## Chương 369: Huyết Y Thiên Lạc
Nhìn vẻ hoan hỉ trong mắt Vũ Thiên Hoan, Sở Thanh cười nói:
“Kinh mạch của nàng hiện giờ là phá nhi hậu lập, trên cơ sở nguyên bản trở nên càng thêm kiên cường dẻo dai, sức chịu đựng cũng tăng lên rất nhiều.
“Tốc độ tu luyện vì vậy mà tăng trưởng, cũng là lẽ đương nhiên.
_“Kinh lịch loại này, dù sao rất khó có được.”_
Bốn chữ phá nhi hậu lập này nghe qua đơn giản, nhưng trên thực tế trong đó tràn ngập nguy hiểm khó mà tưởng tượng.
Hơi không cẩn thận lập không nổi, người liền trực tiếp phế rồi.
Mà có thể dưới tình huống này, chuyển nguy thành an, tự nhiên sẽ có hậu phúc.
Vũ Thiên Hoan gật đầu, Sở Thanh thì nói:
_“Nàng liền ở chỗ này nghỉ ngơi một chút đi.”_
Hắn nói xong đứng dậy, đi tới trước bàn, thắp sáng đèn dầu.
Vũ Thiên Hoan ngồi trên giường nhìn hắn:
_“Chàng muốn làm gì?”_
_“Nương và đại ca muốn về Thiên Vũ Thành, ta mang cho bọn họ chút đồ.”_
Lấy ra bút mực giấy nghiên, Sở Thanh đang muốn mài mực, Vũ Thiên Hoan liền đã đi tới bên cạnh hắn:
_“Ta tới giúp chàng, chàng là muốn viết thư sao?”_
_“Phải... cũng không phải.”_
Sở Thanh chống cằm, nhìn nàng, bỗng nhiên hỏi:
_“Kiếm pháp ta ban ngày truyền thụ, các nàng lĩnh ngộ thế nào rồi?”_
Nhắc tới cái này, động tác của Vũ Thiên Hoan lập tức dừng lại, liếc nhìn Sở Thanh một cái sau đó, lúc này mới tiếp tục mài mực:
_“Ta hỏi chàng, kiếm pháp này có phải là trọng ý mà không trọng hình, chàng nói ý tại kiếm tiên, kỳ thật là xả kỳ hình nhi thủ kỳ ý!”_
Mắt Sở Thanh sáng lên:
“Ngộ tính tốt a, chính là như thế.
“Ta truyền các nàng là Thái Cực Kiếm Pháp, ba lần thi triển chiêu thức hoàn toàn khác biệt, nhưng kiếm ý tương thông.
_“Chính là vì nói cho các nàng biết, đắc ý nhi vong hình.”_
Vũ Thiên Hoan nghe xong lời này sau đó, lại thở dài một tiếng:
_“Cũng không phải chúng ta ngộ tính tốt, nói một câu chân thật, để chính ta nghĩ mà nói, ta đại khái cả đời này đều không phẩm ra được đạo lý trong đó.”_
Sở Thanh sửng sốt:
_“Vậy nàng...”_
_“Là Ôn Nhu.”_
Vũ Thiên Hoan nhẹ giọng nói:
“Chúng ta hôm nay tham ngộ kiếm pháp của chàng, mỗi người đều có cảm thụ khác biệt.
“Tô Ninh Chân cho rằng, trong kiếm pháp này của chàng tồn tại rất nhiều ẩn bí, cần phải từng cái phá giải, mà sở dĩ ba lần diễn luyện hoàn toàn khác biệt, chỉ là bởi vì nhãn lực chúng ta không đủ, nhìn không ra hư thực trong đó.
“Nếu có thể đem ba bộ kiếm pháp này toàn bộ tu luyện nhập môn, có lẽ mới có thể nhìn thấy toàn mạo của kiếm pháp.
