## Chương 54: Tru Sát Lệnh!
Trận mưa này bắt đầu rơi từ giờ Dậu.
Lúc đầu không lớn, Sở Thanh liền nương theo tiếng mưa rơi tí tách này, chỉnh lý lại y phục của mình.
Dạ hành y màu đen, mặt nạ màu trắng, tụ tiễn bên tay trái, cùng với phi đao lá liễu bên hông.
Cuối cùng lấy qua Huyền U Kiếm, nhân lúc còn chút thời gian, liền lấy ra Bích Đề Cao, dùng vải bông thấm lấy bôi đều lên thân kiếm.
Thứ này vốn dĩ chính là dùng để bảo dưỡng binh khí.
Tối hôm nay phải thấy máu, tự nhiên là phải để thanh kiếm này duy trì một trạng thái tương đối tốt.
Làm xong những việc này, hắn xách theo trường kiếm bước ra khỏi phòng đi vào trong mưa.
Nơi hắn ở vẫn khá hẻo lánh, đi tới Lạc Vũ Đường mất chừng thời gian cạn một chén trà.
Còn chưa tới nơi, liền nhìn thấy Vũ Thiên Hoan đang đứng trên nóc nhà, che một chiếc ô giấy dầu màu đỏ.
Đêm nay nàng mặc một thân hồng y.
Đêm mưa, mái hiên, dưới tông màu tối tăm ngập trời, cô nương hồng y hồng tản, là điểm sáng duy nhất giữa thiên địa này.
Bức họa này có một loại vẻ đẹp thê lương.
Sở Thanh lại không có nhiều ý tứ thưởng thức, thân hình đi tới bên cạnh Vũ Thiên Hoan, không đợi nàng phản ứng lại, liền chui vào dưới chiếc ô giấy dầu kia:
“Các người thật đúng là biết dằn vặt, mấy ngày nay đều không mưa, chỉ có hôm nay đổ một trận mưa.
_“Kết quả các người liền chọn động thủ vào hôm nay...”_
Đây là sợ bầu không khí giang hồ tư sát không đủ sao?
Vũ Thiên Hoan vốn dĩ đang rất thâm trầm.
Trước đại chiến, luôn phải thâm trầm một chút.
Bởi vì giang hồ tư sát, là phải thấy máu, là phải có án mạng.
Nhưng nàng phát hiện, kể từ khi quen biết tên gia hỏa này, căn bản không thể thâm trầm nổi một chút nào.
Nàng có đôi khi sẽ cảm thấy, mình thật sự rất khó hiểu nổi người trước mắt này.
Một sát thủ máu lạnh vô tình, một kiếm giết Tân Hữu Hận kia, dứt khoát lưu loát, khiến người ta ớn lạnh.
Kết quả, lúc hẹn gặp buổi tối, tên gia hỏa này lải nhải lải nhải, không giống một sát thủ, ngược lại giống như một vị nhị ca hàng xóm.
Một chút khí chất mà sát thủ nên có cũng không có.
Nhưng lúc giết Đường Hi, người này lại không rên một tiếng lấy mình làm mồi nhử, tạo điều kiện ám sát cho hắn.
Điểm này lại đủ để thấy được một mặt máu lạnh vô tình của hắn.
Nhưng cho dù là trường hợp như hôm nay, tên gia hỏa này cũng không thể nghiêm túc lên được một chút nào.
Dường như một trận đại chiến sắp tới trước mắt này, đối với hắn mà nói căn bản chẳng là cái thá gì.
Vũ Thiên Hoan hít sâu một hơi, đè xuống cảm xúc phức tạp trong ngực, thật sâu nhìn Sở Thanh một cái:
_“Trời mưa rồi...”_
_“Hửm?”_
Sở Thanh kinh ngạc, đây không phải là chuyện rành rành ra đó sao?
