## Chương 451: Tái Ngộ
Lúc nhìn thấy tấm lệnh bài trong tay người trẻ tuổi kia, Mạnh Huy cũng đã quyết định rồi.
Không thừa nhận!
Đánh chết cũng không thừa nhận!
Tấm lệnh bài này tuyệt đối có vấn đề, có vấn đề rất lớn.
Một khi bản thân thừa nhận, cực kỳ có khả năng chứng thực chuyện nghiệp lực triền thân này.
Bởi vậy, hỏi đến thì nói không biết, bức bách thế nào cũng không thể thừa nhận, chính là đối sách của hắn.
Thế nhưng... khi giọng nói ôn hòa mà lại trầm ổn của người trẻ tuổi kia truyền vào trong tai, hắn theo bản năng mở miệng:
_“Phải.”_
Lời này vừa nói ra, Mạnh Huy lại rơi vào trong sự mê võng sâu sắc.
Theo lý thuyết mà nói, tấm lệnh bài này là của hắn.
Nhưng lại không thể nói thật sự là của hắn... bởi vì hắn cũng là hôm nay mới vừa có được tấm lệnh bài này.
Còn là mạc danh kỳ diệu liền xuất hiện trong ngực hắn.
Nhưng một chữ ‘phải’ vừa rồi kia, lại dường như là sự công nhận xuất phát từ nội tâm.
Giống như từ bản tâm của mình, liền cảm thấy, tấm lệnh bài này, chính là của mình.
Hắn trong lúc nhất thời hoảng hốt, luôn cảm thấy bản thân dường như đã quên mất thứ gì đó, nhưng mặc kệ hồi tưởng thế nào, cũng không nghĩ ra được một đinh điểm manh mối nào.
Ngược lại người trẻ tuổi nghe vậy, như có điều suy nghĩ cười cười, đang định mở miệng nói chuyện, liền nghe thấy giọng của một nữ tử truyền đến:
_“Ngươi sao lại ở chỗ này?”_
Mạnh Huy đột ngột rùng mình một cái, đúng rồi, trong nhà còn có một nữ quỷ!
Khoan đã... bốn người tới này, hình như cũng không phải người trong thôn a!?
Đúng rồi!
Là người đến từ ngũ trọc ác thế!
Lăn lộn trong hồng trần, dính một thân nghiệp lực!
... Đây, đây tính là người có duyên sao?
Nghe nói nếu như có thể độ hóa người có duyên, là có thể nhận được đại công đức!
Bản thân có thể mượn cơ hội này, trảm đi nghiệp lực của bản thân không?
Trong lòng Mạnh Huy chợt sinh ra chút hy vọng, hắn xốc lại tinh thần, muốn mở miệng mời mấy người vào trong.
Còn về nữ quỷ hỏi chuyện?
Nếu đã là nữ quỷ, lời nàng nói, sao có thể bị những người khác nghe thấy?
Nhưng ngay lúc hắn nảy sinh ý nghĩ như vậy, liền phát hiện người trẻ tuổi trước mắt, chợt thò đầu nhìn vào bên trong, khắc tiếp theo, biểu cảm của hắn liền xảy ra chút biến hóa vi diệu.
Dùng một loại ngữ khí ngạc nhiên mở miệng:
_“Ngươi sao lại ở chỗ này?”_
Câu hỏi của hai người, hoàn toàn giống nhau.
Mà nữ tử kia lựa chọn trả lời:
_“Ta đã ở chỗ này rất nhiều ngày rồi, là tới truy sát một người...”_
Lời của nữ quỷ này, chỉ nghe thôi đã khiến cả người Mạnh Huy đều run lẩy bẩy rồi.
Quả nhiên không hổ là người ngũ trọc ác thế, vậy mà có thể đối thoại với nữ quỷ!?
Hắn theo bản năng lùi lại hai bước, người trẻ tuổi đại khái là cảm thấy hắn đang mời, liền dẫn ba người phía sau bước vào cửa.
Lúc Mạnh Huy muốn ngăn cản, đã không kịp nữa rồi.
Ngược lại hán tử tay xách đao, trên mắt có một vết sẹo đao kia, nhìn vào trong nhà một cái, lập tức thần sắc đại biến:
_“Là ngươi!!”_
Ngay sau đó Mạnh Huy liền nghe thấy giọng nói bạo nộ của nữ quỷ kia:
“Tốt lắm, đạp phá thiết hài vô mịch xứ, đắc lai toàn bất phí công phu!