_“Thuyết pháp này của nàng cũng nhận được sự tán đồng của Liễu Khinh Yên...”_
_“Vậy còn nàng?”_
Sở Thanh cười hỏi.
_“Ta cảm thấy... Chàng chính là không nỡ đem tuyệt học truyền thụ, cố ý trêu chúng ta chơi.”_
Vũ Thiên Hoan nói xong dường như cũng có chút ngượng ngùng:
“Bất quá sau đó nghĩ lại, cảm thấy chàng mặc dù không có chính hình, nhưng chuyện đã đáp ứng, hẳn là sẽ không đổi ý.
“Chỉ là làm sao cũng nghĩ không ra ba bộ kiếm pháp này rốt cuộc có huyền hư gì...
“Mãi cho đến khi chúng ta thảo luận không ra kết quả, dự định động dụng binh khí nếm thử.
“Lại không nghĩ tới, Ôn Nhu vừa xuất thủ, liền là môn kiếm pháp chàng thi triển kia.
“Sau đó hỏi kỹ mới phát hiện, nàng nói một chút cũng không nhớ được kiếm chiêu là lời nói thật, thế nhưng nàng nhớ được kiếm ý.
_“Chúng ta lúc này mới hoảng nhiên, thứ chàng truyền thụ vốn cũng không phải là kiếm chiêu.”_
Sở Thanh nghe xong sau đó cũng là ngẩn người nửa ngày, bỗng nhiên cảm thấy mình đại khái đối với tư chất của Ôn Nhu hoàn toàn không biết gì cả.
Chỉ bởi vì cô nương này cho tới nay biểu hiện quá mức thuần túy, khiến Sở Thanh lầm tưởng tư chất của nàng mặc dù không tệ, lại cũng chỉ đến thế mà thôi.
Nhưng chưa từng nghĩ tới, nàng chỉ đến thế mà thôi có lẽ không phải bởi vì bản thân nàng chỉ đến thế mà thôi, mà là bởi vì người dạy nàng chỉ đến thế mà thôi.
Bất Nộ Thần Quyền Thôi Bất Nộ mặc dù ở trên giang hồ để lại không ít thần thoại, nhưng trong mắt Sở Thanh hiện giờ, đã không tính là nhân vật ghê gớm gì rồi.
Hơn nữa, bản thân võ công cao minh, đồ đệ bình bình vô kỳ, cũng là chỗ nào cũng có.
Sự thuần túy của Ôn Nhu, bản thân chính là một loại phẩm chất cực kỳ trân quý.
Thân tâm như lưu ly, mới có thể thấu triệt thủy chung.
Sở Thanh bỗng nhiên nổi lên hứng thú, đang muốn nói chút gì đó, lại thấy thần sắc Vũ Thiên Hoan có chút đồi nhiên, nháy mắt hiểu được suy nghĩ trong lòng nàng, liền cười nói:
_“Nàng sở dĩ không có nghĩ đến một tiết này, kỳ thật cùng tư chất ngộ tính của bản thân nàng không quan hệ.”_
_“Hửm?”_
Vũ Thiên Hoan khẽ nhíu mày:
_“Chàng đây là đang an ủi ta a.”_
_“Nàng xem.”_
Sở Thanh cười nói:
“Ta rõ ràng nói là lời nói thật, thế nhưng bởi vì quan hệ giữa nàng và ta, luôn sẽ khiến nàng sinh ra khúc giải.
“Võ học cũng thông đạo lý này, nàng thiết tưởng một chút, hôm nay nếu đổi lại là một vị tiền bối đức cao vọng trọng mà nàng từng nghe nói qua truyền thụ các nàng kiếm pháp.
“Nàng còn sẽ cảm thấy, ông ấy là đang trêu đùa các nàng sao?
“Có thể nghĩ nhiều hơn một chút hay không? Có thể không ở trong lòng cùng ông ấy phân cao thấp hay không?
