## Chương 229: Mở Rương
Tiền tài của Thẩm gia cuối cùng được thu vào khố phòng của Liệt Hỏa Đường, sử dụng như thế nào, Sở Thanh không định hỏi đến.
Những chuyện cần dặn dò đều đã dặn dò xong, Sở Thanh liền rời khỏi phủ thành chủ.
Hắn không đi gặp Lý Hàn Quang… Về mặt thời gian có chút khẩn trương, chuyện bàn giao với Lý Hàn Quang, liền giao cho Tề Chấn Hải.
Sở Thanh thì trực tiếp trở về khách sạn, gõ cửa phòng Ôn Nhu.
Đợi đến khi Ôn Nhu đi ra, trên mặt vẫn còn mang theo vẻ mệt mỏi, bất kể là ai đang ngủ nửa chừng bị người ta gọi dậy đại khái đều là bộ dạng này.
Bất quá nàng vẫn rất nhanh phấn chấn lên:
_“Sao vậy?”_
Vô duyên vô cớ, Sở Thanh sẽ không nửa đêm gọi nàng dậy.
_“Thu thập một chút, theo ta đi một nơi.”_
Sở Thanh nói xong, lại đi gõ cửa phòng Ngộ Thiền.
Ôn Nhu thì không nói hai lời, trực tiếp quay về thu thập đồ đạc, đại khái khoảng một chén trà công phu sau, ba người liền rời khỏi khách sạn.
Ngựa không dừng vó, trực tiếp chạy tới nơi kết thúc trận chiến lúc trước.
Ngưu Khôi vẫn đang đợi ở đây, Sở Thanh lúc trước dặn dò hắn, xua tán nhân sĩ giang hồ xung quanh, không được tùy tiện động vào bất cứ thứ gì ở đây, đêm nay hắn sẽ quay lại.
Khi ba người Sở Thanh tới đây, đám người Ngưu Khôi phân tán xung quanh, thoạt nhìn đều rất buồn ngủ.
Bất quá có lẽ là hy vọng trước mặt công tử, hảo hảo biểu hiện một phen, cho dù từng người đều buồn ngủ đến mức gật gà gật gù, lại vẫn cố xốc lại tinh thần, để bản thân phấn chấn lên.
Sở Thanh chú ý tới, có mấy người đều lén lút đi véo đùi mình để tỉnh táo.
Khi chú ý tới đám người Sở Thanh đến, Ngưu Khôi lúc này mới vội vàng chấn phấn tinh thần:
_“Công tử!”_
Sở Thanh khoát khoát tay:
_“Các huynh đệ vất vả rồi, chuyện ở đây đã xong, các ngươi về trước đi.”_
Ngưu Khôi không dám nói nhiều, nghe được lời này xong, vội vàng đáp ứng một tiếng, liền dẫn đệ tử Liệt Hỏa Đường rút lui.
Bọn hắn muốn lộ mặt trước Sở Thanh, hảo hảo biểu hiện một chút, nay thái độ Sở Thanh hòa ái, mục đích của bọn hắn liền đạt được rồi.
Tối hôm nay nếu có thể để lại ấn tượng tốt cho Sở Thanh, tương lai tùy tiện một câu nói, cũng có thể khiến hắn thụ dụng không hết.
Sở Thanh không để ý tới tâm tư của Ngưu Khôi, chỉ hỏi Ôn Nhu:
_“Còn có thể bắt được Phùng Tiểu Ngọc không?”_
Ôn Nhu nhíu mày:
_“Kỳ quái… Ả làm sao làm được?”_
_“Hửm?”_
Sở Thanh có chút nghi hoặc.
Ôn Nhu nhìn Sở Thanh một cái, thấp giọng nói:
“Ta có thể ngửi được mùi vị của nội lực, tình huống này gần như rất ít người có thể cách tuyệt.
“Huynh nói Phùng Tiểu Ngọc ở đây, nhưng ta lại không ngửi thấy mùi của ả… Mùi của ả rất nhạt.
“Nơi này lại chỉ có mùi máu tanh nồng đậm đến cực điểm.
“Đây rõ ràng không phải mùi của Phùng Tiểu Ngọc… Mùi của Phùng Tiểu Ngọc cũng không ở đây.
“Nhưng huynh lại nói chắc như đinh đóng cột, có thể thấy, cỗ mùi máu tanh này, chính là do Phùng Tiểu Ngọc mang đến.