_“Một đường đuổi theo ngươi tới Thiên Phật Tự này, tìm khắp nơi không thấy, lại không ngờ tới, ngươi vậy mà ở chỗ này!!”_
Mạnh Huy nghe mà hai mắt đều suýt chút nữa rớt xuống đất.
Được, ngũ trọc ác thế đều có âm dương nhãn đúng không?
Hơn nữa, nghe ý tứ này, người ngũ trọc ác thế, cùng nữ quỷ này còn có ân oán sao?
Bây giờ mọi người kết thù kết oán, đều bắt đầu vắt ngang hai giới âm dương rồi sao?
Trong lòng một trận suy nghĩ lung tung rối mù, liền thấy thiếu niên lang anh tuấn kia tiến lên một bước:
_“Cô nương tạm thời bớt giận, không biết có thể nể mặt tại hạ, trước tiên chớ có khởi xung đột.”_
Mạnh Huy nhếch mép, thầm nghĩ bản thân nhất định là nghiệp lực triền thân, đại khái bây giờ nghiệp hỏa đều đã bắt đầu thiêu lên não rồi nhỉ?
Bằng không, mình sao có thể nghe thấy nhiều lời hồ ngôn loạn ngữ như vậy?
Sau đó hắn liền nghe thấy chuyện còn ly phổ hơn, nữ quỷ kia mặc dù trong giọng nói vẫn còn mang theo nộ ý, nhưng vậy mà thật sự nể cái mặt này:
_“Được, ta nể mặt ngươi, bây giờ tạm thời không giết hắn. Nhưng hắn nợ ta một cái mạng, ta nhất định tìm hắn đòi lại!”_
Mạnh Huy bừng tỉnh đại ngộ, nữ quỷ đòi mạng đây mà!
Đồng thời cũng không quên âm thầm giơ ngón tay cái lên, đòi mặt mũi với nữ quỷ, còn thành công nữa, huynh đài mặt mũi ngươi lớn thật!
Ngược lại hán tử xách đao, ngạc nhiên nhìn về phía người trẻ tuổi:
_“Các ngươi hóa ra có quen biết?”_
Mạnh Huy nghe đến đây, thật sự là nhịn không được nữa, mở miệng hỏi:
_“Ngươi... ngươi có thể nhìn thấy con quỷ kia?”_
_“Quỷ?”_
Người trẻ tuổi sững sờ, nhìn về phía một góc phòng:
_“Ngươi sao lại thành quỷ rồi?”_
“Hắn ngây ngây ngốc ngốc, không nhìn thấy ta, liền tưởng ta là quỷ.
“Hơn nữa, cho dù hôm nay có nói cho hắn biết, ngày mai hắn cũng sẽ quên mất.
“Buổi sáng nói cho hắn biết, buổi tối trở về hắn vẫn sẽ quên.
_“Mỗi một lần ta mở miệng nói chuyện với hắn, đều có thể dọa hắn sợ chết khiếp, vui lắm.”_
Mạnh Huy nghe giọng nói có chút hoạt bát của cô nương này, vẻ mặt đầy kinh ngạc, chuyện này rất vui sao? Rốt cuộc là vui ở chỗ nào a?
Hơn nữa trí nhớ của mình vẫn luôn rất tốt a, sao có thể giống như nữ quỷ này nói là hay quên như vậy.
Nhịn không được phản bác:
_“Ngươi đây là yêu ngôn hoặc chúng, nếu ngươi đã sớm quen biết với ta, ta há có thể quên mất?”_
_“Ngươi... thôi bỏ đi, nói với ngươi ngươi cũng không nhớ được.”_
Trong ngữ khí của cô nương, mang theo chút bất đắc dĩ.
Mạnh Huy còn muốn không phục, liền nghe cô nương dáng người cao gầy phía sau người trẻ tuổi tiến lên hỏi:
_“Ngươi quen biết vị cô nương này?”_
Người trẻ tuổi gật đầu:
“Vị này họ Mục, Mục Đồng Nhi.
“Đương kim thiên hạ, trong Tam Hoàng Ngũ Đế, con gái của Huyền Đế Thương Thu Vũ.
_“Cũng là người truy sát Vạn Xuân Hoa.”_
Người tới đương nhiên chính là đoàn người Sở Thanh.
Có Vạn Xuân Hoa dẫn đường, Thiên Phật Tự cũng không khó tìm.
Bất quá tầng sương mù dày đặc kia, quả thực là rất chọc tức người.
Trong sương mù, đi rất lâu, bọn họ mới đặt chân vào trong Thiên Phật Thôn này, vốn định trực tiếp đi Thiên Phật Tự hành sự, kết quả lúc đi ngang qua bên này, vừa vặn một tấm lệnh bài bay ra, bị Sở Thanh đón lấy trong tay.
