## Chương 584: Bất Diệt Thiên Cang!
So với vài lần trước, đợt ‘bế quan’ này của Sở Thanh thoạt nhìn có chút bình thường không có gì lạ.
Giang Ly đã chuẩn bị sẵn tinh thần xem náo nhiệt cũng không hẳn là thất vọng, suy cho cùng võ công của Sở Thanh là hàng thật giá thật… Hơn nữa còn có thể khiến một người như hắn nói ra câu mình đã thiên hạ vô địch.
Đủ để thấy, lần bế quan thoạt nhìn bình thường không có gì lạ vừa rồi, có được thu hoạch mà nàng xem không hiểu.
Trơ mắt nhìn hắn lần nữa nhắm hai mắt lại, Giang Ly lại có chút không hiểu:
_“Hắn… Hắn sao lại…”_
_“Đợt thứ hai.”_
Ôn Nhu bày ra dáng vẻ của người từng trải, nói:
_“Tam ca chỉ tới một lần là không thỏa mãn đâu, khẳng định phải tới thêm lần nữa.”_
_“???”_
Giang Ly có chút hoài nghi lời này của Ôn Nhu là có ý ám chỉ, bằng chứng là khuôn mặt của Vũ Thiên Hoan lập tức đỏ bừng.
Nàng còn tức giận nhéo lên tay Ôn Nhu một cái.
Giang Ly một trận cạn lời, tiểu cô nương học hư rồi a!
Lúc trước gặp mặt ở Vạn Bảo Lầu, đâu phải dáng vẻ này… Từ khi nào lại trở nên hoạt bát như vậy?
Đang suy nghĩ, chợt cảm nhận được một cỗ kiếm khí từ trên người Sở Thanh bộc phát ra.
Trong chớp mắt xông thẳng lên tận chín tầng mây.
Trong lòng Giang Ly căng thẳng, theo bản năng muốn đứng dậy, lại bị Vũ Thiên Hoan một tay ấn xuống:
_“Đừng lộn xộn, cẩn thận xảy ra chuyện.”_
Giang Ly lập tức không dám động đậy nữa… Không phải vì lời nói của Vũ Thiên Hoan, mà là vì ngay lúc Vũ Thiên Hoan nói ra lời này, liền có kiếm khí du đãng bên trong căn phòng.
Mỗi một sợi đều tản mát ra uy áp nhiếp nhân tâm phách.
Tất nhiên, một sợi đơn lẻ không đến mức khiến người ta kiêng kỵ, nhưng nhiều như vậy… Một khi hình thành tư thế thủy triều cuồn cuộn, bất kỳ ai cũng phải ôm hận tại chỗ.
Giang Ly cuối cùng cũng được như nguyện nhìn thấy tràng diện lớn… Lại phát hiện đây vẻn vẹn chỉ là một sự khởi đầu.
Theo khí tức trên người Sở Thanh biến hóa, tiếng đao reo kiếm ngân liền tầng tầng lớp lớp vang lên.
Các nàng ở trong đó không biết tình huống cụ thể, nhưng cũng có thể đoán được, tâm niệm Sở Thanh vừa động, tất cả đao kiếm đều bắt đầu không an phận nằm trong vỏ.
Lúc ban đầu các nàng có thể cảm nhận được trong đao quang kiếm ảnh này, ẩn chứa một loại tinh diệu phi thường.
Nhưng dần dần, đao kiếm khí du đãng xung quanh bắt đầu xảy ra biến hóa.
Loại biến hóa này ban đầu rất yếu ớt, nhưng đến cuối cùng, kiếm phong càng lúc càng thịnh, đến mức đao ý cũng nhiễm phải chút ít hương vị.
Đến lúc này, hết thảy xung quanh bắt đầu trở nên chậm chạp.
Vốn dĩ trong phòng có chút gió nhẹ, thỉnh thoảng thổi tung màn trướng bay lượn, nhưng hiện tại màn trướng bay lượn kia càng lúc càng chậm, cuối cùng ngưng trệ bất động.
Giang Ly càng phát hiện, bản thân mình dường như cũng không cách nào nhúc nhích.
Nàng nỗ lực muốn vận công, lại ngay khoảnh khắc nội lực hơi chuyển động, liền có một cỗ cảm giác cực kỳ nguy hiểm từ xương cụt leo lên.
Phảng phất như chỉ cần nàng dám có chút dị động nào nữa, những đao kiếm này sẽ lập tức xuyên thủng nàng.
Giang Ly không dám làm bậy nữa, mà theo nội tức của nàng dừng lại, cảm giác nguy hiểm kia cũng theo đó tiêu tán.