_“Vậy ả làm thế nào đem cỗ mùi vị này ẩn giấu đi?”_
Sở Thanh đã hiểu sự nghi hoặc của Ôn Nhu.
Thiên Hương Khứu Thể của nàng gần như là đâu vào đấy, rất ít khi thất thủ.
Nếu như ban ngày nàng đã sớm ngửi thấy mùi nội lực của Phùng Tiểu Ngọc, hoặc là nói, lúc ở phân đà Nghiệt Kính Đài ngày đó, lúc mới gặp ‘Liễu Tam Nương’, nàng đã ngửi thấy mùi, Phùng Tiểu Ngọc căn bản không lừa được bọn họ.
Mà như vậy, thì nói rõ hai chuyện.
Chuyện thứ nhất, bản lĩnh của Huyết Vương Gia không nhỏ, sự thay đổi của ả là từ trong ra ngoài.
Cho dù là Ôn Nhu cũng rất khó sát giác được, Huyết Vương Gia dưới tầng tầng ngụy trang này…
Chuyện thứ hai… chính là Thiên Hương Khứu Thể của Ôn Nhu không phải vô địch.
Có một số người, có thể giấu giếm được cái mũi của Ôn Nhu.
Thứ gần như huyền học này, cho đến nay, đại khái chỉ có hai người từng tránh được.
Người thứ nhất là thiên hạ đệ nhất thần thâu, Cửu Thiên Tinh Đẩu Tận Nhập Nhất Thủ Du Tông.
Người này thân là thần thâu, chi pháp ẩn nặc tự nhiên mạnh hơn người bên ngoài gấp trăm lần.
Sở Thanh và Ôn Nhu lúc đó truy đuổi người này, lại tìm thấy Tôn Tiểu Hương, sau đó tìm lại, liền không còn dấu vết của Du Tông.
Nay vị Huyết Vương Gia này, cũng có thể trong tình huống thay đổi dung mạo, từ trong ra ngoài biến thành một người khác… Thậm chí ngay cả trạng thái nội tức trong cơ thể, cũng có thể thong dong thay đổi.
Điểm này, cho dù là Sở Thanh cũng không làm được.
_“Thập Nhị Thánh Vương, có một số thứ ngược lại cũng hợp tình hợp lý…”_
Sở Thanh khẽ nhíu mày:
_“Ta chỉ lo lắng, người này vẫn còn sống trên đời, bây giờ muội còn có thể bắt được, cỗ mùi máu tanh này, là tiêu tán ở đây? Hay là đã nhẹ nhàng bay đi xa rồi?”_
_“Ả chưa chết.”_
Ôn Nhu khẽ nói:
_“Mùi đó đi về phía Bắc rồi.”_
Điều Sở Thanh muốn chính là đáp án này:
_“Chúng ta đuổi theo.”_
Chậm trễ non nửa đêm, điều Sở Thanh muốn thực ra không phải là đáp án này.
Hắn càng muốn nghe thấy là, Huyết Vương Gia cứ thế bỏ mạng, tan thành mây khói rồi.
Nhưng nay đã là đáp án này, vậy cũng chỉ có thể buông tay đánh cược một lần, xem xem có cơ hội đuổi kịp vị Huyết Vương Gia này hay không.
Sở Thanh lúc trước từng nói với những giang hồ nhàn tản khách kia, tối hôm nay người chết trong tay hắn là Huyết Vương Gia.
Chính là để phòng ngừa, Huyết Vương Gia mượn cớ này giả chết.
Lời đồn này một khi truyền ra ngoài, Huyết Vương Gia tất nhiên sẽ cho rằng, Sở Thanh thật sự tin ả đã chết.
Như vậy, trong tình huống ả thân thụ trọng thương, liền không dám mạo muội hấp thu máu tươi, để liệu thương cho mình.
Nếu không, sẽ bại lộ hành tung của bản thân, để Sở Thanh sát giác được chân tướng người này chưa chết.
Sở Thanh thì có thể mượn nhờ Ôn Nhu, tận khả năng truy tầm dấu vết của người này, tranh thủ trước khi thương thế của ả chưa lành, tìm được ả, một kích đánh chết.
Đây là hậu thủ Sở Thanh lưu lại để phòng hoạn chưa xảy ra.
Lúc này, có lẽ thực sự có thể phát huy được chút tác dụng… Chỉ là không biết, Huyết Vương Gia thân thụ trọng sáng, ỷ vào một thân khí huyết này và 【 Huyết Ma Chân Kinh 】, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, có thể chạy được bao xa?
