## Chương 470: Trùng Phùng
Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, tiện thắng khước nhân gian vô số.
Có đôi khi quen với việc kiên trì, thường thường cũng liền tập dĩ vi thường.
Nhưng một khi phá vỡ sự kiên trì, dòng nước ngầm ẩn giấu liền không thể khắc chế được nữa.
Thật đúng như thiên lôi câu địa hỏa…
Lúc đầu còn sớm, trăng lên ngọn liễu, đợi đến khi sóng yên biển lặng, trời đã sắp sáng rồi.
Vũ Thiên Hoan rúc trong lòng Sở Thanh, vươn ngón tay trêu chọc mũi hắn, Sở Thanh tức giận bắt lấy cái tay làm loạn kia của nàng, đưa qua nhẹ nhàng cắn một cái:
_“Đừng nháo nữa, còn chưa mệt sao?”_
Vũ Thiên Hoan khẽ mím khóe môi, trong ánh mắt nổi lên vẻ trêu tức:
_“Chàng mệt rồi?”_
_“Hả?”_
Lời này ý vị khiêu khích quá đậm, người cả đời hiếu thắng, há có thể chịu ủy khuất như vậy?
Sở Thanh nháy mắt mở bừng hai mắt, trong con ngươi đâu có nửa điểm mệt mỏi, chỉ là ẩn ẩn lộ ra quang mang nguy hiểm.
Vũ Thiên Hoan trong lòng nhảy dựng, biết trò đùa này mở không tốt, dễ dàng đòi cái mạng già, vội vàng ôm chăn lùi về sau:
_“Đừng nháo… Ta, ta nói đùa với chàng thôi.”_
_“Ta thấy không giống.”_
Sở Thanh ít nhiều có chút hùng hổ dọa người.
Vũ Thiên Hoan đầy mặt kiều tu dựa vào trong lòng hắn:
“Được rồi được rồi, không nháo nữa, trời sắp sáng rồi, chàng cho ta nghỉ ngơi một lát.
_“May mà võ công ta không tệ, bằng không… Sợ là phải chết ngất đi mất.”_
Sở Thanh nghe vậy lúc này mới tâm mãn ý túc, ôm nàng nằm xuống lại:
_“Vậy thì ngủ thêm một lát nữa?”_
_“Ừm.”_
Vũ Thiên Hoan gật đầu, nằm sấp trên người Sở Thanh, nhưng lại làm sao ngủ được?
Nàng nhẹ giọng nói:
“Chàng dạo này trước là thu nhận Nhậm Bắc Minh kia, hôm qua lại điều giải mâu thuẫn của Già Xá và hắc bào nhân kia…
_“Là muốn phong mãn vũ nực của mình sao?”_
“Theo tin tức nhận được khoảng thời gian gần đây mà xem, Thiên Tà Giáo mặc dù chuyện ở Nam Vực không thành công.
_“Nhưng những nơi khác, lại gần như đều là đại hoạch toàn thắng.”_
Sở Thanh nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi:
“Thiên hạ giang hồ, tứ vực nhất châu, quá khứ năng lực có hạn, ta chỉ có thể nhìn một mẫu ba phần đất trước mắt, bản thân thậm chí còn đang bị Nghiệt Kính Đài truy sát.
“Nay Nghiệt Kính Đài đã không cấu thành uy hiếp đối với ta, chỉ đợi mùng năm tháng mười, xem có thể nhất lao vĩnh dật hay không.
“Nhiên nhi mặc kệ là vì đối phó Nghiệt Kính Đài, hay là vì đối kháng Thiên Tà Giáo.
“Đều là người càng đông càng tốt…
“Người càng đông, nắm chắc cuối cùng cũng liền càng lớn.
_“Cho nên nàng nói không sai, ta quả thực là đang nghĩ cách phong mãn vũ nực của mình.”_
_“Chàng không tin tưởng… Tam Hoàng Ngũ Đế?”_
Vũ Thiên Hoan đột nhiên mở miệng.
_“Vì sao lại nói như vậy?”_
Sở Thanh cười hỏi.
Vũ Thiên Hoan dùng một tay vẽ vòng tròn trên người Sở Thanh, vừa nói:
“Quá khứ không phải chàng năng lực có hạn, chỉ là cảm thấy trời sập xuống có người cao chống đỡ.
