Virtus's Reader

## Chương 494: Quyết Trạch

_“Chỉ là quyết trạch mà thôi.”_

Giọng nói hủ hủ của Mộ Vương Gia dường như luôn có thể mang đến cho người ta sự bất tường, gã lặng lẽ nói:

“Một đời của mỗi một người, đều sẽ đón nhận vô số quyết trạch.

“Quyết trạch khác nhau cũng sẽ đón nhận tương lai khác nhau, đây có lẽ sẽ là một bước ngoặt khiến ngươi suốt đời khó quên.

_“Còn xin Tam công tử... tam tư nhi hậu hành.”_

Mà ngay khi Mộ Vương Gia vừa dứt lời, không đợi bên phía Sở Thanh đưa ra phản ứng, bên tai liền truyền đến giọng nói vội vã của Vũ Thiên Hoan:

_“Không được ra tay!”_

_“Ừm?”_

Sở Thanh sửng sốt:

_“Thiên Hoan lời này ý gì? Nàng đang ở đâu?”_

“Ta đang ở bên ngoài giao thủ với đệ tử Thiên Tà Giáo... nhưng có thể nghe thấy những lời các người nói.

_“Không chỉ là ta, tất cả mọi người đều có thể nghe thấy!!”_

Trong giọng nói của Vũ Thiên Hoan hơi lộ vẻ nôn nóng:

“Gã đang ép chàng ra tay, nếu chàng quả thực ra tay giết gã, vì vậy mà liên lụy Quỷ Đế thảm tử, vậy chàng chính là trước mặt tất cả mọi người ở Nam Vực, giết chết Quỷ Đế!

“Hành động này không chỉ khiến thanh uy Nam Vực Minh chủ này của chàng giảm sút nghiêm trọng, càng sẽ khiến những người khác trong Tam Hoàng Ngũ Đế kết thù với chàng!

_“Không được khinh vi!”_

_“Nhưng nếu không giết... đợi đến khi Quỷ Đế tỉnh lại, lại nên làm thế nào cho phải?”_

Giọng nói của Ôn Nhu cũng truyền tới, trong giọng nói cũng có cảm giác nôn nóng hiếm thấy.

_“Giết!!”_

Liễu Chiêu Niên thì nói:

“Đương đoạn bất đoạn, phản thụ kỳ loạn, tình hình hiện nay chúng ta đã biết rõ toàn bộ.

“Bất luận thế nào, trong hai người các ngươi đều phải vứt bỏ một người, người bị vứt bỏ tại sao không thể là Quỷ Đế?

_“Dựa vào cái gì ngươi lại phải bị bọn chúng uy hiếp? Quả thực là khởi hữu thử lý!!”_

Thiên Phong Tử cũng ở trong Thiên Lại Truyền Âm này, do do dự dự mở miệng nói:

_“Tam công tử thủ đoạn thông thần, có diệu pháp nào khác không?”_

Sở Thanh nghe bọn họ nói như vậy, lúc này mới ý thức được Mộ Vương Gia đây là đào một cái hố như thế nào.

Hắn nhìn quanh trái phải, lại không tìm thấy vật truyền âm của bọn chúng... cũng không biết rốt cuộc là một kiện bí bảo, hay là trong mộ thất này có cơ quan huyền diệu khác?

Vậy mà có thể biến nơi này thành một trạm phát thanh, phát thanh cho tất cả mọi người.

Chuyện hôm nay, nếu như không có màn này, Sở Thanh cho dù là động thủ giết Mộ Vương Gia, tiện tay cũng giết chết Quỷ Đế, vậy cũng không ai hay biết.

Sở Thanh hoàn toàn có thể nhất thôi nhị ngũ lục, trực tiếp nói đến muộn một bước, Quỷ Đế đã bị người của Thiên Tà Giáo hại chết rồi.

Mặc cho ai cũng không tìm được phiền phức của hắn.

Nhưng bây giờ làm cho người tận giai tri, không còn nghi ngờ gì nữa là đang đặt Sở Thanh lên đống lửa.

Bất kể hắn lựa chọn giết, hay là không giết, đều sẽ dẫn phát vấn đề ở một mức độ nhất định.

Lựa chọn giết, những người khác trong Tam Hoàng Ngũ Đế có thể thật sự sẽ trở mặt với hắn, người trên giang hồ cũng có thể sẽ nói hắn muốn thay thế Quỷ Đế, lúc này mới mượn cơ hội ra tay giết người, bốn chữ võ lâm Minh chủ khiến người ta đỏ mắt đến mức nào, Sở Thanh cũng biết... cái cớ tốt như vậy, dâng cho những kẻ không phục kia, bọn chúng chắc chắn sẽ trân trọng cơ hội.