Trong tình huống mất đi đôi chân, ả còn có khả năng thoát khỏi sự truy kích của đám người Sở Thanh hay không.
Thời gian không đợi người, Sở Thanh một tay nắm lấy Ôn Nhu, một tay nắm lấy Ngộ Thiền, một đường thi triển khinh công, đuổi theo hướng Ôn Nhu chỉ điểm.
Chỉ là lần truy kích này cũng không thuận lợi.
Theo lẽ thường mà nói, thời gian mùi vị lưu lại trong không khí là ba ngày.
Có thể là Huyết Vương Gia thông qua thủ đoạn loại như Huyết Ảnh Huyễn Thân để đi đường, tốc độ thật sự quá nhanh, đến mức mùi vị lưu lại trong không khí, mỏng manh đến mức khiến người ta giận sôi.
Ôn Nhu cần phải hao phí tâm lực cực lớn, mới có thể bắt được một vệt dấu vết nhàn nhạt kia.
Chỉ cần không cẩn thận, sẽ đi chệch đường, từ đó quay lại điểm vẫn còn lưu lại mùi vị trước đó, một lần nữa tìm kiếm.
Nhưng dù là như thế, một đêm trôi qua, ba người lại đuổi về phía Bắc hơn trăm dặm… lại thủy chung không thấy tung tích của Huyết Vương Gia.
Ngay cả trên mặt đất cũng chưa từng lưu lại chút vết máu nào.
Mắt thấy tinh thần Ôn Nhu có chút mệt mỏi, Sở Thanh liền đặt nàng và Ngộ Thiền xuống, đề nghị nghỉ ngơi một chút.
Trong đôi mắt trong veo của Ôn Nhu, mang theo một chút bướng bỉnh, không muốn nghỉ ngơi…
Lại không lay chuyển được Sở Thanh:
“Bản lĩnh của Huyết Vương Gia cao cường, ả đã không chết, tất nhiên có ngàn vạn phương pháp thoát thân.
“Nay chúng ta chỉ cần tận nhân sự, thính thiên mệnh là được rồi.
_“Nếu như thật sự không đuổi kịp, vậy cũng chỉ có thể như vậy thôi…”_
Ôn Nhu nhẹ nhàng gật đầu, chuẩn bị ngồi xuống nghỉ ngơi, ăn chút đồ.
Sở Thanh thì tìm một chỗ hẻo lánh, chậm rãi ngồi xuống.
Một đêm này giày vò xuống, hắn cũng cảm thấy có chút thể xác và tinh thần mệt mỏi, bất quá bên phía hắn còn có hai cái rương chưa mở.
Một cái là nhiệm vụ 【 Bảng Thượng Vô Danh 】 này, lúc trước Sở Thanh chỉ mở Võ Học Bảo Rương, được Cửu Dương Thần Công.
Còn có một cái Tuyến Sách Bảo Rương, thủy chung vẫn lưu lại chưa từng mở ra.
Một cái rương khác, thì là sau khi giết Thẩm Cư Khách, nhận được cái Tùy Cơ Võ Học Bảo Rương kia.
Lại không biết có thể mở ra thứ gì…
Khoảng thời gian gần đây, Sở Thanh đối với võ công có thể mở ra trong loại rương này, đều không mấy mong đợi.
Nhưng trên thực tế, cho dù là bảo rương ở trạng thái có thể chọn, võ công mở ra, cũng không phải toàn bộ đều như ý muốn.
Phần thưởng mà hệ thống của mình đưa ra, cho dù là có một phân loại đại khái, nhưng tính ngẫu nhiên cũng quá mạnh rồi…
Hắn nhẹ nhàng xoa xoa mi tâm của mình, trước tiên mở cái Tuyến Sách Bảo Rương kia ra.
【 Một Tuyến Sách Bảo Rương chưa mở, có mở ra hay không?】
_“Mở ra.”_
【 Mở ra thành công, nhận được manh mối: Thái Hằng Môn!】
_“??”_
Sở Thanh sững sờ, sao lại là Thái Hằng Môn?
Thái Hằng Môn quả thực là con đường hắn bắt buộc phải đi qua, dù sao trên người còn có tro cốt của Lệnh Bắc Thần.
Nhưng Thái Hằng Môn một trong Ngũ Môn này, sừng sững trên giang hồ nhiều năm đều chưa từng có nửa điểm dao động, Nghiệt Kính Đài ăn no rửng mỡ, vậy mà chạy đến Thái Hằng Môn làm xằng làm bậy?