_“Xóa đi tạp niệm trong lòng, lấy trí tuệ và ngộ tính thuần túy nhất của nàng, thật sự nhìn không thấu chân ý trong đó?”_
_“Cái này...”_
Vũ Thiên Hoan bị Sở Thanh nói cho á khẩu không trả lời được, cắn cắn môi nói:
_“Mặc dù cảm thấy chàng nói rất có đạo lý, nhưng vì sao luôn cảm thấy có chút không phục?”_
_“Bởi vì nàng và ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên a.”_
Sở Thanh thở dài một tiếng, đem nàng ôm vào trong ngực:
“Hai chúng ta biết rõ gốc gác của nhau, điều này ở đại đa số thời điểm là chuyện tốt.
“Nhưng có một số lúc, lại lại không quá tốt... Nàng thiên tính hiếu thắng, mà ta từ nhỏ liền yếu hơn nàng một bậc.
“Nay võ công ta cao hơn nàng, trong lòng nàng khó tránh khỏi là không phục.
“Cho nên võ công ta truyền thụ, nàng mặc dù muốn học, trong lòng lại giấu sự không phục, muốn cùng ta phân cao thấp...
“Tạp niệm như vậy nói nhỏ thì, quấy nhiễu trí tuệ của nàng.
_“Nói lớn thì, liền có khả năng tư sinh tâm ma, dẫn đến tẩu hỏa nhập ma.”_
_“Ta... Ta cũng không muốn cùng chàng phân cao thấp...”_
Vũ Thiên Hoan cúi đầu:
_“Ta chính là cảm thấy... Ta hình như không xứng với chàng...”_
Sở Thanh nghe vậy vui vẻ, nâng mặt Vũ Thiên Hoan lên, nhìn sự thất lạc trên mặt nàng cười nói:
_“Người đẹp như vậy, sao lại không xứng với ta rồi?”_
_“Dung mạo đẹp thì thế nào... Trăm năm sau bất quá cũng chỉ là một bộ khô cốt.”_
_“Vậy cũng phải đợi trăm năm sau.”_
Sở Thanh một lần nữa đem nàng ôm vào trong ngực:
“Suy nghĩ trong lòng nàng, ta là hiểu được, dù sao ta hiểu nàng.
“Như vậy đi... Sau này ta từ từ cân nhắc nhiều hơn một chút võ công thích hợp với nàng truyền thụ cho nàng thế nào?
“Còn có Thiên Minh Kiếm Pháp chúng ta cũng phải tu luyện.
_“Mặc dù nói, cho dù là như vậy nàng cả đời này cũng tuyệt đối không cách nào vượt qua ta, nhưng cũng sẽ khiến thực lực của nàng đột nhiên tăng mạnh.”_
_“... Sao chàng lại tự đại như vậy a.”_
Vũ Thiên Hoan một trận cạn lời:
_“Ta nhưng là có Chỉ Nguyệt Huyền Công đó, sớm muộn gì cũng có một ngày, ta sẽ vượt qua chàng.”_
_“Đó là nàng không biết, ta hiện giờ, đã đạt tới độ cao bực nào.”_
Âm thanh của Sở Thanh nghe đạm bạc, thế nhưng sự tự tin to lớn trong lời nói, vẫn như cũ khiến Vũ Thiên Hoan cảm nhận được.
Nàng nhịn không được nhìn về phía Sở Thanh:
_“Vậy võ công hiện giờ của chàng, rốt cuộc cao bao nhiêu?”_
_“Không biết...”_
_“So với chàng lúc trận chiến Thiên Lại Thành thì sao?”_
_“... Trở tay có thể diệt.”_
Bốn chữ này khiến Vũ Thiên Hoan hít sâu một ngụm khí lạnh.
Trận chiến Thiên Lại Thành, Sở Thanh một người đại chiến bát đại cao thủ, đem địa mạo trước toàn bộ Thiên Lại Thành đều đánh cho chi ly phá toái.
Võ công bực đó, đã tựa như thần thoại.
