## Chương 7: Còn Lại Hai
Thân hình nặng nề ngã xuống đất, bắn lên một mảng bụi đất.
Hán tử vốn đã có khuôn mặt dữ tợn, nay trên mặt càng thêm vặn vẹo.
Tiếng kêu thảm thiết từ trong miệng phát ra, gã đầy mặt kinh khủng nhìn tên khất cái đang dần bức cận, hoảng hốt nói:
_“Đại hiệp tha mạng!!”_
Khoảnh khắc vừa rồi, gã ngay cả kiếm phong ở đâu cũng chưa từng nhìn thấy, bàn tay liền đã không còn.
Kiếm pháp người này tựa như quỷ thần, tuyệt đối không phải thứ mình có thể kháng cự.
Lập tức xoay người quỳ rạp xuống, liên thanh nói:
_“Tại hạ và tôn giá tố bất tương thức, không biết đắc tội huynh đài ở chỗ nào, còn xin đại hiệp thủ hạ lưu tình, tha cho ta một cái mạng chó!”_
Sở Thanh xách kiếm hoãn bộ tiến lên, vừa đi vừa khẽ giọng nói:
_“Giữa ngươi và ta tố bất tương thức.”_
_“...”_
Lời này khiến tên Thiết Mã Thất Tặc giết người vô toán này, cũng là một trận vô ngôn, ngày xưa không oán, ngày nay không thù, đây là sát tinh từ đâu tới, vừa lên đã chém đứt tay mình?
Thế nhưng ý nghĩ trong lòng, trên mặt lại nửa điểm cũng không bộc lộ ra.
Chỉ là liên tục dập đầu:
“Đã như vậy, thiết nghĩ là đại hiệp chướng mắt sở tác sở vi của tại hạ.
_“Còn xin đại hiệp cao đài quý thủ, tiểu nhân từ nay về sau tất nhiên tẩy tâm cách diện, một lần nữa làm người...”_
Gã nói đến đây, trong con ngươi chợt lóe qua một tia tinh mang.
Cầu xin tha thứ chẳng qua là giả tượng, mục đích chân thực là vì nhân lúc Sở Thanh không phòng bị, đánh lén giết người.
Trong tay áo bên trái của gã giấu ám tiễn, chỉ cần nội lực thôi động, trong tình huống cự ly gần, có thể nói là bách phát bách trúng.
Đồng thời trên tiễn có tẩm độc, kiến huyết phong hầu.
Chỉ cần trúng đích, hôm nay người này hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Lúc này, cự ly giữa Sở Thanh và gã vừa vặn thích hợp, cớ sao gã đột nhiên ngẩng đầu, đầy mặt nanh ác, thò tay quát:
_“Chết đi cho ta...”_
Một chữ ‘chết’ vừa mới nói được một nửa, liền thấy phong mang màu bạc lóe lên.
Cánh tay trái khó khăn lắm mới giơ lên được, tức thì rũ xuống.
Gã còn chưa kịp phát động cơ quát, kinh mạch cánh tay trái liền đã bị một kiếm này chém đứt toàn bộ, nay nửa điểm khí lực cũng không dùng được.
Nụ cười nanh ác liền cứ thế cứng đờ trên mặt, chưa đợi mở miệng nói thêm gì, liền thấy trước mắt phong mang lóe lên.
Tâm mạch đã bị trường kiếm đâm xuyên.
_“Ngươi...”_
Gã mở miệng lại nói một chữ, nhưng theo kiếm phong rút ra, lời còn lại liền không thể nói ra được nữa.
Thân hình nghiêng đi, tử thi ngã xuống đất.
Sở Thanh vẩy vẩy máu tươi trên thân kiếm, trước tiên đi tìm lại vỏ kiếm.
Sau đó mới đi tới trước thi thể, hơi trầm ngâm:
_“Trong tình huống này, ta nên làm thế nào để chứng minh mình đã giết gã đây?”_
Quay đầu nhìn con ngựa vì mất đi chủ nhân mà đang đi vòng quanh xung quanh, Sở Thanh cười rồi.