“Nay võ công chàng mặc dù càng ngày càng cao, trách nhiệm giang hồ cũng càng ngày càng nặng.
“Nhưng chàng cũng không phải là loại người thiên hạ hưng vong thất phu hữu trách… Ít nhất theo ta thấy, nếu điều kiện cho phép, chàng càng muốn tiêu dao giang hồ hơn, chứ không phải làm võ lâm minh chủ gì đó.
“Trừ phi chàng cảm thấy, người có thể chống đỡ trời sập kia, bọn họ không đáng tin cậy… Bọn họ chống không nổi.
“Như vậy, chuyện của Thiên Tà Giáo, liền không còn là chuyện của toàn bộ giang hồ nữa.
“Vẫn là chuyện của chàng… Bọn họ sẽ uy hiếp đến mỗi một người bên cạnh chúng ta.
_“Phúc sào chi hạ vô hoàn noãn, cho nên, chàng muốn chuẩn bị từ sớm?”_
Sở Thanh gãi gãi sống mũi:
_“Nàng thật đúng là ở trong lòng ta rồi, ta nghĩ thế nào, nàng đều biết hết.”_
Vũ Thiên Hoan sắc mặt hơi đỏ:
_“Không cho nói những lời buồn nôn này…”_
_“Nàng nói đúng.”_
Sở Thanh nói:
“Tam Hoàng Ngũ Đế danh tiếng bên ngoài, ta vẫn luôn cảm thấy, mặc kệ Thiên Tà Giáo nhảy nhót thế nào, chung quy không thoát khỏi cửa ải Tam Hoàng Ngũ Đế này.
“Cũng bởi vậy ta đối với Thiên Tà Giáo cũng không có ý tứ tích cực ứng phó gì…
“Mặc dù nhìn thấy sẽ tiện tay nhổ bỏ, nhưng cũng không có động lực gì chủ động đi tìm bọn họ.
“Nhưng chuyến đi Lĩnh Bắc, tình hình lại không còn như vậy nữa.
“Một mặt Quỷ Đế bị Thiên Tà Giáo tính kế, Lĩnh Bắc giang hồ một khi có sơ thất, Nam Lĩnh cũng khó mà độc thiện kỳ thân.
“Nhà của nàng và ta ở Nam Lĩnh, chuyện này không thể không quản.
“Cho nên sau trận chiến Thiên Âm Phủ, ta phát lực thúc đẩy đại hội võ lâm, để ta ngồi lên vị trí võ lâm minh chủ này.
“Kết hợp lực lượng hữu sinh, và Thiên Tà Giáo có trận chiến Tiên Vân Sơn.
“Mà một đường đi tới này, đối với sự hiểu biết về Tam Hoàng Ngũ Đế, cũng càng thêm sâu sắc.
“Lúc này mới biết, bọn họ cũng không phải quang minh vĩ ngạn như ta tưởng tượng.
“Chuyện của Lệ Tuyệt Trần không dám nói chính là ván đã đóng thuyền, nhưng cũng đại soa bất soa.
“Quỷ Đế bị nhốt Thập Tuyệt Quật, lúc trước ta còn nói là Thiên Tà Giáo tính kế, nhưng nay nghĩ lại, trong chuyện cũng có chút không hài hòa.
“Hai ngày trước trong Quỷ Đế Cung, Hoa Cẩm Niên đã nhắc nhở ta.
“Quỷ Đế là nhân vật bực nào? Người chung chăn gối đổi người… Ông ta vậy mà hoàn toàn không hay biết?
_“Điều này thật sự hợp lý sao?”_
Phen lời này của Sở Thanh khiến sắc mặt Vũ Thiên Hoan hơi biến hóa, theo bản năng rúc vào trong lòng Sở Thanh thêm một chút:
_“Chàng là muốn nói…”_
_“Ta không biết.”_
Sở Thanh lắc đầu:
“Hiện tại mặc kệ đưa ra định luận như thế nào, đều là quá sớm.
_“Mặc kệ là đối với Quỷ Đế, hay là đối với Võ Đế, chúng ta đều phải nhìn kỹ một chút.”_
_“Cho nên, chàng cứu hắc bào nhân kia?”_
Vũ Thiên Hoan nhìn về phía Sở Thanh:
_“Chàng muốn mượn chuyện của Lệ Tuyệt Trần, xem Quỷ Đế là thái độ như thế nào?”_
Sở Thanh gật đầu.