Mới ngắn ngủi bất quá hai ngày quang cảnh này, Sở Thanh liền có thể nói ra, lời như đối với mình lúc đó trở tay có thể diệt!?
Trong lòng nhất thời lại là vì Sở Thanh cao hứng, lại cảm thấy có chút chua xót.
Đời này mình chỉ sợ thật sự không còn đuổi kịp bước chân của Sở Thanh nữa rồi.
Nghĩ tới đây, bỗng nhiên nhớ tới lời lúc trước của Sở Thanh, nhịn không được bắt lấy cánh tay hắn liền cắn một cái:
_“Đây chính là chàng nói, hơi có tiến cảnh!?”_
Sở Thanh dở khóc dở cười:
_“Trước mặt người khác luôn phải khiêm tốn một chút, hiện giờ chỉ có hai người nàng và ta, tự nhiên phải bại lộ bản tính.”_
Vũ Thiên Hoan nghe hắn nói như vậy, lại nhịn không được trong lòng hoan hỉ.
Hừ một tiếng, buông cánh tay Sở Thanh ra, đứng dậy tiếp tục mài mực cho hắn:
_“Được rồi, không nói với chàng những thứ này nữa, tóm lại võ công của chàng tự nhiên là càng cao càng tốt, võ công của chàng càng cao, ta càng là có thể yên tâm.”_
Sở Thanh gật đầu, thấy xấp xỉ rồi liền nhấc bút chấm mực, bắt đầu thư tả.
Lần này hắn viết một bộ chưởng pháp, một bộ khinh công, một bộ nội công.
Chưởng pháp là Giáng Long Thập Bát Chưởng, khinh công là Phi Nhứ Thanh Yên Công, nội công suy đi nghĩ lại... Cuối cùng lựa chọn Cửu Dương Thần Công.
Chỉ bất quá cũng trải qua một chút sửa đổi, để Sở Vân Phi bọn họ càng dễ dàng nhập thủ tu hành.
Đến lúc này, mới bắt đầu viết gia thư...
Trong thư đề cập đến chuyện của Quỷ Đăng Ngộ Thiền, dù sao tính toán thời gian, Quỷ Đăng Ngộ Thiền lúc này hẳn là đã ở Sở gia được mấy tháng rồi.
Lại đem chuyện của Liễu Chiêu Hoa nói rõ với Sở Vân Phi, bất quá những thứ này hắn đều là một bút mang qua, dù sao đến lúc đó Sở Thiên sẽ nói.
Trong thư dặn dò, đem một bộ phận còn lại trong Giáng Long Thập Bát Chưởng, giao cho nhị ca Sở Phàm.
Đề nghị bọn họ toàn bộ đều tu luyện một chút Phi Nhứ Thanh Yên Công, cho dù không cần khinh công làm chút gì đó... Thật sự gặp phải nguy hiểm, chạy trốn cũng có thể nhanh hơn một chút.
Nhìn nhìn Vũ Thiên Hoan, khóe miệng Sở Thanh nhếch lên một tia ý cười, trong thư lại đem tình huống của mình và Vũ Thiên Hoan làm thuyết minh đại khái.
Để ông có thời gian đi một chuyến Phủ thành chủ, tìm Vũ Can Thích thương lượng một chút chuyện thành hôn tương lai.
Vũ Thiên Hoan là trơ mắt nhìn Sở Thanh viết xuống những thứ này, sắc mặt lập tức đỏ đến rối tinh rối mù.
Nhịn không được nhẹ nhàng giẫm giẫm chân Sở Thanh:
_“Ai muốn gả cho chàng a?”_
_“Hửm?”_
Sở Thanh cố làm mờ mịt ngẩng đầu:
“Lại là hôn, lại là ôm, lại là thẳng thắn tương kiến.