_“Vì sao ngươi không mang theo một chiếc ô?”_
Vũ Thiên Hoan một bên thâm trầm mở miệng, một bên lặng lẽ lùi lại một bước.
_“... Đồ keo kiệt.”_
Sở Thanh trợn trắng mắt, dẫu sao cũng là vị hôn phu của nàng a, cùng che chung một chiếc ô cũng không được sao?
_“Không phải keo kiệt.”_
Vũ Thiên Hoan nhạt nhẽo mở miệng:
“Ta là người đã có vị hôn phu, tự nhiên không nên quá mức thân cận với nam tử xa lạ.
_“Còn xin Dạ Đế các hạ, giữ một chút khoảng cách.”_
_“...”_
Đây coi như là tự vác đá đập chân mình sao?
Sở Thanh bĩu môi:
_“Ai thèm chứ... Nói đi, giết thế nào?”_
_“Rất đơn giản.”_
Vũ Thiên Hoan nhẹ giọng mở miệng:
“Đêm nay, kẻ từ Lạc Vũ Đường bước chân vào Thiên Vũ Thành, giết sạch!
“Ngươi giết người nào, giết bao nhiêu tên, đều không sao cả.
“Sau đó lấy thân phận của bọn chúng định giá, tìm ta đòi thù lao.
_“Thế nào?”_
【Kích hoạt ủy thác: Tru Sát Lệnh! (Giết sạch kẻ địch đột nhập)】
【Có nhận hay không?】
Sở Thanh nhíu nhíu mày, cảm thấy đây dường như là một vụ mua bán lỗ vốn.
Lúc trước vụ Thiết Mã Thất Tặc kia, hắn đã cảm thấy không đúng lắm.
Ba tên còn lại của Thiết Mã Thất Tặc đều bị hắn giết, kết quả chỉ có thể nhận thưởng một lần.
Lần này dường như cũng vậy...
Giết sạch kẻ địch đột nhập, trực tiếp nhào nặn thành một cái 'Tru Sát Lệnh', nói cách khác, mình cho dù trong đêm nay giết rất nhiều người, cuối cùng cũng chỉ có thể nhận được một cái bảo rương.
Như vậy thì có chút vô vị rồi a.
Tuy nói chuyện này thế tại tất hành, cho dù không có nhiệm vụ này, hắn cũng sẽ làm.
Nhưng đã có cơ hội như vậy, không vặt thêm chút lông cừu của hệ thống, chẳng phải là uổng phí sao?
Hắn suy nghĩ một chút nói:
_“Cách nói này của đại tiểu thư quá chung chung rồi.”_
_“Hửm?”_
Vũ Thiên Hoan kinh ngạc nhìn về phía Sở Thanh:
_“Vậy ngươi muốn thế nào?”_
Nàng chưa từng nghĩ tới, người này sẽ đưa ra nghi vấn đối với cách nói của mình.
“Không bằng... nàng đem những người của Vạn Dạ Cốc này toàn bộ ủy thác cho ta.
_“Cốc chủ Vạn Dạ Cốc Cổ Thiên Thu, Phó cốc chủ Võ Thanh Sơn, Đại trưởng lão Vu Mộ Hoa, Nhị trưởng lão Hồ Tú Phương, Tam trưởng lão...”_
Sở Thanh kể tên đám người Vạn Dạ Cốc này như thuộc nằm lòng.
Vũ Thiên Hoan nhíu chặt mày:
_“Không giống nhau sao?”_
_“Cái này tự nhiên không giống nhau.”_
Sở Thanh liên tục lắc đầu: _“Nhiều cao thủ có tên có tuổi như vậy, sao có thể nấu chung một nồi?”_
_“Được được được.”_
Vũ Thiên Hoan không biết Sở Thanh đây là đang giở trò huyền cơ gì, đành phải nói lại một lần nữa:
_“Ta ủy thác ngươi giết Cổ Thiên Thu, Võ Thanh Sơn, Vu Mộ Hoa, Hồ Tú Phương, Phương Văn Tú, Lý Ngọc Long...”_
Nàng đem toàn bộ cao thủ của Vạn Dạ Cốc, giống như là báo tên món ăn mà báo một lượt.