_“Nhưng ông ta chưa chắc đã tiếp chiêu a.”_
Ngón tay của Vũ Thiên Hoan, từ ngực Sở Thanh, lại đến bên môi hắn, men theo viền môi hắn vẽ đường.
Sở Thanh há miệng định cắn nàng, lại bị nàng vội vàng rút đi, sau đó lại xáp tới, rục rịch ngóc đầu dậy, nhất thời vui vẻ không biết mệt.
Trong lúc bật cười, ánh mắt Sở Thanh cũng dần dần sắc bén lên:
_“Chỉ sợ đến lúc đó, không do ông ta quyết định.”_
_“Tính kế Quỷ Đế… Lá gan hiện tại của chàng, cũng chưa khỏi quá lớn rồi chứ?”_
Vũ Thiên Hoan chống đỡ thân thể, đổi một tư thế thoải mái hơn dựa vào.
Chỉ là kiều thê nhập hoài, không khỏi tâm kiên như thiết, dứt khoát xoay người đè xuống, nhẹ giọng mở miệng:
“Nàng cũng nói rồi, võ công càng cao, trách nhiệm giang hồ càng nặng.
“Tam Hoàng Ngũ Đế nếu không thể trông cậy, ít nhất không thể để bọn họ cản trở…
_“Tệ hơn nữa, mặc kệ thông qua phương pháp gì, ta đều phải để bọn họ trở thành trợ lực.”_
Trợ lực này, vừa có thể là đồng tâm hiệp lực, đối phó Thiên Tà Giáo.
Nhưng tương tự cũng có thể là, để bọn họ trở thành mục tiêu nhiệm vụ của mình, cuối cùng hóa thành phần thưởng nhiệm vụ, tăng lên võ công của mình, trở thành một phần lực lượng bóp chết Thiên Tà Giáo.
Mặc kệ thế nào cũng được, luôn phải có một kết quả.
Vũ Thiên Hoan còn muốn nói nữa, lại đã không nói ra lời được nữa, âm thanh ‘ưm ưm ưm’, là những lời bị nghẹn lại trong cổ họng, màn giường lay động, tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt từ chậm đến nhanh, cuối cùng hội tụ như cuồng phong bạo vũ.
_“Vũ tỷ tỷ, tỷ sao vậy?”_
Sáng sớm tinh mơ, Ôn Nhu nhìn ánh mắt Vũ Thiên Hoan liền cảm thấy có chút không đúng.
Bước đi của nàng ngược lại là không có biến hóa gì, chỉ là thỉnh thoảng lại đỡ eo, dường như eo lưng đau nhức? Đây cũng là nhờ nàng dạo này tu luyện 【Bất Dịch Thiên Thư】 trác hữu thành hiệu, bằng không, những lời như vậy cũng là đoạn đoạn không hỏi ra miệng được.
Mà Liễu Khinh Yên bên cạnh cũng là vẻ mặt nghi hoặc:
“Điều kiện Thiên Nhất Môn này mặc dù không bằng Thiên Âm Phủ chúng ta, đạo quán cũng là chú trọng thanh tu.
“Bất quá cũng không đến mức khó chịu như vậy chứ?
_“Mau qua đây ngồi.”_
_“Ta không sao.”_
Vũ Thiên Hoan cố làm ra vẻ trấn định, đi đến bên cạnh ngồi xuống ăn cơm.
Ánh mắt ngước lên, liền thấy Sở Thanh khoan thai đến muộn.
Hai người đã thương lượng xong rồi… Một trước một sau tránh để người ta phát giác ra manh mối.
Mặc dù chuyện này không liên quan đến người ngoài, hai người người ta là vị hôn phu thê, tình chàng ý thiếp, thật sự là thiên công địa đạo.
Bất quá chung quy là ngại ngùng.
Chỉ là nam nữ thực tủy tri vị, ánh mắt vương vấn, bầu không khí cũng sẽ có điểm khác biệt so với những lúc khác.