_“Triêm y lỏa tụ liền vi thất tiết, nàng không gả cho ta, ai còn muốn nàng?”_
Vũ Thiên Hoan nhịn không được nhổ hắn một cái:
_“Chàng còn sống ở Đại Càn Hoàng Triều sao?”_
Sở Thanh hừ một tiếng:
“Vậy ta mặc kệ... Dù sao trên chuyện này, người chịu thiệt thòi lại không phải một mình nàng.
_“Nàng cảm thấy không có gì, ta cảm thấy trời đều sập rồi, nàng không gả cho ta, ta liền tìm... tìm nhạc phụ đại nhân ta, cáo nàng thủy loạn chung khí.”_
_“Cái gì loạn thất bát tao!?”_
Vũ Thiên Hoan bị Sở Thanh chọc cho cười ngặt nghẽo, ngoài sự xấu hổ và giận dữ ở trên cánh tay hắn liên tục hạ ngoan thủ, lại lại trước khi thật sự dùng sức, thu hồi tuyệt đại bộ phận lực đạo.
Đánh đánh nháo nháo thoạt nhìn khá là kịch liệt, thực chất đều là nhĩ mấn tư ma.
Cũng may hai người đều có lý trí, bằng không mỹ nhân dưới đèn này, hoa tiền nguyệt hạ... Đã sớm súng cướp cò rồi.
Sở Thanh tiếp tục đem gia thư viết xong, Vũ Thiên Hoan thì nhận lấy mao bút, cũng viết cho Vũ Can Thích một phong gia thư.
Cuối cùng đem những bức thư này tách ra gói kỹ, đóng lên hỏa tất phong nê.
Vũ Thiên Hoan liền vội vàng từ trong phòng Sở Thanh chuồn đi rồi.
Sở Thanh hơi tính toán một chút chuyện tiếp theo phải làm, liền cũng nằm xuống nghỉ ngơi.
Chỉ là theo bản năng mở ra giao diện hệ thống, mười cái rương đều đã mở xong rồi, bây giờ liền còn lại một cái manh mối bảo rương.
Sở Thanh nghĩ một chút, cũng đem nó mở ra.
Nhưng nhìn văn tự trong đó, Sở Thanh hơi có chút không hiểu, trên đó chỉ có bốn chữ: Huyết Y Thiên Lạc!
_“Huyết Y Thiên Lạc...”_
Sở Thanh hơi nhai nuốt một phen, cảm thấy có chút xa lạ.
Dường như không phải là tên của người nào... Cho dù là phải, mình cũng không quen biết.
Nhưng nếu nói có vật đại chỉ gì, vậy hệ thống liền thật sự là quá chó rồi.
Thứ này bảo mình đoán thế nào?
Nghĩ nửa ngày, không có kết quả gì, liền dứt khoát không đi nghĩ nữa.
Một giấc ngủ dậy đã là sáng sớm hôm sau, Sở Thanh vừa mới rời giường, liền nhìn thấy Sở Thiên.
Hắn một thân bạch y, phong thần tuấn tú, vẫn như cũ là tư thái nhàn dật của đại công tử Sở gia kia.
_“Đại ca, ngồi.”_
Sở Thanh vươn tay làm dẫn, đang muốn đem mấy bức thư kia lấy ra, liền thấy Sở Thiên từ trong tay áo lấy ra một bức thư, giao cho Sở Thanh:
“Ta tiềm nhập Nghiệt Kính Đài khoảng thời gian này, cũng không phải là không thu hoạch được gì.
_“Bên trong này, là tình báo ta thu thập được, về Nam Vực tổng đà, tin tức loạn thất bát tao quá nhiều quá tạp, ta dứt khoát chỉnh lý một chút thu lục trong đó, đệ có thể tự mình nghiên cứu.”_
Sở Thiên biết Sở Thanh muốn biết cái gì, trực tiếp khai môn kiến sơn.
Mắt Sở Thanh quả nhiên sáng lên:
_“Đại ca là làm sao lấy được?”_
_“Cái này không phải phải cảm tạ đệ sao?”_
Sở Thiên cười nói:
“Nam Lĩnh hiện giờ đối với Nghiệt Kính Đài tị chi nhược xà yết, nơi Nghiệt Kính Đài đi qua, gần như người người kêu đánh.