Không biết đã trôi qua bao lâu, tất cả đao quang kiếm ảnh xoay quanh Sở Thanh, cuối cùng biến mất không thấy tăm hơi.
Một giọt mồ hôi lạnh treo lơ lửng trên trán Giang Ly, lúc này mới dọc theo gò má chảy xuống.
Ba người Vũ Thiên Hoan, Ôn Nhu cùng Mục Đồng Nhi cũng giống như vừa thoát chết trong gang tấc, hung hăng thở hắt ra một hơi.
Chỉ thấy Sở Thanh khẽ mở hai mắt, hắn cũng theo đó thở ra một hơi, trên mặt ít nhiều có chút sắc thái vui mừng.
_“…Lần này của chàng, lại là trò gian xảo gì nữa đây?”_
Vũ Thiên Hoan khẽ giọng lên tiếng.
Sở Thanh nghe vậy liền vui vẻ:
“Ta từ trong 【 Bát Hoang Lục Hợp Ngã Vi Tôn 】 lại có thêm lĩnh ngộ, thêm được chút thủ đoạn.
_“Nếu như đơn độc lấy ra, cũng là một môn kiếm pháp cực kỳ ghê gớm… Quay đầu ta sẽ dạy cho các nàng.”_
_“Lúc nãy chàng vận công, thời gian đều dừng lại rồi…”_
Ôn Nhu nói:
_“Là chiêu Thiên Địa Thất Sắc mà lúc đó chàng thi triển sao?”_
_“Cũng không phải.”_
Sở Thanh lắc đầu:
“Bộ kiếm pháp này phi phàm, vượt xa Thiên Địa Thất Sắc.
_“Được rồi, không nhàn đàm với các nàng nữa, nhân lúc võ vận của ta hiện giờ vẫn còn, ta phải suy nghĩ thêm một chút.”_
Nói xong lại một lần nữa nhắm hai mắt lại.
Bỏ lại mấy người Giang Ly đưa mắt nhìn nhau.
Giang Ly thực sự nhịn không được, thấp giọng hỏi:
_“Võ vận là cái gì?”_
Ba người Vũ Thiên Hoan đồng loạt lắc đầu:
_“Không biết a.”_
Giang Ly lại hỏi:
_“Mỗi lần hắn đại chiến một trận xong, đều sẽ… Đều sẽ công lực bạo tăng như vậy sao?”_
_“Cũng xấp xỉ đi.”_
Về phương diện này Ôn Nhu rất có quyền lên tiếng, suy cho cùng nàng đi theo Sở Thanh thời gian dài nhất:
“Cho dù không có đại chiến, tóm lại cứ cách một khoảng thời gian, tu vi của Tam ca sẽ đột nhiên bạo tăng.
_“Ta hoài nghi, Tam ca hẳn là loại võ học thánh thể trời sinh, có thể ở trong chiến đấu lĩnh ngộ được những thứ mà người ngoài không phát giác ra, sau đó dung hội kinh nghiệm giao thủ, sáng tạo ra tuyệt học của riêng mình.”_
Giang Ly ngẫm nghĩ một chút, trên giang hồ không phải không có loại người này.
Nói đâu xa, tư chất ngộ tính của vị Thiên Tà Giáo Chủ kia tuyệt đối không phải người bình thường có thể sánh bằng.
Nhưng đạt tới tầng thứ này của Sở Thanh, chưa khỏi có chút quá mức thái quá rồi.
Thảo nào xuất đạo giang hồ ngắn ngủi chưa tới hai năm quang cảnh, đã có thể đánh hạ uy danh bực này, đạt tới trình độ bực này.
Nhìn chung mấy ngàn năm kim cổ, yêu nghiệt như vậy e rằng cũng chỉ có một người đi?
Thảo nào… Ba vị cô nương thiên kiều bá mị này, lại khăng khăng một mực với hắn như vậy.
Sở Thanh không để ý tới mấy cô nương nhàn đàm, trên thực tế cũng không có thời gian đi để ý.
Thánh Linh Kiếm Pháp dung nhập vào trong 【 Bát Hoang Lục Hợp Ngã Vi Tôn 】, khiến cho chiêu này xảy ra biến hóa cực kỳ ghê gớm.
Hắn đem thủ đoạn của Kiếm Nhị Thập Tam, triệt để dung nhập vào trong chiêu này.
Hình thành một tầng tồn tại tựa như ‘lĩnh vực’, hoặc là ‘khí trường’.