Lúc đầu còn tưởng là thôn dân này phát hiện có kẻ ngoại lai, dự định hiện thân làm ác.
Kết quả hắn mượn bóng đêm nhìn kỹ lại, mới phát hiện đây vậy mà là lệnh bài của ‘Hư Hoài Tông’.
Điều này khiến Sở Thanh không thể không hơi dừng bước chân lại rồi.
Ngày đó cùng Sở Vân Phi một phen nhàn đàm, ông giao phó ba chuyện.
Chuyện thứ nhất, chính là đưa Ôn Nhu trở về Lạc Trần Sơn Trang.
Chuyện thứ hai, thì là đi Thiên Âm Phủ đưa thư.
Chuyện cuối cùng, chính là đưa cho Sở Thanh một tấm lệnh bài của Hư Hoài Tông.
Đây là tông môn mà tổ tiên Sở gia từng ở, 【Nhược Hư Kinh】 cùng với 【Thanh Hư Chưởng】 mà Sở Thanh tu luyện từ nhỏ đều là xuất phát từ Hư Hoài Tông này.
Chỉ là Hư Hoài Tông đã phúc diệt rất nhiều năm rồi, môn nhân đệ tử tứ tán giang hồ, đều có doanh sinh khác nhau, thậm chí sáng kiến môn phái khác nhau.
Bất quá người nhớ tình xưa, vẫn giữ lại một tấm lệnh bài của Hư Hoài Tông.
Sau này hành tẩu giang hồ, nếu như gặp được, nể chút hương hỏa tình của tổ tiên, giữa hai bên cũng có thể có sự giúp đỡ lẫn nhau.
Đây cũng là Sở Vân Phi thật sự không yên tâm Sở Thanh một mình xông pha giang hồ, tận khả năng đem những thứ ông cảm thấy hữu dụng, giao cho Sở Thanh.
Bảo vệ Ôn Nhu đi Lạc Trần Sơn Trang, là vì có được nhân tình của Ôn Phù Sinh.
Đi Thiên Âm Phủ đưa thư, tự nhiên cũng là vì có được sự ủng hộ hoặc bảo vệ của Thiên Âm Phủ.
Mục đích đưa tấm lệnh bài này cho hắn, càng là nói thẳng ra rồi.
Nhi hành thiên lý mẫu đam ưu (Con đi ngàn dặm mẹ lo âu), kỳ thực phụ thân cũng lo âu, chỉ là bọn họ thường thường sẽ không nói rõ ra.
Bất quá điều này cũng khiến Sở Thanh vẫn luôn để tấm lệnh bài của Hư Hoài Tông trong lòng, suy cho cùng xét từ cội nguồn, hắn cũng coi như là truyền nhân của Hư Hoài Tông.
Lúc này mới men theo nơi lệnh bài bay ra xem xét một phen.
Kết quả không ngờ tới, vậy mà nhìn thấy Mục Đồng Nhi.
Vạn Xuân Hoa giết thị nữ của Mục Đồng Nhi, nàng sẽ truy sát Vạn Xuân Hoa, thật sự là lý sở đương nhiên.
Nhưng Sở Thanh cũng không ngờ tới, nàng vậy mà bước vào Thiên Phật Tự này.
Hiện nay giới thiệu lai lịch của Mục Đồng Nhi cho Vũ Thiên Hoan xong, Mục Đồng Nhi ngược lại có chút ngượng ngùng:
_“Ngươi sao lại biết thân phận của ta?”_
_“Lúc đầu là không biết, sau này gặp được sư phụ của ngươi.”_
_“A?”_
Mục Đồng Nhi sững sờ:
_“Ta đã rất lâu không có tin tức của ông ấy rồi, ông ấy hiện nay đang ở nơi nào?”_
_“Ở Âm Dương Lâm Nam Lĩnh đi.”_
Sở Thanh cũng không quá chắc chắn:
_“Lúc trước ông ấy hành sự không kín kẽ, bị người của Thiên Tà Giáo phát hiện, còn bị đánh gãy hai chân...”_
Lúc nói đến đây, hắn còn có chút do dự.
Dù sao cũng là ân sư của mình, nghe thấy Du Tông hai chân bị gãy, cô nương này bảo không chừng sẽ đau lòng thế nào.
Bất quá vừa giằng xé vẫn là nói ra.
Cùng lắm thì, nói thêm hai câu an ủi một chút.