Hắn một lần nữa rút kiếm, chém bay đầu tên đại đạo này.
Lấy một mảnh vải trên người gã, chấm máu viết 【Thiết Mã Thất Tặc, sát nhân doanh dã, kỳ tội đáng tru - Dạ Đế】.
_“Danh hiệu này có phải hơi trẩu tre quá không? Bị nguyên chủ ảnh hưởng rồi?”_
Sở Thanh sờ sờ cằm, lại cũng không để ý.
Thứ này vốn dĩ là một cái đại hiệu, lần sau có dùng hay không còn chưa chắc, là cái gì đều không quan trọng.
Chỉ cần đừng để người ta liên tưởng đến trên người mình là được.
Đại hiệu của hắn ở trong Nghiệt Kính Đài gọi là ‘Kiếm Quỷ’, cũng không biết là gặp phải quỷ gì, lại lấy một cái đại hiệu như vậy.
Dù sao hai cái đại hiệu này phong mã ngưu bất tương cập, thiết nghĩ người của Nghiệt Kính Đài cho dù là biết chuyện này, cũng không thể nào liên hệ chúng lại với nhau.
Đem cái đầu người này buộc lên ngựa, quay đầu ngựa mất chủ bị người ta phát hiện, là có thể nhìn thấy lưu tự bên trên.
Đến lúc đó sự tình tự nhiên sẽ truyền ra ngoài, chưởng quầy kia nghe được tin tức liền có thể hiểu rõ là chuyện gì xảy ra.
Còn nói về việc tại sao không mang theo đầu người, quay lại tìm chưởng quầy kia?
Thứ nhất cầm đầu người chiêu diêu quá thị quá mức vướng víu, mùi máu tanh cũng sẽ rước lấy phiền phức không cần thiết.
Thứ hai... Sở Thanh từ đầu đã không định đi tìm chưởng quầy kia đòi tiền.
Từ trên người chưởng quầy kia có thể lấy được mấy đồng tiền?
Chỉ sợ còn không bằng thu hoạch được từ trên người mấy tên đại đạo này nhiều...
Huống hồ, thù lao chân chính của hắn là phần thưởng của nhiệm vụ ám sát, trừ phi sau này hệ thống này còn có yêu cầu bảo hắn đi tìm cố chủ kết toán, nếu không Sở Thanh đều không muốn đi tìm lão. Một chưởng quầy trà tứ không biết võ công, biết càng ít chuyện, lão càng an toàn.
Dùng phương thức như vậy truyền ra tin tức, để lão biết kẻ thù của lão đã chết, là đủ rồi.
Làm xong chuyện này, hắn lại sờ soạng trên cỗ thi thể không đầu này.
Lát sau, hắn tâm mãn ý túc đứng dậy.
_“Xem ra làm đại đạo có tiền đồ hơn làm sát thủ, thân gia tên này không tệ a.”_
Bạc không nhiều, cũng chỉ bảy tám lạng, nhưng lại có một nắm nhỏ kim diệp tử.
Mặc dù chỉ có năm sáu mảnh, nhưng mỗi mảnh phân lượng đều không nhẹ, coi như là một khoản tài phú không nhỏ.
Ngoài ra, hắn chú trọng kiểm tra ống tay áo bên trái của người này.
Từ bên trong tháo ra một cái tụ tiễn.
Thứ này làm tinh xảo, bao da bò nhỏ, buộc một ống tiễn rèn bằng tinh đồng.
Có thể dán sát buộc trên cổ tay, dùng nội lực chấn động cơ quát, liền có thể phát động, khá là ẩn bí.
Khuyết điểm là chỉ có một mũi tiễn.
Sở Thanh không do dự, liền đeo thứ này lên cổ tay trái.
Sát thủ mà, không từ thủ đoạn.