Một khi thi triển, trong phạm vi chiêu thức bao phủ, thời gian sẽ tĩnh chỉ.
Nhưng Sở Thanh sẽ không vì vậy mà nguyên thần xuất khiếu…
Hắn xóa bỏ tệ đoan của nhục thân, mặc dù sẽ vì vậy mà dẫn đến uy lực của chiêu thức có chút suy giảm, nhưng vẫn nằm trong phạm vi có thể tiếp nhận.
Kể từ đó, chiêu 【 Bát Hoang Lục Hợp Ngã Vi Tôn 】 này, cũng coi như danh phó kỳ thực.
Mở mắt ra dặn dò một câu xong, hắn liền tiếp tục mở ra.
Hắn đã nghĩ kỹ rồi, Huyết Sắc Bảo Rương thứ ba thiết lập sẵn chính là hộ thể thần công.
Bất Diệt Kim Thân cho tới nay đã suy diễn đến bước không thể tiếp tục suy diễn nữa, nhưng vẫn còn kém một chút…
Hiện giờ thủ đoạn sát phạt và nội công của hắn, đều đã có đột phá hoàn toàn mới.
Về phương diện phòng ngự, tóm lại phải nâng lên một chút mới được.
【 Thiết lập hoàn tất, xin hỏi có mở Huyết Sắc Võ Học Bảo Sương hay không?】
_“Mở!”_
【 Mở thành công, thu hoạch được hộ thể thần công: Tiên Thiên Cương Khí!】
_“Tiên Thiên Cương Khí…”_
Lúc Sở Thanh nhìn thấy bốn chữ này, trong lòng ít nhiều có chút thất vọng.
Dù sao nghĩ đến hộ thể thần công, khẳng định là loại như Kim Chung Tráo, Kim Cang Bất Hoại Thần Công… Mặc dù Sở Thanh không muốn biến thành tiểu kim nhân, nhưng không thể không nói, nếu như là Kim Cang Bất Hoại Thần Công, thì đó quả thực là thủ đoạn phi thường ghê gớm.
Còn về Tiên Thiên Cương Khí.
Môn võ công này tuy không tệ, nhưng bản thân nhớ không lầm thì hẳn là có khuyết điểm.
Cũng giống như Bất Diệt Kim Thân thực chất có tráo môn vậy…
Đường đường là Huyết Sắc Bảo Rương lại ra một môn võ công như thế này, ít nhất theo cái nhìn của Sở Thanh, ít nhiều có chút đen đủi rồi.
Bất quá nói cho cùng Huyết Sắc Bảo Rương cũng không nói là nhất định phải ra đồ tốt nhất, phân loại có thể lựa chọn, ra võ công gì, quy cho cùng vẫn là bản tính vốn có của hệ thống… Tùy cơ!
Những lời oán thầm linh tinh trong lòng chỉ diễn ra trong nháy mắt, rất nhanh Sở Thanh đã trảm đứt tạp niệm trong lòng.
Hành công chi pháp của Tiên Thiên Cương Khí chuyển vào trong tâm, bên trong còn ẩn chứa một cỗ nội lực chí dương chí thuần.
Sở Thanh trước tiên bóc tách cỗ nội lực này ra, dung nhập vào trong dương kình của 【 Thiên Cực Vô Tướng Thần Thông 】, sau đó chìm vào trong tâm hồ, lại đem Tiên Thiên Cương Khí này lạc ấn lên trên Diễn Võ Bi.
Trong nháy mắt, văn tự bắt đầu cuồn cuộn trên bia đá.
Thứ đầu tiên bị loại bỏ, chính là khuyết điểm bên trong Tiên Thiên Cương Khí.
Mà trong những khuyết điểm này, điểm mấu chốt nhất chính là âm dương chi biến.
Tiên Thiên Cương Khí là một môn tuyệt học chí cương chí dương… Nhưng cô dương bất trưởng cô âm bất sinh, thuần dương đạt tới cực hạn, liền sẽ dương cực sinh âm.
Từ đó dẫn đến uy lực của môn hộ thể thần công này giảm mạnh.
Khuyết điểm này nói một cách nghiêm ngặt, vấn đề nằm ở chỗ âm dương biến hóa không được kỳ pháp.
Chút vấn đề nhỏ này, thậm chí không cần Sở Thanh đích thân xuất thủ, Diễn Võ Bi cũng có thể thay đổi nó.
Giải quyết xong vấn đề này, những vấn đề còn lại cũng tự nhiên được giải quyết.