Lại không ngờ lời này vừa ra khỏi miệng, Mục Đồng Nhi chợt tròng mắt lóe lên tinh quang:
“Đã nói ông ấy suốt ngày nhảy nhót lung tung, sớm muộn gì cũng có một ngày bị người ta đánh gãy chân, không phải cha ta, cũng sẽ là người nào khác.
“Không ngờ tới a, không ngờ tới. Vậy mà ứng nghiệm lên đầu Thiên Tà Giáo.
_“Bất quá người của Thiên Tà Giáo tỳ khí cũng tốt thật, vậy mà chỉ đánh gãy chân ông ấy, chứ không lấy tính mạng của ông ấy.”_
_“Thiên Tà Giáo ngược lại không dễ nói chuyện như vậy, mà là Du Tông chạy rồi.”_
_“Bị đánh gãy chân cũng có thể chạy? Đây là võ công gì?”_
Mục Đồng Nhi căm phẫn bất bình:
_“Ông ấy tại sao không dạy ta?”_
_“... Đường đường là con gái của Huyền Đế, không đi học 【Cửu Huyền Thần Công】, vậy mà bái Du Tông làm sư phụ?”_
Sở Thanh cảm thấy bản thân không quá có thể hiểu được, suy nghĩ của Thương Thu Vũ.
Ngược lại Mục Đồng Nhi bĩu môi:
_“【Cửu Huyền Thần Công】 hối sáp nan minh, vừa nghe liền buồn ngủ, thật sự là học không vào.”_
Mục Đồng Nhi vẻ mặt đầy biểu cảm đáng ghét của kẻ thân tại phúc trung bất tri phúc (ở trong phúc mà không biết phúc).
Ngay cả Sở Thanh cũng là một trận cạn lời, nghĩ tới Đổng Hành Chi và Đổng Ngọc Bạch, một người vì 【Cửu Huyền Thần Công】 đem bản thân luyện thành người không ra người quỷ không ra quỷ. Một người khác, càng là trực tiếp một mạng ô hô.
Kết quả Mục Đồng Nhi người thật sự có thể học được này, căn bản là không muốn học.
Mà nỗi thống khổ của nàng, người ngoài không thể hội được, ngược lại Ôn Nhu liên tục gật đầu.
Có một số thứ học không được là thật sự học không được.
Mục Đồng Nhi học 【Cửu Huyền Thần Công】 cũng giống như nàng học trận pháp, đều là một số thứ có thể khiến người ta buồn ngủ.
Nhìn thấy liền muốn đi ngủ, còn học thế nào?
Sở Thanh đại khái giới thiệu một chút trải nghiệm của Du Tông cho Mục Đồng Nhi, cô nương này vừa rồi biểu hiện dường như không quá để ý, trên thực tế vẫn là lo lắng, lúc nghe thấy trong Âm Dương Lâm có một vị Âm Dương Cư Sĩ, là hạnh lâm thánh thủ, gần như có năng lực hoạt tử nhân nhục bạch cốt, lúc này mới yên tâm lại.
Sau đó Sở Thanh lại giới thiệu Vũ Thiên Hoan và Ôn Nhu cho nàng.
Nói thẳng Vũ Thiên Hoan là vị hôn thê của hắn.
Mục Đồng Nhi sững sờ một chút, sau đó liền nở nụ cười:
_“Hóa ra vị này chính là Vũ đại tiểu thư a, cửu ngưỡng đại danh rồi.”_
Vũ Thiên Hoan sững sờ:
_“Ngươi biết ta?”_
Sở Thanh cũng như có điều suy nghĩ nhìn Mục Đồng Nhi.
Mục Đồng Nhi bị hắn nhìn có chút ngượng ngùng:
“Ngươi là ân nhân cứu mạng của ta, nếu không phải có ngươi, ta đều bị tên khốn kiếp của Thần Đao Đường kia ức hiếp rồi.
“Về chuyện của ngươi, ta tự nhiên là phải điều tra cẩn thận.
“Kết quả lần điều tra này, phát hiện ra rất nhiều thứ ghê gớm.
“Hơn nữa, ngoại trừ ta ra còn có người khác cũng đang điều tra tình huống của ngươi... Đoán được ngươi cải danh hoán tính, không lấy chân diện mục thị nhân, định nhiên là có nỗi khổ tâm.
_“Cho nên liền vội vàng gọi người hỗ trợ che giấu rồi.”_
_“Vậy ngươi đều điều tra ra được một số thứ gì?”_
Sở Thanh cười hỏi.
“Đại khái... có thể điều tra ra được, đều điều tra ra được rồi.
_“Bất quá, chuyện này có thể nói sao?”_
Lúc nàng nói đến đây, liếc nhìn Vạn Xuân Hoa một cái.
