## Chương 427: Cô Kình Đạo
Cô Kình Đạo, Vạn Xuân Hoa!
Sở Thanh ghi nhớ cái tên này, sau đó nhìn Ất Hợi:
_“Hắn ở nơi nào trong Vạn Bảo Lâu?”_
_“Tầng ba… Dịch Bảo Cục, căn cứ theo điều tra của Vạn Bảo Lâu, người này tới Vạn Bảo Lâu có sở cầu, có thể là muốn bảo mạng.”_
_“Là Thiên Phật Tự đang truy sát hắn?”_
_“Không chỉ là Thiên Phật Tự.”_
Ất Hợi nói:
_“Thực tế, hắn chính là vì bảo mạng, mới đi nhầm vào Thiên Phật Tự.”_
_“Vậy hắn đắc tội chính là ai?”_
Sở Thanh lại hỏi.
Ất Hợi vươn ra một ngón tay:
_“Tin tức này, một ngàn lượng.”_
Sở Thanh á khẩu:
_“Không hổ là Vạn Bảo Lâu.”_
Nói xong, hắn lại lấy ra hai tờ ngân phiếu năm trăm lượng đặt trên bàn.
_“Quý khách lượng giải, tin tức của Vạn Bảo Lâu cũng không phải gió lớn thổi tới, cần phải có vô số nhân lực thu thập, chi phí rất là đắt đỏ.”_
Ất Hợi nói một câu như vậy sau đó, cầm lấy ngân phiếu, theo lệ kiểm tra một phen, lúc này mới mở cuộn trục ra nói:
“Người hắn đắc tội là nữ nhi của Huyền Đế Thương Thu Vũ…
_“Mục Đồng Nhi.”_
Sở Thanh hơi sững sờ, không ngờ sẽ ở nơi này, vào thời khắc này, nghe thấy tên của Mục Đồng Nhi.
Ngón tay trên mặt bàn nhẹ nhàng gõ gõ:
_“Hắn làm sao đắc tội Mục Đồng Nhi?”_
Ất Hợi chiếu bản tuyên khoa:
“Cô Kình Đạo đến từ Bắc Vực.
“Bắc Vực hoang vu rộng lớn, lưu khấu mã tặc hoành hành, bách tính chịu khổ khôn xiết.
“Thực sự là nhịn không nổi nữa, liền sẽ triệu tập tất cả mọi người trong thôn, quyên góp tiền thưởng, mời du hiệp che chở.
“Vạn Xuân Hoa chính là một du hiệp như vậy.
“Hắn nhận tiền thưởng, tự nhiên phải bảo vệ thôn dân, nhưng cũng vì vậy mà đắc tội một đám mã tặc rất có danh tiếng ở Bắc Vực.
“Bọn chúng tự xưng ‘Phi Lưu Tam Thập Nhất Kiệt’, thực chất chính là ba mươi mốt tên đại tặc không chuyện ác nào không làm.
_“Đám người này thủ hạ nhân số đông đảo, Vạn Xuân Hoa giết người của bọn chúng, tự nhiên vấp phải sự trả thù của bọn chúng.”_
Sở Thanh nhướng mày:
_“Cho nên, Vạn Xuân Hoa bị bọn chúng đuổi khỏi Bắc Vực?”_
_“Không phải.”_
Ất Hợi lắc đầu:
“Vạn Xuân Hoa một người một đao, chuyển chiến ngàn dặm, ngạnh sinh sinh đem Phi Lưu Tam Thập Nhất Kiệt giết sạch sành sanh.
“Ba mươi mốt cái đầu người, xếp thành tháp đầu người, tế điện vong hồn vô tội chết trong tay bọn chúng.
“Cũng là vì trận chiến này, hắn mới có danh hiệu Cô Kình Đạo.
_“Cô Kình chiến sa hải, quần sa khởi vi địch?”_
Sở Thanh nhẹ nhàng vỗ tay:
_“Hảo hán tử! Nhưng một người như vậy, tại sao lại giết một tỳ nữ? Hắn lại làm sao rời khỏi Bắc Vực?”_
“Vạn Xuân Hoa một trận thành danh, được các phương thế lực Bắc Vực hết lời khen ngợi.
“Hôm nay bên này mời hắn uống rượu, ngày mai bên kia mời hắn dự tiệc.
“Hắn tuy thường xuyên từ chối, nhưng không thể không nể mặt ai… Kết quả, một lần say rượu, hắn ngủ với tiểu thiếp của Lâu chủ Đại Phong Lâu Bắc Vực Bạch Dịch Thiên.