Sở Thanh bên này vừa mới ngồi xuống nhìn Vũ Thiên Hoan hai cái, Hoa Cẩm Niên liền dùng ánh mắt thẩm thị nhìn về phía Sở Thanh, cuối cùng hừ nhẹ một tiếng.
Ngược lại là không nói gì…
Sở Thanh bị nàng nhìn đến có chút chột dạ, ho khan một tiếng, chỉ chỉ bánh bao trên bàn:
_“Không lo ăn cơm, nhìn chằm chằm ta làm gì? Trên mặt ta có bánh bao sao?”_
_“Không có bánh bao, có hoa đào.”_
Hoa Cẩm Niên bẻ một miếng bánh bao, nhét vào trong miệng, ăn cùng thanh chúc tiểu thái, ăn khá là ngon lành.
_“Tam huynh.”_
Tào Thu Phổ lúc này cũng dẫn Linh Phi cô nương qua đây, nhìn thấy Sở Thanh xong liền xáp tới ngồi cùng.
Hai người sau khi trùng phùng còn chưa kịp hảo hảo nói chuyện, lúc này vừa vặn vừa ăn vừa nhàn đàm.
Từ sau khi Sở Thanh rời đi, Tào Thu Phổ liền dựa theo chủ ý hắn đưa ra, mượn Thiết Huyết Đường thu nạp người thân bằng hữu của những người bị Nghiệt Kính Đài tàn hại.
Thiết Huyết Đường lúc bắt đầu, là mượn dư đồ Sở Thanh đưa cho tiễu diệt phân đà Nghiệt Kính Đài.
Đến sau này, bên phía Tào Thu Phổ vây cánh cũng dần dần phong mãn, bắt đầu lan tràn ra ngoài Thiết Huyết Đường.
Trong quá trình cũng từng gặp phải cản trở, bất quá ảnh hưởng không lớn.
Cho đến nay, không dám nói đem toàn bộ Nghiệt Kính Đài ở Nam Lĩnh nhổ tận gốc, nhưng cũng đã thanh trừ hơn phân nửa.
Đương nhiên, phen hành động này, Nghiệt Kính Đài tự nhiên hận bọn họ đến nghiến răng nghiến lợi.
Trước sau tổ chức mấy trận ám sát, đáng tiếc đều không thể thành công.
Có đôi khi là vừa mới vào địa giới Thiết Huyết Đường, đã bị người của Thiết Huyết Đường phát hiện rồi.
Bày mưu đặt phục từ trước, để bọn họ có đi mà không có về.
Có đôi khi cũng không khỏi hậu tri hậu giác, trải qua một hồi hung hiểm xong, đào sinh thăng thiên.
Bất quá liên tiếp tranh đấu, ngược lại là khiến võ công của Tào Thu Phổ càng ngày càng cao minh.
Con ngựa trắng Bạch Ca kia của hắn, cũng càng ngày càng thần tuấn.
Sở Thanh nhớ tới con ngựa kia, liền nghĩ tới sủi cảo thịt ngựa… Sau đó liền nghĩ tới chuyện cũ nó đi khắp nơi trộm yếm của người ta, đổi rượu uống.
Cũng là không khỏi khóe miệng nở nụ cười.
Ăn uống còn chưa kết thúc, liền nghe đệ tử Thiên Nhất Môn đi ngang qua ngoài cửa giao đàm:
_“Lần này người tới là ai vậy? Thanh Quan sư bá đích thân đi đón?”_
“Ngươi đại khái chưa từng nghe nói qua, môn phái này không tính là có danh tiếng lớn gì, nhưng người tới danh tiếng không nhỏ.
“Người này giang hồ nhân xưng Bất Nộ Thần Quyền, họ Thôi, Thôi Bất Nộ.
_“Đi theo bên cạnh ông ta là hai người, phân biệt là đại đệ tử và nhị đệ tử của ông ta.”_
Ôn Nhu đang quan tâm thân thể Vũ Thiên Hoan, nghe thấy lời này xong, lập tức khịt khịt mũi, quay đầu nhìn về phía Sở Thanh.
Sở Thanh trực tiếp đứng dậy:
_“Đi.”_
Vũ Thiên Hoan cũng hiểu được là chuyện gì, vội vàng đứng dậy, chỉ là đứng lên hơi nhanh, lại nhịn không được xoa xoa vòng eo của mình, cuối cùng hung hăng trừng Sở Thanh một cái.