Đây lại là vì cớ gì?
Sở Thanh nhất thời vô cùng khó hiểu, nhưng bây giờ xem ra, Thái Hằng Môn quả thực là phải nhanh chóng đi một chuyến rồi.
Chỉ là trong cảnh nội Liệt Hỏa Đường, ngoại trừ truy kích Huyết Vương Gia ra, còn phải đi một chuyến Quảng An Thành, hơn nữa phải lấy thân phận Dạ Đế, đi tìm Bắc Đường Tôn đòi tiền.
Nay Bắc Đường Tôn chỉ sợ vẫn chưa trở về tổng đà Liệt Hỏa Đường… Ở địa giới Liệt Hỏa Đường, vẫn phải chậm trễ thêm một khoảng thời gian.
Trong lòng cân nhắc, làm thế nào có thể phân thân hai nơi, tạo thành ảo giác hai người không ở cùng một chỗ, lại phát hiện nghĩ thế nào cũng khá là khó xử.
Khinh công của hắn tuy lợi hại, nhưng nếu như ưu tiên Thái Hằng Môn trước, muốn qua lại giữa Thái Hằng Môn và tổng đà Liệt Hỏa Đường, thời gian cần hao phí cũng quá dài rồi.
Kiểu qua lại này, tình huống tốt nhất chính là trong một đêm đi một vòng.
Tất cả mọi người đều nhìn thấy Tam công tử về phòng nghỉ ngơi, ngày hôm sau hắn còn có thể từ trong phòng đi ra, không ai biết hắn một đêm này bôn tẩu ngàn dặm, qua lại hai nơi.
Lúc này mới có thể giấu giếm được con mắt của người bên ngoài.
Nghĩ tới đây, hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi:
_“Cùng lắm thì tính toán khoảng cách cho kỹ, vất vả chạy một chuyến là được, Bắc Đường Tôn tốt nhất là mau chóng trở về tổng đà Liệt Hỏa Đường, nếu không, chuyện này rất khó vẹn toàn.”_
Trong lòng nghĩ như vậy, tâm niệm khẽ động, hệ thống lập tức hiện ra nhắc nhở.
【 Một Võ Học Bảo Rương chưa mở, có lập tức mở ra hay không?】
_“Mở ra.”_
Sở Thanh trong lòng cũng không ôm mong đợi gì, dù sao lần này ngay cả tay cũng chưa rửa.
Mặc dù cách làm mở rương rửa tay các loại, có chút quá mê tín huyền học, nhưng tốt hơn là không làm gì cả mà…
【 Mở ra thành công, nhận được khinh công: Điện Quang Thần Hành Bộ 】
Phản hồi của hệ thống nhanh đến mức khó tin, về phương diện này, hoàn toàn không giống như một hệ thống sơn trại.
Hai mắt Sở Thanh đột nhiên trừng tròn xoe, cái này gọi là gì?
Cái này gọi là buồn ngủ gặp chiếu manh!
Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy?
Vừa rồi còn đang rối rắm, làm thế nào có thể trong một đêm quay lại ngàn dặm, sau đó liền đến Điện Quang Thần Hành Bộ!?
Cảm giác đau nhói như điện, nháy mắt tràn ngập toàn thân.
Hai bên eo là đau nhất, sau đó là hai mắt cá chân kịch liệt nhất.
Tiếp theo là hai chân và lưng, yếu nhất là hai vai hai cánh tay các nơi…
Điện Quang Thần Hành Bộ nhìn như là một môn khinh công, thực chất cũng là toàn thân trên dưới cùng nhau phát lực, xa không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Theo sát phía sau là từng đạo khẩu quyết và phương pháp vận chuyển nội tức, xâm nhập vào trong lòng.
Sở Thanh mặc nhiên nhắm hai mắt lại, đem những thứ này toàn bộ dung nạp, bất quá chỉ trong chốc lát, lúc mở hai mắt ra lần nữa, trong con ngươi lờ mờ nổi lên một vệt điện khí.
Lại trong chớp mắt biến mất không thấy.
Vệt điện khí này là do phương pháp vận công của Điện Quang Thần Hành Bộ thôi sinh ra, cũng không phải là dư ra một môn nội công mới.
Nhưng dù là như thế, Sở Thanh cũng đủ hài lòng.
“Xem ra, quả nhiên không phải rửa tay mới có thể mở ra đồ tốt a.