Vạn Xuân Hoa đã sớm như ngồi trên đống lửa, làm nửa ngày, Sở Thanh thề thốt son sắt như vậy không phải là không có nguyên nhân, hắn vậy mà có quen biết với Mục Đồng Nhi? Hơn nữa là ân cứu mạng.
Trách không được ở trước mặt con gái của vị Huyền Đế này, có mặt mũi lớn như vậy.
Sở Thanh xua xua tay:
_“Thôi bỏ đi, vậy thì không nói nữa.”_
Nói đến đây, Sở Thanh bảo Ôn Nhu tiện tay đóng cửa lại.
Lúc này mới đem ánh mắt đặt lên người Mạnh Huy:
_“Hắn lại là chuyện gì xảy ra?”_
_“Hắn a... Tình huống của hắn phải nói từ Thiên Phật Tự này.”_
Mục Đồng Nhi khẽ nói:
_“Ta đuổi theo tên tặc tư điểu kia...”_
Vạn Xuân Hoa nghe đến đây, liền gãi gãi mặt, thở dài một tiếng.
Mục Đồng Nhi cũng liếc hắn một cái, tiếp tục nói:
“Ngộ đả ngộ chàng xông vào trong Thiên Phật Tự này, ta tính toán hành tung của hắn, biết hắn đi chính là con đường này, suy đoán hắn hẳn là ngay trong Thiên Phật Tự này.
“Liền tạm thời ở lại.
“Nhưng đám người trong Thiên Phật Tự này, đều rất cổ quái.
“Bọn họ bị kinh văn làm mê muội, mất đi tâm tính của người bình thường, trở thành khôi lỗi của Thiên Phật Tự.
“Mỗi một lần nhìn thấy ta, đều sẽ bảo ta quy y ngã Phật...
_“Ta một đại khuê nữ như hoa như ngọc, vân anh vị giá (chưa xuất giá) đâu, há có thể mạc danh kỳ diệu liền xuất gia?”_
Mục Đồng Nhi hừ một tiếng:
“Nhưng sau khi cự tuyệt, bọn họ cũng không từ bỏ ý định, một ngày ba bận, đúng giờ đúng giấc tới hỏi, ta thật sự là chịu không nổi nữa, liền thi triển một chút thủ đoạn nhỏ.
“Khiến những kẻ tâm trí không trọn vẹn này, tựa như nhất diệp chướng mục, rõ ràng ta ngay tại chỗ này, bọn họ lại làm như không thấy.
“Ta cứ như vậy tiềm phục trong Thiên Phật Thôn này, muốn tìm kiếm tên tặc tư điểu kia.
“Thế nhưng tìm tới tìm lui, đều không tìm thấy... ngược lại ngoài ý muốn phát hiện ra tiểu tử này.
“Trong lòng hắn dường như có chút chấp nhất, không giống với những người đã hoàn toàn bị mê thất, hắn luôn sẽ nhảy qua nhảy lại giữa sự dày vò và thần phục.
“Mà mấu chốt chủ yếu, chính là ở tấm lệnh bài kia.
“Đó là lệnh bài của Hư Hoài Tông... Ta đã điều tra ngươi, biết lai lịch của các ngươi, cho nên, người có thể nắm giữ tấm lệnh bài này, với ngươi cũng coi như là có chút quan hệ.
“Ta liền chú ý đến hắn nhiều hơn một chút.
“Sau này phát hiện, hắn cũng giống như những người khác, hoàn toàn mê thất.
“Mà quy căn kết để, là bởi vì hắn trong một lần ‘thần phục’, đã đem tấm lệnh bài này ném đi.
“Ta vừa suy nghĩ, liền cảm thấy người này có lẽ có tiềm chất ‘tỉnh lại’, liền thử từng chút từng chút đánh thức hắn.
_“Hiện nay xem ra ngược lại là trác hữu thành hiệu, bất quá, từ tình huống hắn đến bây giờ đều không nhìn thấy ta mà xem, muốn hoàn toàn gọi hắn tỉnh lại, còn phải mất một chút thời gian.”_
Sở Thanh như có điều suy nghĩ:
_“Cũng không cần phiền toái như vậy.”_
_“Hửm? Ngươi có biện pháp?”_
Mục Đồng Nhi hỏi.
Sở Thanh thì một bước đi tới trước mặt Mạnh Huy, hắn lúc này đang nhắm chặt hai mắt, trong miệng lẩm bẩm, nói là:
_“Nghiệp lực thối tán, nghiệp lực thối tán, nghiệp lực thối tán!!”_
Sở Thanh: _“...”_