“Lâu chủ Đại Phong Lâu bừng bừng nổi giận, mặc dù lúc bắt đầu còn làm ra quyết định muốn đem tiểu thiếp tặng cho Vạn Xuân Hoa, thành toàn cho bọn họ.
“Nhưng sau khi Vạn Xuân Hoa cự tuyệt, cuối cùng là không đè nén được lửa giận trong lòng, cùng Vạn Xuân Hoa đánh nhau to, cuối cùng Vạn Xuân Hoa từ Đại Phong Lâu đào thoát.
“Nhưng chuyện này lại trong một đêm, truyền khắp Bắc Vực.
“Lâu chủ Đại Phong Lâu mắng hắn sắc lệnh trí hôn, không xứng làm người, muốn cùng hắn quyết một trận tử chiến.
“Càng là liên hợp các phái Bắc Vực, các phương thế lực truy bắt Vạn Xuân Hoa.
“Nhưng sau đó… Lại không ai biết Vạn Xuân Hoa đi nơi nào.
“Mãi cho đến khi, hắn giết tỳ nữ của Mục Đồng Nhi.
“Chỉ bất quá, lúc đó cự ly lần cuối cùng hắn hiện thân, đã trôi qua mấy tháng rồi.
“Nghe nói, tình huống của Vạn Xuân Hoa lúc đó cũng không được tốt lắm, sắc mặt tái nhợt, trên người có nhiều vết thương, là ai gây ra không được biết.
“Sau khi hắn giết tỳ nữ kia, lại bị người ta gọi phá thân phận của Mục Đồng Nhi.
_“Biết đã gây ra họa tày đình, lại một đường đào vong… Cuối cùng đánh bậy đánh bạ xông vào Thiên Phật Tự.”_
Nghe Ất Hợi đem chuyện của Vạn Xuân Hoa êm tai nói ra, Sở Thanh đối với Vạn Bảo Lâu này càng là không khỏi nhìn với cặp mắt khác xưa.
Phải biết rằng, Vạn Xuân Hoa mấy phen lăn lộn, đã là chim sợ cành cong.
Sau khi hắn từ Thiên Phật Tự đi ra, tuyệt đối sẽ không tùy tiện tìm một người, liền nói cho người ta biết mình xông vào Thiên Phật Tự…
Vạn Bảo Lâu rốt cuộc là từ đâu có được tin tức?
Xem tư thế… Dường như là Vạn Xuân Hoa đích thân nói với bọn họ vậy.
Điều này ngược lại cũng chưa chắc không có khả năng.
Vạn Xuân Hoa có thể tới Vạn Bảo Lâu, hoặc là cơ duyên xui khiến, hoặc là từ phía Vạn Bảo Lâu nhận được thiếp mời.
Mà có thể nhận được thiếp mời của Vạn Bảo Lâu, thì chứng tỏ Vạn Bảo Lâu trước khi mở lầu, đã tìm người gặp mặt hắn.
Đối với tình huống của người này tự nhiên phải có sự hiểu biết rất sâu.
Nhưng bất luận là tình huống gì, Sở Thanh đều càng thêm bức thiết muốn có một tổ chức tình báo thuộc về mình rồi.
Ý niệm này lóe lên sau đó, ngón tay Sở Thanh trên mặt bàn lại gõ một cái.
Vạn Xuân Hoa muốn tới Vạn Bảo Lâu, thông qua Dịch Bảo Cục, tìm kiếm cao thủ bảo vệ mình.
Sở Thanh cân nhắc, điểm này hẳn là không mưu mà hợp với suy nghĩ của Bất Thị Hòa Thượng.
Bất quá người rốt cuộc là làm sao gây ra họa lớn như vậy?
Một kẻ đắc tội nhi tử của Kiếm Đế, một kẻ đắc tội nữ nhi của Huyền Đế?
Hai người bọn họ không ra ngoài kết bái một chút, đều có lỗi với phần duyên phận này rồi.
_“Quý khách còn có nghi vấn gì không?”_
Ngay lúc Sở Thanh trong lòng đang cân nhắc, Ất Hợi lại một lần nữa mở miệng.
Sở Thanh ngẩng đầu nhìn nàng một cái, đột nhiên hỏi:
_“Nghi vấn thì không có… Ta muốn mua thêm chút đồ với các ngươi.”_
_“Được.”_
Ất Hợi gật đầu:
_“Không biết ngài cần đồ vật gì?”_
Tình báo chỉ là một trong những thương phẩm Vạn Bảo Lâu bán ra, theo quy củ của Vạn Bảo Lâu, thiên hạ không vật gì không thể bán.