Có thứ đồ tốt xuất kỳ bất ý này, tự nhiên là tiếu nạp rồi.
Ngay sau đó hắn lấy ra hỏa chiết tử, đem ngân phiếu các loại vật dễ cháy châm lửa, cuối cùng theo y phục bốc cháy, thi thể không đầu toàn bộ bốc cháy lên.
Làm xong những thứ này, hắn lúc này mới vươn tay vỗ nhẹ lên mông ngựa.
Cái gọi là lão mã thức đồ, thần câu mất đi chủ nhân ngoại trừ giúp mình truyền đệ tin tức giết người ra, còn có thể dùng để giúp mình tìm được hai mục tiêu còn lại.
Tâm niệm cập thử, hắn tiện tay mở giao diện ủy thác của hệ thống ra.
【Ủy thác: Ám sát Thiết Mã Thất Tặc (Còn lại hai)】
Sở Thanh nhíu mày:
“Không đúng lắm nhỉ, võ công của Sở Phàm không tệ, Thiết Mã Thất Tặc mặc dù danh khí không nhỏ, nhưng sáu kẻ tụ lại cùng nhau đều không phải là đối thủ của một mình hắn.
“Dọc đường truy sát tên tặc khấu lão đại kia, hẳn là đã sớm công thành thân thoái rồi mới phải.
“Sao mãi cho đến bây giờ, kẻ đó vẫn chưa chết?
_“Lẽ nào... xảy ra biến cố gì?”_
Nhưng rất nhanh hắn liền lắc đầu, Sở Phàm trời sinh thần lực, lại xuất thân từ Thái Dịch Môn.
Một thân bản lĩnh phi tỷ tầm thường.
Vị sư muội mặt chết kia của hắn, mặc dù chưa từng xuất thủ, nhưng thiết nghĩ cũng không phổ thông.
Hai người này liên thủ, cho dù là xảy ra chút biến cố cũng vô thương đại nhã.
Trong lòng nghĩ như vậy, liền lẳng lặng đi theo sau con ngựa kia.
Cứ như vậy đi chưa tới thời gian một nén nhang, hoàn cảnh xung quanh đã đê oa triều thấp, có nước suối uốn lượn chảy qua, đồng thời Sở Thanh còn nghe thấy tiếng đánh nhau từ xa truyền đến.
Sở Thanh nhướng mày:
_“Thế mà thật sự đánh đến tận bây giờ?”_
Trong lòng hắn hơi trầm ngâm, dưới chân cũng tăng nhanh thêm vài phần.
Chỉ trong chốc lát liền đã đến trước mặt, đoan tường địa thế một chút, hắn đi tới một chỗ cao.
Đưa mắt quan sát, liền thấy nhân ảnh giao thoa, bên dưới đang đánh nhau bất khả khai giao.
Sở Phàm và hai tên Thiết Mã Thất Tặc còn lại đều ở đó, ngoại trừ bọn chúng ra còn có thêm hai nữ nhân.
Thiết Mã Thất Tặc không đáng nhắc tới, nhưng hai nữ nhân này lại khiến Sở Thanh nhướng mày.
Bọn họ nhìn bộ dáng tuổi tác không lớn, nhưng võ công lại cực kỳ tài ba.
Hai người tinh thông một loại hợp kích chi thuật, liên thủ lại uy lực phi phàm.
Chỉ là phương thức liên thủ có chút cổ quái... Hai nữ nhân này một cao, một lùn, lúc động thủ, người cao tóm lấy người lùn trong tay, tựa như là vung lang nha bổng vậy, đánh đến hổ hổ sinh phong, thế đại lực trầm.
Nếu như chỉ có hai tên Thiết Mã Thất Tặc này, Sở Phàm đã sớm đánh chết bọn chúng rồi.
Thế nhưng lúc này, Sở Phàm không những không đánh chết Thiết Mã Thất Tặc, trái lại còn bị chiêu thức cổ quái của hai nữ nhân này đánh cho liên tục bại lui.