Bởi vì hai vấn đề còn lại, cũng đều là do âm dương chi biến mà sinh ra… Tỷ như, đối với nội lực thuộc tính hàn, hiệu quả phòng ngự sẽ có chút suy giảm loại khuyết điểm này.
Nếu không phải âm dương biến hóa không được kỳ pháp, làm sao có thể có vấn đề như vậy?
Sau đó hết thảy cũng thuận lý thành chương.
Sở Thanh nhắm mắt lại cảm nhận một chút Tiên Thiên Cương Khí này, chợt hai mắt hơi sáng lên.
Môn Tiên Thiên Cương Khí này tu luyện tới đại thành, vậy mà cũng đi theo lộ số dữ thiên địa thông.
Đang lúc phù hợp với cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất hiện nay của Sở Thanh.
Nghĩ tới đây, Sở Thanh không chần chừ nữa, trực tiếp đem Bất Diệt Kim Thân cũng lạc ấn lên trên Diễn Võ Bi.
Hai môn võ công bắt đầu dung hợp với một tốc độ cực nhanh.
Mà thân thể Sở Thanh ngồi trong phòng, cũng bắt đầu xảy ra biến hóa, lại khiến cho đám người Giang Ly xem một màn náo nhiệt.
Chỉ có điều náo nhiệt lần này, không khoa trương như Thánh Linh Kiếm Pháp vừa rồi.
Nửa ngày sau, Sở Thanh mở hai mắt ra.
Tiên Thiên Cương Khí và Bất Diệt Kim Thân đã triệt để dung hợp hoàn tất.
Pháp môn này hắn lấy Bất Diệt Kim Thân làm căn cơ, dung hợp Tiên Thiên Cương Khí mà thành.
Không lấy cô dương, đi chính là huyền môn chính đạo phụ âm nhi bão dương.
Bởi vậy cương khí và cương khí của Bất Diệt Kim Thân viên dung thành một thể, đạt được sự huyền diệu của âm dương biến hóa, đồng thời còn lấy tới phong vân nhất khí lưu chuyển không ngừng bên ngoài cương khí.
Một mặt có thể tăng cường đáng kể năng lực phản đòn, mặt khác thì tiến một bước cường hóa thế tá lực.
Chỗ tuyệt diệu nhất của pháp này, vẫn là dữ thiên địa thông.
Điểm này tiến một bước ấn chứng đạo lý vạn sự vạn vật, thù đồ đồng quy.
Pháp này một khi thi triển, sẽ tự nhiên tương liên với thiên địa vạn vật, chân khí tiêu hao không phát ra từ trong cơ thể Sở Thanh, mà là hấp thu thiên địa chi khí, có thể nói là sinh sinh bất tức, chu lưu bất chỉ.
Hai loại công pháp hợp hai làm một, Sở Thanh liền đặt cho pháp này một cái tên mới, gọi nó là 【 Bất Diệt Thiên Cang 】.
Từ trong Bất Diệt Kim Thân và Tiên Thiên Cương Khí, mỗi bên lấy ra hai chữ, coi như là lấy xảo.
Bất quá nghe cảm giác cũng tạm được.
Hai chữ Bất Diệt vừa có thể kéo dài chân ý của Bất Diệt Kim Thân, cũng có chút điểm rõ sự ảo diệu dữ thiên địa thông của pháp này.
Thiên địa bất diệt, thiên cang bất chỉ!
Hơi cảm nhận một chút môn võ công này, Sở Thanh tự giác vẫn khá là hài lòng.
Tiên Thiên Cương Khí mặc dù có khuyết điểm này nọ, nhưng không phải là không thể bù đắp.
Quan trọng nhất là, môn võ công này vận chuyển lên cực kỳ bớt lo, không cần Sở Thanh hao phí bao nhiêu tâm thần.
Ngoài ra, cương khí này cũng không phải đồ trang trí.
Sở Thanh có thể mượn đây hóa cương thành nhận, hắn hơi thử nghiệm một chút, cảm giác như cánh tay sai sử ngón tay, có thể đạt tới hiệu quả của 【 Nhiếp Kiếm Thuật 】.
Thậm chí hiệu quả còn nằm trên Nhiếp Kiếm Thuật.
Bất quá cuối cùng hắn có dùng hay không, thì khó mà nói được… Với một thân võ công hiện giờ của hắn mà nói, những thứ này đều thuộc về tiểu đạo rồi.
Cùng mấy người Vũ Thiên Hoan tùy ý nhàn đàm hai câu, Vũ Thiên Hoan nhìn đều có chút mệt mỏi:
_“Võ vận kia của chàng vẫn còn?”_
_“Còn.”_
Sở Thanh gật đầu, vẫn còn một cái bảo rương chưa mở, chẳng phải là vẫn còn sao?