“Rất nhiều cao thủ, đều đã từ Nam Lĩnh rút về Lĩnh Bắc.
“Ta gia nhập Nghiệt Kính Đài, vốn cũng là muốn ở Nam Lĩnh bắt đầu điều tra, lại không nghĩ tới, bởi vì duyên cớ của đệ, nhân thủ của Nghiệt Kính Đài càng phát ra thiếu hụt, mà người có thể vào lúc này gia nhập Nghiệt Kính Đài, cũng được Nghiệt Kính Đài phá lệ trân tích, liền đem ta cũng đưa về Lĩnh Bắc.
_“Như vậy mới có cơ hội, tra được tin tức của Nam Vực tổng đà.”_
Tiếng nói của hắn đến đây hơi dừng lại một chút:
“Bất quá, cũng là bởi vì nguyên nhân này, Nghiệt Kính Đài đối với người gần đây gia nhập bọn họ, phá lệ nghiêm ngặt.
“Có lẽ là lo lắng trong đó sẽ có gian tế người khác phái tới...
“Hơi có chút gió thổi cỏ lay, liền sẽ giết người viễn độn.
“Đệ nay ở Lĩnh Bắc dương danh, lại ở trước Thiên Lại Thành triển hiện thân phận tam công tử.
“Nghiệt Kính Đài biết được sau đó, chỉ sợ sẽ có động tác.
_“Điểm này, đệ phải cẩn thận xử lý.”_
Sở Thanh gật đầu:
_“Đại ca yên tâm là được rồi.”_
Hắn nói xong, từ trong tay áo lấy ra bức thư tối hôm qua viết:
“Bên trong này ta ghi chép ba môn võ công, đại ca và nương, phụ thân, nhị ca đều xem xem, chọn môn thích để tu luyện.
“Khinh công mà nói... Ta ngược lại là đề nghị mọi người đều luyện luyện.
_“Nội công không thích hợp với nương, mà bản thân Vô Thượng Thiên Âm của nương vốn chính là tuyệt học, ngược lại là không cần nội công khác phụ trợ rồi.”_
Vốn Sở Thanh còn muốn nói một chút về chuyện của Chu Nhất.
Người này Sở Thanh luôn ghi nhớ trong lòng.
Dù sao đó là người đầu tiên Sở Thanh thu vào dưới trướng, hiện giờ còn đang ở trong Thiên Vũ Thành kinh doanh một cửa tiệm nhỏ.
Nhưng rối rắm một chút sau đó, vẫn là không nhắc tới.
Dù sao Chu Nhất vốn không phải người giang hồ, nếu như mình sau này không đi tìm hắn nữa, hắn liền làm một người bình thường kết thúc cả đời này, không phải cũng rất tốt sao?
Hà tất phải đi làm phiền nhiều thêm?
Chính sự nói xong rồi, Sở Thanh lại cùng Sở Thiên trò chuyện một số chuyện khác, ví dụ như đại tiểu thư Hàn Đình Đình của Tiểu Hàn Cốc...
Sở Thiên lập tức một trận khó chịu, cô nương kia đối với hắn ôm tâm tư khác, hắn không phải không cảm giác được.
Chỉ là đã sớm có gia thất, há có thể ở bên ngoài làm bậy?
Nếu thật sự như vậy hắn không chỉ có lỗi với Tần Ngọc Kỳ, cũng có lỗi với người ta Hàn Đình Đình.
Cuộc đối thoại của hai người bọn họ, mãi cho đến khi Liễu Chiêu Hoa cũng tìm tới, lúc này mới kết thúc.
Liễu Chiêu Hoa là tới nói cho Sở Thanh biết, bọn họ dự định hôm nay liền khởi hành, phản hồi Thiên Vũ Thành.
Đến đây vội vã một mặt, chung tu ly biệt.