Đều tại tên man ngưu này!
Nếu không phải trời sắp sáng rồi, hắn còn hồ nháo một trận, mình cớ sao phải chịu cái tội này?
Tên này võ công quá cao, thể lực quá mạnh, dưới sự khu sử của âm dương nhị khí trong cơ thể, thật giống như động cơ vĩnh cửu… Ai mà chịu nổi chứ?
Linh Phi cô nương là người từng trải, liếc nhìn hai người này một cái xong, liền lén lút nói với Sở Thanh:
_“Công tử, ngài phải thương hương tiếc ngọc a.”_
_“… Khụ khụ khụ.”_
Sở Thanh ho khan một tiếng:
_“Phải phải phải, là lỗi của ta.”_
Tào Thu Phổ kỳ quái:
_“Tam huynh sao vậy?”_
_“Đồ ngốc, không liên quan đến chàng, bớt xen vào việc của người khác.”_
Linh Phi cô nương trừng hắn một cái.
Mấy người đi ra khỏi phạn đường, liền đi theo Ôn Nhu một đường trằn trọc, một lát sau, liền đã đến Thiên Nhất Chính Điện.
Trong điện đang có người tự thoại, Ôn Nhu ở cửa thò đầu ra nhìn một cái.
Liền thấy phía trên bên trái, ngồi một hán tử vóc dáng to lớn.
Ông ta sắc mặt trầm ổn, không giận tự uy, ngồi ở đó thật giống như sơn nhạc, khí thế cực kỳ thong dong bất bách.
Mà ở sau lưng ông ta, còn đứng hai người.
Một người thanh niên mặc thanh sắc kình trang, trong con ngươi dường như trời sinh ý cười, tư thái buông lỏng.
Một người khác thì là một thân bạch y, bên hông đeo kiếm, chắp tay sau lưng, đầy người đều là khí chất cô cao.
Thật giống như là một thanh kiếm kiêu ngạo, trác nhĩ bất quần, quần phong tương kiến cũng đều phải đê mi.
Ôn Nhu hướng vào bên trong thò đầu ra nhìn, vừa vặn chạm mắt với thanh niên áo xanh kia.
Thanh niên áo xanh lập tức sáng rực hai mắt:
_“Tiểu sư muội!!!”_
_“Câm miệng.”_
Trung niên nhân ngồi trên ghế hơi nhíu mày:
_“Trước mặt Thanh Quan tiền bối của ngươi, sao lại không ra thể thống gì như vậy? Tiểu sư muội của ngươi bị người ta lừa đến Lĩnh Bắc rồi, sao có thể ở Thiên Nhất Môn?”_
_“Nhưng mà… Thật sự là tiểu sư muội a, sư phụ, không tin thì người tự mình xem đi, ngay ở cửa, thò đầu ra nhìn giống như muốn ăn trộm bạc của người ta vậy.”_
Biên Thành vội vàng phân bua, còn kéo kéo y phục của Mạc Độc Hành:
_“Đại sư huynh, huynh cũng nhìn xem, đệ không nói sai mà.”_
Mạc Độc Hành hừ một tiếng, vung tay lên:
_“Chớ có làm hỏng kiếm ý của ta.”_
_“Kiếm cái…”_
Thôi Bất Nộ một ngụm lời thô tục đều đã đến cổ họng rồi, ngạnh sinh sinh nuốt nửa đoạn sau về.
Chỉ cảm thấy khí tức trước ngực cuồn cuộn, so với nhị đệ tử nói hươu nói vượn, ông ta càng hận Mạc Độc Hành này nói hươu nói vượn hơn.
Mình cả đời chưa từng dạy hắn kiếm pháp, hắn lấy đâu ra kiếm ý?
Bất quá nghe Biên Thành thề thốt son sắt, ông ta vẫn là quay đầu nhìn ra cửa một cái.
Sau đó liền nhìn thấy một cái đầu, ở ngoài cửa thò vào, một đôi mắt trong veo, chớp chớp.
Thôi Bất Nộ vù một cái đứng lên:
“Thật sự là Ôn Nhu!!
_“Lão phu không phải hoa mắt rồi chứ? Đứa trẻ này biết cười rồi!?”_