Sở Thanh đương nhiên nhớ rõ điểm này, cho nên hắn mở miệng nói:
_“Ta muốn mua bí kíp, mua loại bí kíp có liên quan đến thất tình lục dục.”_
_“Xin chờ một lát.”_
Ất Hợi nói xong, lại viết yêu cầu của Sở Thanh lên giấy, kéo cơ quan, đưa vào trong vách tường.
Một lát sau, một cuộn trục mới xuất hiện trong tay Ất Hợi.
Nàng mở ra nhìn một cái sau đó, liền đặt nó tới trước mặt Sở Thanh:
_“Đây là danh lục và yết giá, quý khách mời xem.”_
Sở Thanh chỉ nhìn một cái, liền là một trận ngạc nhiên.
Trên cuộn trục lít nha lít nhít, toàn bộ đều là tên của đủ loại bí kíp, cái gì 【Thất Tình Thất Dục Trường Hận Quyết】 【Cửu Chuyển Sinh Hoa Đại Pháp】 【Lục Dục Tâm Kinh】 những loại như thế này, đếm không xuể, Sở Thanh thậm chí nhìn thấy 【Thiên Trường Địa Cửu Hữu Tình Quyết】 cũng nằm trong số đó.
Chỉ bất quá yết giá phía sau này, khiến Sở Thanh nhìn cũng là một trận cạn lời.
Cái gì mười vạn lượng hoàng kim, tám vạn lượng hoàng kim, nhìn là biết không phải người bình thường có thể gánh vác nổi.
Sở Thanh tự vấn tài đại khí thô, nhưng cũng không lớn đến mức độ này.
Hắn liếc Ất Hợi một cái:
_“Yết giá này đúng không?”_
_“Giá tham khảo.”_
Ất Hợi nói:
“Có thể trả giá, nhưng… Không thể quá nhiều.
“Danh lục trong tay ngài, ngoại trừ một số ít mấy quyển được thu thập vào trong Vạn Bảo Lâu, những quyển khác đều là chỉ biết hạ lạc, vẫn chưa tới tay.
_“Cần phải tiêu hao rất nhiều nhân lực vật lực, mới có thể lấy được những bí kíp đó, đắt một chút cũng là hợp tình hợp lý.”_
Sở Thanh mạc danh kỳ diệu liền bị nàng thuyết phục, cảm thấy nàng nói rất có đạo lý.
Nhưng giá cả quá cao, mua không nổi a…
Hắn nghĩ một chút nói:
_“Bất Dịch Thiên Thư có thể mua được không?”_
_“Có thể.”_
Ất Hợi gật đầu, lại nhìn Sở Thanh một cái:
“Hiện giờ Nhân Tự Quyển và Thiên Tự Quyển của Bất Dịch Thiên Thư đều ở Thái Dịch Môn, hai quyển này dễ nói.
“Nhưng Địa Tự Quyển, lại ở Thiên Phật Tự.
_“Quý khách chuyến này đến, hẳn là chính vì thứ này… Nếu như để Vạn Bảo Lâu ta xuất thủ, chỉ sợ cũng phải mười vạn lượng hoàng kim khởi bước.”_
_“Ngươi đây là sư tử ngoạm.”_
Sở Thanh ngoài cười nhưng trong không cười.
Ất Hợi ngượng ngùng cười cười:
_“Kỳ hóa khả cư, có lẽ còn phải tăng giá.”_
Bốn chữ vô gian bất thương được cô nương tên Ất Hợi này, diễn dịch vô cùng nhuần nhuyễn.
Mà ý tứ trong lời này của nàng cũng rất rõ ràng.
Sở Thanh đã tìm được manh mối đi tới Thiên Phật Tự, nếu như hắn thành công, mọi chuyện tự nhiên không cần nói nhiều.
Nếu như hắn thất bại, vậy còn phải tìm Vạn Bảo Lâu bọn họ.
Đến lúc đó kỳ hóa khả cư, bọn họ liền có thể ngồi không tăng giá, Sở Thanh bất luận có tiếp nhận hay không, đều phải nhận lấy, trừ phi hắn xé rách mặt, trực tiếp khai chiến với Vạn Bảo Lâu.