Bất quá nói cho cùng, chuyện này cũng không lật lên được sóng gió gì.

Tam Hoàng Ngũ Đế mặc dù lợi hại, nhưng cho đến ngày nay Sở Thanh cũng chưa chắc đã sợ bọn họ.

Cùng lắm thì đánh một trận là xong!

Mà nếu như lựa chọn không giết, cũng sẽ để lại khẩu thực cho người ta, nói hắn phụ nhân chi nhân.

Một khi Quỷ Đế quả thực giống như lời Mộ Vương Gia nói, trở thành khôi lỗi, đại đả xuất thủ đối với người trong giang hồ, vậy hôm nay bất kể chết bao nhiêu người, toàn bộ đều phải trách tội lên đầu Sở Thanh.

Xem ra như vậy, ngược lại là ảnh hưởng của vế trước nhỏ hơn một chút.

_“Minh chủ!!”_

Ngay khi Sở Thanh đang suy nghĩ trong lòng, một giọng nói đột nhiên từ cửa sắt trên đỉnh đầu truyền đến.

Không cần quay đầu lại, chỉ nghe giọng nói Sở Thanh đã biết người tới là ai.

Hoa Cẩm Niên!

Vừa rồi nghe thấy ‘phát thanh’, biết sinh tử hiện nay của Quỷ Đế đều nằm trong một niệm của Sở Thanh.

Hoa Cẩm Niên chắc chắn sẽ tới.

Sở Thanh ngẩng đầu liếc nhìn nàng một cái:

_“Cô là con gái của Quỷ Đế, cô cảm thấy, bản tọa nên giết Mộ Vương Gia, hay là nên đợi thêm?”_

_“Giết!!”_

Hoa Cẩm Niên không hổ là khuê nữ tốt của Quỷ Đế, quả thực chính là nhuyễn vị giáp mặc ngược, không những không giữ ấm, lại còn đặc biệt đòi mạng:

“Cha ta thân là Quỷ Đế, đối với giang hồ mà nói đại biểu cho cái gì, tất cả mọi người đều biết.

“Ông ấy nay bị gian nhân hãm hại, thụ khốn tại đây, càng là tao ngộ độc thủ bực này như 【 Thiên Ma Khống Tâm Quyết 】.

“Ta tin tưởng, nếu như ông ấy thần trí thanh tỉnh, có thể mở miệng nói chuyện, ông ấy tuyệt đối sẽ không để ngài thủ hạ lưu tình... nên là trừ ác vụ tận mới phải!

_“Lấy tính mạng của một mình ông ấy, đổi lấy hai vị trong Thập Nhị Thánh Vương, ông ấy nhất định có thể nhắm mắt nơi cửu tuyền a!!”_

Một phen lời này đồng thời được truyền đến tai tất cả mọi người, chiến sự chưa dứt, mọi người vẫn đang liều mạng.

Nhưng nghe một phen lời này của Hoa Cẩm Niên, biểu cảm của rất nhiều người đều cực kỳ đặc sắc.

Có người trong lòng tán thán, quả nhiên không hổ là con gái của Quỷ Đế, suy nghĩ bực này không phải người thường có thể có, nhất tâm vì công, khiến người ta khâm phục a.

Cũng có người chấn hám trước sự quyết đoán dứt khoát của Hoa Cẩm Niên, đối mặt với cha ruột, giống như đại cừu nhân, nếu không thì, thế nào cũng phải xoắn xuýt một chút mới phải, ít nhất khóc lóc nói ra phen lời này cũng được a, sao nghe ngữ khí của nàng, không những không buồn bã, hình như còn rất vui vẻ? Chỉ sợ Sở Thanh ra tay chậm rồi?

Đương nhiên cũng có người hoài nghi thân phận con gái Quỷ Đế này rốt cuộc là thật hay giả?

Bất quá điểm nghi lự này ngược lại không nhiều, suy cho cùng trước đó Mộ Vương Gia mượn mộ trung thân giống như lão tống tử kia hiện thân xuất thủ, từng đích thân nói toạc ra thân phận của Hoa Cẩm Niên.

Sở Thanh sau đó bận rộn đi tìm lão sào của Mộ Vương Gia, lại không biết bên trong doanh địa đã sớm dấy lên một trận nghị luận.

Hoa Cẩm Niên càng là giải trừ 【 Càn Khôn Biến 】, khôi phục nữ nhi thân.