Nhưng mà trước mắt Sở Thanh vẫn là...
【Ủy thác: Tru Sát Lệnh!】
【Có nhận hay không?】
Sở Thanh thở dài một tiếng, xem ra hệ thống là không định để mình lách luật như vậy rồi.
Bất quá hắn vẫn chưa từ bỏ ý định lại để Vũ Thiên Hoan đổi một cách nói khác, kết quả vẫn như cũ.
Sự kiên nhẫn của Vũ Thiên Hoan đã sắp tiêu hao hết rồi:
_“Dạ Đế các hạ, ngươi rốt cuộc có ý đồ gì?”_
_“...”_
Sở Thanh xua xua tay:
“Thôi bỏ đi, cứ làm theo như lời nàng nói lúc đầu là được.
_“Giết sạch kẻ địch đột nhập, giết một tên tính tiền một tên.”_
Nói xong, hắn tùy tay nhận nhiệm vụ.
Sau đó liền phát hiện, giao diện nhiệm vụ lại có điểm khác biệt.
【Ủy thác: Tru Sát Lệnh!】
【Tiến độ hiện tại: Không.】
【Phần thưởng ủy thác: Tùy ý chọn một trong các Võ Học Bảo Rương có thể chọn.】
【Bảo rương có thể chọn hiện tại: Không.】
Mắt Sở Thanh sáng lên, hơi suy tư một lát, lúc này mới nở nụ cười.
Như vậy, ngược lại có chút ý tứ rồi.
Rất rõ ràng, nhiệm vụ này là để mình tận khả năng giết người, giết một tên, bảo rương có thể chọn sẽ nhiều thêm một loại.
So với những nhiệm vụ trước kia, tuy bảo rương có thể lựa chọn vẫn chỉ có một cái, nhưng lại có thêm tính nhắm mục tiêu.
Ngược lại cũng không phải không thể tiếp nhận...
Chỉ là không biết, đệ tử bình thường của Vạn Dạ Cốc, có nằm trong số này hay không?
Bất quá cho dù có, phỏng chừng cũng không có phần của mình... Thiên Vũ Thành không phải ăn cơm khô, ngay cả những đệ tử bình thường này cũng phải để mình xuất thủ, vậy Thiên Vũ Thành này dựa vào cái gì mà sừng sững không đổ cho tới nay?
Sở Thanh ở bên này tính toán khả năng trong lòng.
Vũ Thiên Hoan không biết trong lòng hắn suy nghĩ cái gì, chỉ cảm thấy càng thêm tức giận, vòng vo một hồi đây không phải vẫn như cũ sao? Người này trêu đùa ta sao?
Nàng lẳng lặng nhìn Sở Thanh hai mắt, hừ một tiếng:
_“Được, cứ như vậy, chúng ta đi.”_
Trong lúc nói chuyện nàng tung người dựng lên, hướng về phía Lạc Vũ Đường mà đi.
Sở Thanh đi theo phía sau nàng, vừa tới nơi, liền nghe thấy một thanh âm cất tiếng cười to:
_“Đồng đạo Vạn Dạ Cốc quang lâm Thiên Vũ Thành ta, quả thực khiến Thiên Vũ Thành ta bồng tất sinh huy!!”_
Người nói chuyện thanh âm hồng lượng, nội lực truyền khắp bát phương.
Khoảnh khắc này, Sở Thanh cảm giác hạt mưa rơi xuống người mình đều vỡ vụn đi nhiều.
Là bị người này dùng thanh âm bao hàm nội lực, ngạnh sinh sinh chấn nát.
Sở Thanh nghe ra thanh âm của người này, chính là Vũ Can Thích!