_“Vậy chàng tiếp tục…”_
Vũ Thiên Hoan nói, chợt lại nhớ ra điều gì:
_“Đúng rồi, ngày mai chúng ta về Nam Vực hay là Tây Vực?”_
Sở Thanh ngẫm nghĩ một chút nói:
“Chuyện trở về ngược lại không vội… Ta dự định nhân lúc còn ở Đông Vực, thanh lý một chút người của Thiên Tà Giáo.
_“Nhân tiện, có một chuyện, chúng ta đang lúc có thể làm một chút…”_
_“Chuyện gì?”_
Vũ Thiên Hoan có chút tò mò.
_“Còn nhớ mảnh vỡ hoàng kim chúng ta lấy được ở Thái Hằng Môn và Thiên Âm Phủ không?”_
Sở Thanh cười nói:
“Nơi miêu tả trên đó, hẳn là ở Đông Vực.
“Chỉ là chuyện này lúc trước ta cũng không biết… Mãi cho đến khi nói muốn tới Trích Hà Sơn, lấy được dư đồ Đông Vực, lúc này mới phát hiện có một chỗ sở tại cực kỳ tương tự với vị trí mà mảnh vỡ hoàng kim kia ghi chép.
“Dư đồ thay đổi, cũ mới luôn có chỗ khác biệt.
“Huống hồ đã trôi qua ba trăm năm… Bất quá, cho dù là mảng kiến tạo địa xác… A không phải, cho dù là núi sông dời vị trí, sai lệch chung quy cũng sẽ không quá nhiều.
_“Cho nên ta dự định dẫn các nàng đi một chuyến, nếu như có thể tìm được kiện Thiên Địa Cửu Trân kia, tự nhiên là càng tốt hơn.”_
Nhắc tới cái này, mấy nữ nhân đều có chút để ý.
Giang Ly thân là Lâu chủ Vạn Bảo Lầu, nhị chưởng quầy của Vạn Bảo Lầu Ngũ Đế Thành, dưới tay tin tức vô số, lại không biết chuyện này.
Vũ Thiên Hoan thì có chút bừng tỉnh:
_“Thì ra là ở Đông Vực, vậy là phải đi một chuyến rồi.”_
Mục Đồng Nhi vừa nghe nói muốn đi thám bảo, lập tức hưng phấn lên, Ôn Nhu thì không thèm để ý, nàng đi cũng được, không đi cũng xong, hết thảy chỉ nhìn Sở Thanh.
Bất kể chân trời góc biển, nơi nào có Sở Thanh, chung quy là phải có nàng.
Thấy các nàng đều không có ý kiến, Sở Thanh liền lần nữa nhắm hai mắt lại.
Đem Huyết Sắc Bảo Rương cuối cùng, thiết lập sẵn là khinh công.
【 Thiết lập thành công, xin hỏi có lập tức mở Huyết Sắc Võ Học Bảo Sương hay không?】
_“Mở!”_
【 Mở thành công, thu hoạch được khinh công: Túng Ý Đăng Tiên Bộ!】
Hai mắt Sở Thanh lập tức sáng lên, đây chính là khinh công trong truyền thuyết có thể phá vỡ rào cản âm thanh!
Bốn cái Huyết Sắc Bảo Rương, võ công mở ra ngoại trừ một cái Tiên Thiên Cương Khí có chút dưới tiêu chuẩn, ba cái còn lại, không cái nào không phải là thần công tuyệt học!
Hơn nữa cho dù là Tiên Thiên Cương Khí, cũng có thể nhào nặn cùng võ công của bản thân Sở Thanh.
Nói biến phế thành bảo, ít nhiều có chút khoa trương.
Dù sao Tiên Thiên Cương Khí người ta cũng không phế đến thế… Nhưng chung quy mà nói, sau khi nhào nặn cũng thành tựu một môn hộ thể thần công ghê gớm.
Hiện giờ về phương diện khinh công, lại có Túng Ý Đăng Tiên Bộ.
Sau này hành tẩu trên giang hồ cũng tốt, hay là ở Đông Vực truy sát người của Thiên Tà Giáo cũng được.
Cho dù tương lai lần nữa đối mặt với Thiên Tà Giáo Chủ, cũng tám chín phần mười sẽ không để tiểu tử này thoát khỏi tay mình.
Tâm niệm tới đây, tâm tư Sở Thanh một lần nữa chìm vào trong tâm hồ…