Còn có người đang lén lút truyền bá tin đồn về hai người bọn họ, nói Sở Thanh sở dĩ lao sư động chúng như vậy, triệu tập cao thủ Nam Vực đến giải cứu Quỷ Đế, bề ngoài dường như là vì giang hồ chính đạo, thực chất là vì giải cứu nhạc phụ đại nhân của mình.

Như thế như thế, như thế như thế... mặc dù đều là chuyện không có bóng dáng, nhưng mọi người đối với việc truyền bá loại tin tức hoa biên này, luôn luôn là nhạc thử bất bì, ai quản ngươi là thật hay giả?

Nhờ vậy, đối với thân phận của Hoa Cẩm Niên, người hoài nghi ngược lại chỉ là số ít.

Hiện nay mọi người mặc dù ai cũng không cách nào giao lưu, đối thủ hung thần ác sát, hơi không cẩn thận liền có thể mất mạng, nhưng... ngoài việc toàn thần quán chú, cũng đang lưu tâm muốn xem Sở Thanh quyết đoán thế nào!?

Sau đó bọn họ liền nghe thấy Sở Thanh nói:

“Nhưng Quỷ Đế cuối cùng có công với giang hồ, Tam Hoàng Ngũ Đế cao cao tại thượng, bất kể là võ công hay là đức hạnh, đều khiến người ta khâm phục...

“Mộ Vương Gia thân là hạng yêu tà của Thiên Tà Giáo, lời gã nói là thật hay giả còn khó nói.

_“Nếu như mạo mạo thất thất ra tay như vậy, thật sự hại tính mạng của Quỷ Đế tiền bối... vậy ta chẳng phải là vạn tử nan từ kỳ cữu sao?”_

Lời này vừa ra, lập tức liền có không ít người trong giang hồ chính đạo thuần túy, ở trong lòng thầm gật đầu.

Vào thời khắc khẩn yếu này, Minh chủ vẫn có thể kiên thủ đạo nghĩa trong lòng, không đi mù quáng giết người, không hổ là Nam Vực võ lâm Minh chủ!

Hoa Cẩm Niên thì thở dài nói:

“Nhưng sự tình đến nước này, lời của gian tặc này một khi là thật, đợi đến khi cha ta tỉnh chuyển, trở thành tẩu cẩu của Thiên Tà Giáo... vậy... vậy nửa đời anh minh của ông ấy chẳng phải là hủy hoại chỉ trong chốc lát sao?

“Đến tuổi vãn niên, rơi vào một cái kết cục vãn tiết bất bảo... lại bi lương biết bao?

“Càng sợ ra tay làm tổn thương giang hồ đồng đạo, vậy càng là tội nghiệt thâm trọng!

_“Ông ấy nếu cứ luôn hỗn hỗn ngạc ngạc thì cũng thôi đi, nếu như có một ngày ông ấy được tô tỉnh, khôi phục lý trí, lại nên đối mặt với những giang hồ hào kiệt kia thế nào?”_

Có đạo lý!!!

Lập tức liền có người trong lòng tán đồng cách nói của Hoa Cẩm Niên.

Người đồng thử tâm, tình đồng thử lý, tư hỗn giang hồ vì danh vì lợi giả chúng.

Có một số người cả đời cẩn ngôn thận hành, chính là không nguyện ý danh tiếng bị tổn hại, Quỷ Đế uy danh vu thế, nếu như đến tuổi vãn niên, rơi vào một cái kết cục một đời anh minh tận táng, vậy còn không bằng chết cho thống khoái!

Suy bụng ta ra bụng người, không ngoài như thế dã.

Mà trải qua một phen đối đáp này, sắc mặt khó coi nhất không phải là Sở Thanh, cũng không phải là Hoa Cẩm Niên, mà là Mộ Vương Gia.

Lúc này, Sở Thanh bất kể là ra tay giết người, hay là không giết người, đều đã có đủ lý do, có thể nhận được đủ sự thấu hiểu.

Dịch địa nhi xử, lại có ai có thể đi phủ định bất kỳ quyết định nào mà hiện nay Sở Thanh có thể đưa ra?

Chỉ có một điểm khiến Mộ Vương Gia hân ủy... đó chính là cách làm này của gã vốn dĩ là một hồi dương mưu.

Bất luận Sở Thanh quyết trạch thế nào, thiên hạ giang hồ, định sẵn phải tổn thất một vị tuyệt đỉnh cao thủ.

