịnh không vì đạt được ‘A Phi Khoái Kiếm’ mà có chuyển biến tốt, cho nên hiện tại vẫn phải điều tức một chút.

Gia truyền tuyệt học của Sở gia tên là 【Nhược Hư Kinh】, thực chất là một mạch Đạo môn.

Tổ tiên nhà hắn từng có người bái nhập Đạo môn 【Hư Hoài Tông】, là chân truyền đệ tử bên trong.

Ba trăm năm nay trên giang hồ tinh phong huyết vũ thổi quét dữ dội, Hư Hoài Tông không thể chống đỡ được trận mưa gió này, tông môn vỡ nát, môn nhân kẻ chết người tản mác, trong đó liền có vị tiên tổ này của Sở gia.

Ông ta nương tựa Nhược Hư Kinh và một thân tuyệt học của Hư Hoài Tông, sáng lập nên căn cơ Sở gia ở Thiên Vũ Thành.

Nhược Hư Kinh liền cũng tự nhiên trở thành gia truyền tuyệt học của Sở gia.

Võ công Đạo môn dễ học khó tinh, chú trọng chính là trung chính bình hòa, hậu tích bạc phát.

Chỗ tốt lớn nhất chính là hiếm khi có nguy cơ tẩu hỏa nhập ma.

Sở Thanh năm tuổi liền bắt đầu tu hành môn nội công này, cho đến nay đã có ròng rã mười bốn năm quang cảnh, cũng chỉ đạt tới đệ tam trọng cảnh giới.

Về mặt nội công không tính là thâm hậu, nhưng thi triển ra, nội tức khinh bạc như khói, miên miên bất tuyệt, hậu kình mười phần.

Đây chính là đặc tính của Nhược Hư Kinh, bạo phát lực có lẽ không đủ, nhưng lại bền bỉ nhất trong cửu chiến.

Sở Thanh có thể kiên trì đến bây giờ dưới sự vây công của năm tên sát thủ Nghiệt Kính Đài, thậm chí thoát khỏi vòng vây còn liều chết một cao thủ có võ công cao hơn mình, ỷ lại chính là môn tuyệt học này. Lúc này nội tức từ đan điền dâng lên, đan điền như lò lửa, khói xanh lượn lờ, men theo kinh mạch nhập trọng lâu, làm dịu thương thế trên người.

Thời gian cứ thế trôi qua, cũng không biết đã qua bao lâu, hai đạo nhân ảnh đột ngột xuất hiện ở hai bên Sở Thanh.

Hai người này đồng dạng một thân hắc y, trên mặt đeo mặt nạ.

Sau khi hiện thân không nói một lời, chỉ thấy kẻ bên trái thò tay vung lên, chỉ nghe vù vù vù ba tiếng vang, ba viên thoi tiêu xé gió bay ra lấy thẳng sườn mặt Sở Thanh.

Ngay sau đó tay phải cầm đoản chủy giấu sau phi tiêu, đâm thẳng về phía cổ Sở Thanh.

Một kẻ khác vung tay đánh ra lại là một sợi thằng tiêu.

Thằng tiêu là một loại nhuyễn binh khí, một sợi dây thừng trên đỉnh là một mũi tiêu, sắc bén nhọn hoắt.

Loại vũ khí này khi thi triển, cần phải súc thế, mượn nhờ động tác thân thể kéo theo thằng tiêu chuyển động, cuối cùng vung ra, uy lực phi phàm không nói, mà lại quỷ quyệt khó phòng.

Chỉ là thủ pháp của kẻ này phi phàm, trong lúc vung lên lờ mờ kéo theo tiếng sấm gió, có thế sét đánh không kịp bưng tai.

Hai người này xuất thủ đều là sát chiêu, trúng bất kỳ chiêu nào, Sở Thanh đều phải mất mạng tại chỗ.

Ngay trong khoảnh khắc này, Sở Thanh mở hai mắt ra, thân hình thuận thế lăng không bay lên, trường kiếm trong tay hất một cái sát na đánh bay ba viên phi tiêu, ngay sau đó kiếm phong tiến tới, chỉ nghe xuy lạp một tiếng vang.

Một bước tiến này sượt qua chủy thủ của kẻ bên trái, hai binh khí chạm nhau, có hỏa hoa bắn tóe.