Hắn nhẹ nhàng gật đầu, đẩy cuộn trục kia về:
_“Ta lại mua một tình báo với ngươi, Thập Nhị Thánh Vương của Thiên Tà Giáo đều có những ai?”_
_“Trước mắt tình báo này còn chưa hoàn toàn, mà tình báo liên quan đến Thiên Tà Giáo, Vạn Bảo Lâu có thể tặng cho quý khách.”_
Ất Hợi nói:
“Cho đến nay, chúng ta biết được liền có Mộ Vương Gia, Ác Vương Gia, Phật Vương Gia, Hí Vương Gia, Võ Vương Gia, Thiện Vương Gia, Mộng Vương Gia, Kỳ Vương Gia, cùng với những kẻ đã chết trong tay quý khách, Tiếu Vương Gia, Mai Vương Gia còn có Huyết Vương Gia.
“Còn có một vị Vương gia, chưa từng hiện thân, không rõ căn cơ.
“Lúc trước ta nói, trong Thập Nhị Thánh Vương, những kẻ xếp ba vị trí đầu, chưa từng đem vị Vương gia chưa từng hiện thân này suy xét trong đó.
_“Bởi vì chỗ thần bí của người này, thậm chí còn trên cả Giáo chủ Thiên Tà Giáo, cho nên không thể quơ đũa cả nắm.”_
Sở Thanh lại đang tiêu hóa những lời Ất Hợi nói.
Mộng Vương Gia, Thiện Vương Gia, Ác Vương Gia, Võ Vương Gia…
Mấy kẻ này là trước kia không biết.
Ác Vương Gia cũng là hôm nay lần đầu tiên từ trong miệng Ất Hợi biết được.
Hắn trầm ngâm mở miệng:
_“Về mấy vị này, các ngươi có tình báo cụ thể không?”_
_“Ít lại càng ít.”_
Ất Hợi nói:
“Thập Nhị Thánh Vương mặc dù không phải tồn tại đáng sợ nhất trong Thiên Tà Giáo, nhưng cũng coi như là một tiêu can, địa vị bọn họ sùng cao, tình báo thủ hộ khá là nghiêm ngặt, không phải tầm thường có thể chạm tới.
“Bất quá… Trận chiến Tiên Vân Sơn, thực ra còn có hai vị Vương gia cũng ở đó.
_“Chỉ là bọn họ kiềm chế lẫn nhau, dẫn đến trận chiến này chưa từng hiện thân.”_
_“Ồ?”_
Sở Thanh sững sờ:
_“Hai vị nào?”_
_“Thiện Ác hai vị Vương gia.”_
Ất Hợi nói:
_“Theo Vạn Bảo Lâu ta biết, quý khách và Thiện Vương Gia, đã gặp qua mấy lần rồi.”_
Lời này vừa nói ra, Sở Thanh thì còn đỡ, Vũ Thiên Hoan và Ôn Nhu lại đều có chút kinh hồn bạt vía.
Các nàng vẫn luôn đi theo bên cạnh Sở Thanh, Sở Thanh từng gặp người nào, các nàng không thể rõ ràng hơn.
Trong nháy mắt, một hình tượng liền xuất hiện trong đầu hai người.
Áo xám còng lưng, tiểu lão đầu đầu đầy tóc bạc.
Ông ta tên là gì nhỉ… Ồ, Hành Thiện!
Còn nhớ trước khi đi tới Tiên Vân Sơn, đi ngang qua cái lương đình kia, Mục Xuân Vũ bị Tam Sửu truy sát, lúc đó Hành Thiện cũng ở đó.
Từng kể cho Tam Sửu nghe một câu chuyện về ác nhân.
Chuyện ác mà kẻ đó làm, quả thực là khiến người ta từ đầu đến chân đều cảm thấy không khỏe.
Thí phụ sát mẫu phanh sát thân tử, còn muốn mời tân khách chia nhau ăn.
Có thể nói là thảm tuyệt nhân hoàn, không xứng gọi là người.
Sở Thanh chậm rãi thở ra một hơi:
_“Thiện Vương Gia… Sở mưu vì sao?”_
_“Không biết.”_
Ất Hợi thở dài một hơi:
“Trước khi Thiên Tà Giáo hiện thân giang hồ, Vạn Bảo Lâu không gì không biết.
“Sau khi Thiên Tà Giáo hiện thân giang hồ, Vạn Bảo Lâu luôn có một số thứ khó mà điều tra rõ ràng, điểm này còn xin quý khách chớ trách.
“Bất quá, thiện ác tương đối, lại cùng tồn tại.
“Trận chiến Tiên Vân Sơn ngày đó, Ác Vương Gia vốn nên hiện thân liên thủ cùng Binh Chủ.
“Lại bị Thiện Vương Gia cản lại.