Ánh mắt gã từ từ nhìn về phía Sở Thanh:

_“Hai người các ngươi, bớt nói nhảm đi, rốt cuộc giết hay không giết, có thể một niệm mà quyết!”_

Hoa Cẩm Niên không nói hai lời:

_“Giết!!”_

Sở Thanh không mở miệng ngay lập tức, hắn trầm ngâm một chút sau đó mới hỏi:

_“Mộ Vương Gia, ngươi và ta cũng coi như là người quen cũ rồi, bản tọa muốn hỏi ngươi, cái gọi là 【 Thiên Ma Khống Tâm Quyết 】 này của ngươi còn bao lâu nữa có thể thành sự?”_

_“Ừm?”_

Mộ Vương Gia từ từ mở miệng:

_“Nhiều nhất là công phu một nén nhang.”_

Sở Thanh liếc Kỳ Vương Gia một cái, cười lạnh một tiếng:

_“Thật sao? Ngươi thì còn dễ nói, chỉ sợ Kỳ Vương Gia chống đỡ không nổi.”_

_“Hừ! Vậy thì thời gian một chén trà.”_

Mộ Vương Gia nghiến răng.

“Được, bản tọa đợi ngươi thời gian một chén trà này.

“Những thời gian này là ta lưu lại cho Quỷ Đế tiền bối, nếu tiền bối nay trong lòng vẫn còn chấp niệm, tàn tồn chút ít lý trí, liền xin tiền bối kháng tranh một phen, đừng để gã dễ dàng đắc sính.

“Đợi đến khi thời gian một chén trà kết thúc, gã không thể thành sự, vãn bối ra tay kích sát thử liêu, nếu vì vậy mà liên lụy tiền bối thảm tử, còn xin tiền bối đừng trách vãn bối.

_“Bất quá nghĩ đến, nếu như tiền bối có thể nghe thấy lời vãn bối nói, vậy đây nhất định cũng là kỳ vọng trong lòng tiền bối.”_

Sở Thanh trầm giọng nói:

“Ngược lại, nếu như tiền bối sau khi thời gian một chén trà này kết thúc, quả thực trở thành khôi lỗi, vậy vãn bối cũng nhất định phấn lực nhất bác, không để tiền bối xông ra đại họa.

“Các lộ cao thủ Nam Vực giang hồ, tôn ta làm Minh chủ.

_“Nếu quả thực sự bất khả vi, ta thân là Minh chủ, cũng nhất định sẽ chết trước tất cả giang hồ đồng đạo!!”_

Hắn dứt lời đến đây, đột ngột ngẩng đầu, hai chưởng hợp lại tiếng long ngâm thuận thế nổi lên, mãnh liệt tống xuất.

Liền thấy một đạo thân ảnh toàn thân đen kịt, đúng lúc này từ trên trời giáng xuống, trong chưởng thế khỏa hiệp hắc diễm hừng hực, ầm ầm nện xuống.

Hai chưởng đột ngột chạm nhau, hắc diễm và long hình khí kình nháy mắt chạy khắp tám phương.

Cùng lúc đó, vô số kiếm khí từ quanh người Sở Thanh nổi lên, xuy xuy xuy, xuy xuy xuy, liên tiếp không dứt miên miên vô cùng đâm về phía nhân ảnh kia.

Trong miệng người nọ phát ra một tiếng kêu rên, ngay sau đó oa một tiếng phun ra một ngụm máu tươi lớn, cả người bị đánh đảo quyển nhi hồi không nói, trên dưới quanh người càng là bị kiếm khí xuyên thấu, đâm cho thiên sang bách khổng.

Phanh phanh phanh, phanh phanh phanh!

Nham bích trên đỉnh đầu nứt toác, cự thạch băng toái, bùn đất tung bay, người nọ ngạnh sinh sinh phá vỡ sơn thể, bị đánh bay thẳng lên cửu thiên.

Nếu như cư cao lâm hạ nhìn từ xa, liền có thể nhìn thấy người nọ phá vỡ tầng đất, nghịch phi trùng thiên, một đạo long hình hư ảnh khổng lồ nghịch trùng nhi thượng, nháy mắt đem gã thôn một vào trong.

Cùng một thời gian, Sở Thanh ở trong đầu mở miệng:

_“Xin Thiện Vương Gia tự tường.”_

Thiện Vương Gia đang du tẩu giữa chính tà nghe thấy lời này, nghĩ cũng không nghĩ, trở tay một chưởng vỗ lên thiên linh cái của mình.

Chỉ đánh cho não môn sụp xuống, nửa cái đầu đều xẹp lép, có thể thấy thủ đoạn tàn nhẫn phi bỉ tầm thường.