Trường kiếm và chủy thủ giao thoa, một bên đâm xuyên yết hầu, một bên lại khó khăn lắm mới dừng lại trước lồng ngực.

Cùng lúc đó thằng tiêu bay thẳng đến hậu tâm Sở Thanh.

Sở Thanh giơ tay vỗ bay chủy thủ trước ngực, dưới chân điểm một cái dùng kiếm ép thân hình tên thích khách trước mặt tiến lên.

Một bước, hai bước, ba bước!

Sau ba bước dưới chân hắn khựng lại, quay đầu chém một nhát, chỉ nghe đinh một tiếng.

Mũi tiêu của thằng tiêu bị hắn một kiếm này chém bay.

Chỉ bởi vì đến chỗ này, thằng tiêu kia đã tới điểm tận cùng... không với tới hắn được nữa.

Tên thích khách phía sau đắm chìm trong đạo này nhiều năm, mũi tiêu bị hất bay cũng tịnh không để ý.

Trong tay chỉ giật một cái, liền đã khống chế được nó.

Đang định tiếp tục tập sát, nhưng khóe mắt lại nhìn thấy một vệt ngân bạch... cúi đầu nhìn lại, trên yết hầu đã có thêm một thanh kiếm.

Từ lúc nào?

Tên thích khách kia hai mắt trừng tròn xoe, muốn mở miệng, thế nhưng trong miệng chỉ phát ra âm thanh ‘hắc hắc’, một chữ cũng nói không rõ.

Sở Thanh vung tay rút kiếm, thi thể thích khách rơi xuống, kích khởi vài bọt nước.

Mà thân thể Sở Thanh cũng lảo đảo lắc lư, hít sâu một hơi mới đứng vững bước chân:

_“Thành rồi... Nếu Nghiệt Kính Đài ngoại trừ bọn chúng ra, không phái thêm người bám theo phía sau, vậy tạm thời coi như đã thoát khỏi.”_

Hắn dẫu sao cũng là thân mang trọng thương, một phen kịch đấu vừa rồi nhìn như nhẹ nhõm, thực chất cực kỳ hao phí tâm lực.

Nội tức cũng thanh hoàng bất tiếp, nếu như thêm vài người nữa, chỉ sợ thực sự phải nguy to.

Nhưng cho dù là đến lúc này hắn hành sự vẫn đâu vào đấy, lục soát từng thi thể của mấy kẻ này một lượt.

Cuối cùng vơ vét được vài lạng bạc vụn, một số ngân phiếu, chỉ là thứ ngân phiếu này Sở Thanh không định dùng.

Rất nhiều ngân phiếu cần phải tìm đến tiền trang đặc định để đổi bạc, nếu chủ nhân ban đầu của ngân phiếu và tiền trang có chút sâu xa, lưu lại ký hiệu gì đó trên đó, mạo muội sử dụng hàng không đúng mẫu, rất có khả năng sẽ rước lấy phiền phức.

Ngoài ra còn có một số dược phẩm không rõ công dụng, cùng với một bức thư niêm phong bằng hỏa tất.

Trên thư không ghi người nhận, không biết là gửi cho ai, thế nhưng đã dùng đến hỏa tất, thiết nghĩ tịnh không đơn giản.

“Hiện tại tạm thời an toàn, bất quá năm kẻ này sau đêm nay không trở về phục mệnh, sau đó tất nhiên sẽ có càng nhiều sát thủ tới truy sát ta...

_“Đã là tử cục vô giải, ngược lại cũng không để ý đắc tội thêm một chút.”_

Sở Thanh khẽ lắc đầu, liền tiện tay bóc bức thư này ra.

Nhưng nội dung lại tạp loạn vô chương, đây là một bức mật thư.

Muốn thu hoạch được nội dung chân chính, cần phải đọc theo phương thức đặc định.

Sở Thanh trà trộn trong Nghiệt Kính Đài sắp một năm rồi, tự nhiên biết phương pháp phá giải của bọn chúng, lập tức làm theo, liền thu được một dòng chữ ngắn ngủi.

【Thiết Chưởng Độ Ách Sở Vân Phi, năm ngàn lượng!】

Sở Thanh nhướng mày, Sở Vân Phi... đó chẳng phải là cha ruột của nguyên chủ sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!