“Lúc các ngài đại chiến ở Tiên Vân Sơn, Thiện Ác hai vị ở ngoài trăm dặm, cũng đọ sức một trận.
_“Vị Thiện Vương Gia này… Dường như không tán thành hành vi của Thiên Tà Giáo.”_
Nàng nói đến đây, lời nói ngừng lại, trên mặt hiện lên một tia hổ thẹn:
_“Xin lỗi quý khách, lời vừa nói xin ngài chớ để trong lòng, Vạn Bảo Lâu mua bán tin tức sẽ không pha trộn suy đoán của mình, Thiện Ác hai vị rốt cuộc thế nào, còn phải quý khách đích thân phân biệt.”_
Sở Thanh nghĩ một chút nói:
_“Trước mắt, thứ ta cần đại khái là những thứ này, sau này ta còn có thể qua đây mua đồ không?”_
_“Trước khi đóng lầu đều có thể.”_
Ất Hợi nói:
_“Hoan nghênh quý khách, bất cứ lúc nào cũng có thể quay lại.”_
_“Được.”_
Sở Thanh gật đầu, lại nhìn Vũ Thiên Hoan và Ôn Nhu một cái:
_“Các nàng có thứ gì muốn không?”_
Hai người đều lắc đầu.
Sở Thanh lúc này mới đứng dậy:
_“Đã như vậy, vậy chúng ta đi thôi.”_
Ất Hợi đứng dậy đưa tiễn.
Sau khi bước ra khỏi cửa phòng, liền thấy thị nữ lúc trước quả nhiên vẫn đứng ở cửa.
Nhìn thấy đám người Sở Thanh đi ra, hơi thi lễ:
_“Mấy vị quý khách, là muốn xuống lầu hay là muốn lên lầu?”_
_“Lên lầu.”_
_“Xin đi theo ta.”_
Thị nữ kia xoay người lại, tiếp tục dẫn đường.
Rất nhanh lại đi tới trước một bậc thang, thị nữ nói:
“Đi lên sẽ tiến vào một mật thất, trong phòng có y phục và mặt nạ, quý khách tự chọn là được.
_“Sau khi ra cửa, sẽ có tỷ muội khác dẫn dắt quý khách, tham gia Dịch Bảo Cục.”_
_“Được.”_
Sở Thanh gật đầu, không nói thêm gì nữa, dẫn theo Vũ Thiên Hoan và Ôn Nhu liền lên lầu.
Quả nhiên, cuối bậc thang là một căn phòng.
Bên trong đặt áo choàng trùm đầu màu đen, cùng với đủ loại mặt nạ.
Sở Thanh tùy ý chọn một cái vừa vặn mặc vào, Ôn Nhu lại nhíu mày nhìn, cảm thấy cái nào cũng không tốt.
Nàng thân hình kiều tiểu, mặc dù y phục ở đây chuẩn bị rất đầy đủ, kích cỡ nào cũng có.
Thế nhưng, thể hình này của nàng quá dễ bị người ta nhận ra thân phận, mặt nạ cũng được, áo choàng trùm đầu cũng thế, đều không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Vũ Thiên Hoan nhìn ra sự bối rối của nàng, đột nhiên nói:
_“Hay là tầng ba chàng tự mình đi đi, chúng ta đi tầng một dạo chơi.”_
Sở Thanh nghĩ một chút, gật đầu nói:
_“Cũng tốt.”_
Dù sao bên trong Vạn Bảo Lâu không thể xảy ra xung đột, sẽ không có nguy hiểm gì.
Nghĩ tới đây, hắn từ trong ngực lấy ra một xấp ngân phiếu giao cho Vũ Thiên Hoan và Ôn Nhu:
_“Muốn mua gì thì mua nấy, không cần tiết kiệm.”_
Vũ Thiên Hoan sững sờ, đột nhiên bật cười:
_“Ta nhớ, chàng còn từng kiếm bạc của ta.”_
_“…”_
Sở Thanh lập tức vui vẻ, đây đều là chuyện từ lúc nào rồi, vậy mà còn nhớ.
Hắn lắc đầu:
_“Ngược lại là quên mất, hai người các nàng đều là thiên kim đại tiểu thư, sao có thể thiếu tiền?”_
Vũ Thiên Hoan một thanh cướp lấy ngân phiếu:
“Ai nói không thiếu… Thiếu lắm.
_“Được rồi, chúng ta xuống đây, chàng tự mình cẩn thận.”_
_“Ừm.”_
Sở Thanh gật đầu, tạm thời cùng Vũ Thiên Hoan Ôn Nhu phân đạo dương tiêu.