Thân hình gã ứng thanh nhi đảo, nhìn một tên đệ tử Thiên Tà Giáo bên cạnh, trợn mắt há mồm...

Trước đó gã liền nhìn thấy Thiện Vương Gia du tẩu xung quanh, hình như đang tìm người nào đó.

Người này võ công cực kỳ cao minh, không ít đệ tử Thiên Tà Giáo muốn giết gã, đều bị gã tùy ý hất văng, mặc cho ai cũng không sờ được ống tay áo của gã.

Vốn tưởng là một vị chính đạo cao thủ, ở đây tìm kiếm các Vương gia...

Nào ngờ, người này đột nhiên mạc danh kỳ diệu liền tự cho mình một chưởng, đương trường đảo tễ thân vong.

Đây... đây chẳng lẽ là cao thủ kỳ kỳ quái quái gì đó, cứ thích chạy đến chỗ chính tà cao thủ giao thủ để tự sát rồi?

Đang nạp muộn người này rốt cuộc là quái phích gì, liền thấy người này lại lảo đảo lắc lư đội nửa cái đầu đứng dậy rồi.

_“Đây! Quỷ!?”_

Một màn này quả thực khiến tên đệ tử Thiên Tà Giáo kia sợ đến hồn phi phách tán, bọn chúng cho dù ác sự tố tận, cũng vẫn úy cụ quỷ thần chi thuyết.

Trơ mắt nhìn nửa cái đầu đều bị đánh bẹp rồi, vậy mà còn có thể đứng dậy, đây không phải quỷ thì là gì?

Gã xoay người liền bỏ chạy, nhất thời hoảng bất trạch lộ, trực tiếp xông vào trong kiếm trận của Thái Thượng Kiếm Môn, bất quá hai ba hiệp, đã bị giảo sát đương trường.

Ngược lại là Thiện Vương Gia hung hăng xoa xoa đầu của mình, cốt cách rắc rắc phát ra tiếng vang nhẹ, một lát sau đầu vậy mà khôi phục như lúc ban đầu:

_“Công tử... chưa chết thành.”_

_“Phối hợp còn kém chút ý tứ?”_

Sở Thanh hỏi.

“Có thể là bên ta muộn một bước... bất quá bản vương ngay khoảnh khắc đầu tiên nghe thấy ngươi nói chuyện liền đánh nát thiên linh cái của mình...

_“Thế này mà đều muộn một bước, chỉ có thể nói võ công của Ác Vương Gia, cao minh hơn một chút so với dự tưởng của bản vương.”_

Trong giọng nói của Thiện Vương Gia mang theo chút tiếc nuối.

Sở Thanh thì sờ sờ cằm của mình, liếc nhìn cái lỗ thủng trên đỉnh đầu này một cái:

_“Vô phương, hắn vẫn sẽ quay lại.”_

Nói xong, hắn tạm thời cắt đứt Thiên Lại Truyền Âm với Thiện Vương Gia.

Liễu Chiêu Niên lúc này mới mở miệng nói:

_“Thanh... Minh chủ, tại sao phải đợi thời gian một chén trà này? Có một phen đối đáp vừa rồi, ngài bất luận thi triển thế nào, đều đã đủ rồi.”_

Sở Thanh khẽ giọng nói:

“Vừa rồi Ác Vương Gia đánh lén, bị ta đả thương, Kỳ Vương Gia và Mộ Vương Gia đồng khốn tại đây, ta tạm thời không dám hơi rời đi, sợ sinh biến số.

“Bất quá như vậy, bọn chúng cũng sẽ không có tuyệt đỉnh cao thủ xông vào trong chiến trận, chư vị các tự trì trọng, ổn trát ổn đả, nếu có bất trắc có thể gọi tên ta.

“Ta ở đây, đợi thêm một lát... vừa hay mượn đây, nghiệm chứng một chuyện.

_“Chuyện này đối với ta mà nói, chỉ sợ cũng là một cơ hội tốt thiên tải nan phùng.”_

Liễu Chiêu Niên sửng sốt một chút, mặc dù không hiểu Sở Thanh rốt cuộc muốn nghiệm chứng cái gì, bất quá nghe giọng hắn trầm ổn, dường như tất cả đều nằm trong lòng bàn tay, liền cũng không nói thêm gì nữa.

Chỉ có Hoa Cẩm Niên liếc Sở Thanh một cái, ánh mắt hai người giao hội, đã tâm lĩnh thần hội.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!