_“Lần trước không rửa tay, không phải cũng mở ra Giáng Long Thập Bát Chưởng sao?”_
Sở Thanh nghĩ tới đây, xoay người đứng dậy, có chút không kịp chờ đợi muốn thử nghiệm một chút sự lợi hại của Điện Quang Thần Hành Bộ này.
Nhưng rối rắm một chút xong, lại dừng lại.
Ngộ Thiền là một hòa thượng tốt, nhưng vẫn chưa đến mức có thể để Sở Thanh không kiêng nể gì cả thể hiện bí mật của mình.
Nếu bên cạnh chỉ có một mình Ôn Nhu, hắn ngược lại không cố kỵ gì rồi…
Nghĩ tới đây, Sở Thanh liền lên tiếng nói:
_“Hai vị nghỉ ngơi thế nào rồi?”_
Ngộ Thiền tự nhiên không sao cả, một đêm này hắn toàn bộ đều bị Sở Thanh mang theo đi.
Ôn Nhu thì đứng dậy:
_“Chúng ta phải nhanh lên…”_
Nàng tuy là đại tiểu thư Lạc Trần Sơn Trang, từ nhỏ được Thôi Bất Nộ bảo vệ cũng rất tốt.
Nhưng không phải không biết nhân gian tật khổ.
Huyết Vương Gia thân thụ trọng thương, cách nói của Sở Thanh cố nhiên có thể lừa ả nhất thời, khiến ả tạm thời không dám hấp thu máu tươi trên diện rộng, để liệu thương cho mình.
Nhưng cũng tuyệt đối không thể khoanh tay chịu chết…
Nay mỗi một khắc dừng lại, đều có khả năng sẽ có người thường gặp phải độc thủ.
Tiêu chuẩn đạo đức của Sở Thanh cũng không cao đến mức, rõ ràng biết đối phương không phải thứ tốt lành gì, còn đi xuất thủ tương trợ.
Lại cũng không thấp đến mức, rõ ràng biết sẽ có người bị gian nịnh hãm hại, nhưng lại làm ngơ.
Hắn một đường này vội vàng gấp gáp, chính là lo lắng sẽ có tình huống như vậy xảy ra.
Mắt thấy Ôn Nhu đã chuẩn bị xong, liền tiếp tục mang theo Ôn Nhu và Ngộ Thiền lên đường.
Chỉ là Ôn Nhu tìm kiếm mùi vị của Huyết Vương Gia, tựa hồ trở nên càng ngày càng không dễ dàng rồi.
Mùi vị lưu lại trong không khí, tốc độ tiêu tán nhanh vượt quá sức tưởng tượng.
Cuối cùng, sau khi lại truy đuổi một hồi lâu, trên mặt Ôn Nhu hiếm khi lộ ra một tia ủ rũ.
_“… Ta, ta không tìm thấy ả nữa.”_
Ánh mắt Sở Thanh đảo quanh bốn phía, nhẹ nhàng gật đầu:
_“Không sao, dù sao cũng là Thập Nhị Thánh Vương…”_
Người của Thiên Tà Giáo luôn luôn thần thông quảng đại, nếu không phải như vậy, cũng không thể hãm hại giang hồ lâu như vậy, vẫn khiến người ta đối với bọn chúng bó tay hết cách.
Ngược lại là Ngộ Thiền nhìn xung quanh, đột nhiên đưa tay chỉ:
_“Chúng ta có phải đã đến gần Quảng An Thành rồi không?”_
_“Hửm?”_
Sở Thanh sững sờ:
_“Quảng An Thành… Đó không phải là ngươi…”_
Lúc trước Ngộ Thiền liền từng nói, hắn muốn tới Quảng An Thành tìm một người.
Sở Thanh một đường đi về phía Bắc, vừa vặn sẽ đi ngang qua nơi này, lại không ngờ tới, một đường truy đuổi Huyết Vương Gia này, vậy mà lại đuổi tới đầu này.
Tâm tư hắn hơi động:
_“Đã như vậy, vừa vặn đi Quảng An Thành một chuyến.”_
Ngộ Thiền muốn đi tìm người, Sở Thanh cũng vừa vặn có thể tìm người của Liệt Hỏa Đường, an bài một số chuyện.
Chỉ là khi ánh mắt hắn lướt qua trên mặt Ôn Nhu, đột nhiên sắc mặt biến đổi:
_“Muội đây là sao vậy?”_