Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 2598: CHƯƠNG 2598. CÔNG HUÂN CẤP NĂM

"Thiếu chủ Vân thị, ngươi lấy vật này từ đâu ra?"

Một vị lão giả nhìn về phía Quân Tiêu Dao hỏi.

Quân Tiêu Dao cũng nói sơ sơ về tình huống nói cho bọn họ biết.

Nghe xong, mấy lão giả lại hít sâu một hơi.

Quân Tiêu Dao vậy mà lại làm một việc nguy hiểm một mình.

Mà các thiên kiêu xung quanh nghe xong, đã sớm trợn tròn mắt.

Tại sao lại cảm thấy việc Quân Tiêu Dao làm đã vượt qua phạm trù rèn luyện rồi?

"Chư vị tiền bối, cái gọi Cổ khí hắc ám này đến tột cùng là cái gì?"

Quân Tiêu Dao thành tâm thỉnh giáo.

Một lão giả hít sâu một hơi, giọng điệu nghiêm nghị nói.

"Cái gọi là Cổ khí hắc ám chính là Thánh Khí mà Hắc Họa tộc cung phụng, nghe đồn có liên quan tới nguồn gốc Hắc Họa."

"Xem ra thứ này có lai lịch rất lớn."

"Tuy viên cốt châu này không phải là Cổ khí hắc ám chân chính, nhưng hẳn là dùng lực lượng của Cổ khí hắc ám ngưng kết ra."

"Cũng có giá trị nghiên cứu và tham khảo rất lớn."

Có thể nói, viên cốt châu trắng lạnh mà Quân Tiêu Dao mang về này, là lập được đại công.

Đúng lúc này, lệnh bài công huân của Quân Tiêu Dao lại run lên, có quang hoa rực rỡ nở rộ.

"Công huân cấp năm, điều này đúng là hợp tình hợp lý."

Một lão giả thấy thế, khẽ gật đầu nói.

Thiên địa bảo giám vẫn rất công bằng.

Đồ mà Quân Tiêu Dao mang về đúng là rất có giá trị.

"Cái gì, công huân cấp năm?"

"Má ơi, đây là muốn nghịch thiên!"

"Với công huân của Vân Tiêu thiếu chủ, tùy tiện làm thống lĩnh không phải là dễ dàng sao."

Các thiên kiêu ở đây líu lưỡi.

Nếu như nói công huân cấp sáu đã đủ khiến người ta thán phục.

Vậy thì công huân cấp năm đã khiến người ta không thể không phục.

Ngay cả Hạ Hầu Thần Tàng cũng yên lặng, không còn lời nào để nói.

Bên kia, Hoàng Phủ Tịnh của đế tộc Hoàng Phủ cũng dùng tay ngọc che miệng nhỏ nhắn, trong đôi mắt đẹp mang theo kinh ngạc.

Công huân cấp năm, đây chính là trình độ mà một ít lão thống lĩnh trong Trấn Giới quân còn không đạt được.

Càng đừng nói Quân Tiêu Dao là người mới lần đầu tiên tới đây.

Nàng tự hỏi, nếu biểu huynh của nàng đến đây thì có thể đạt được công huân cấp năm sao?

Hoàng Phủ Tịnh không biết.

"Công huân cấp năm..."

Cho dù là Tử Đằng, ánh mắt cũng run rẩy.

Ông ta bỗng nhiên cảm thấy, có phải Tử Diệm yêu thiếu đã làm sai cái gì hay không khi trêu chọc một đại thần như vậy.

Một lão giả nói với Quân Tiêu Dao: "Vân Tiêu thiếu chủ, ngươi đã lập được công lao lớn."

"Nhưng mà tiếp theo, mấy lão già bọn ta còn phải nghiên cứu cốt châu này một chút."

Quân Tiêu Dao mỉm cười gật đầu.

Mấy lão giả này rời đi.

Mà bên phía Tử Đằng cũng đang yên lặng rời đi.

Nhưng trong mắt Quân Tiêu Dao hiện lên một tia tia sáng lạ.

Ngay sau đó, hắn đột nhiên ra tay, pháp tắc lực đan xen, hóa thành cự chưởng, trực tiếp trấn áp về phía Tử Đằng.

Một màn này quá bất thình lình, tất cả mọi người đều không ngờ tới.

Thậm chí Tử Đằng cũng không ngờ tới.

Ầm ầm!

Tử Đằng trực tiếp bị một chưởng đánh xuống đất, phun ra từng ngụm máu tươi, xương cốt cũng không biết bị vỡ nát bao nhiêu.

Tuy rằng hắn là trưởng lão tộc Tử Diệm Kỳ Lân, tu vi cũng ở cảnh giới Hồn Độn Đạo Tôn.

Nhưng hiện tại, Hỗn Độn Đạo Tôn đối với Quân Tiêu Dao tính là cái gì?

Hắn tất nhiên có thể dễ dàng trấn áp.

"Thiếu chủ Vân thị, ngươi làm cái gì vậy, chỗ này chính là thành lũy Tam Hoàng, cấm nội đấu!"

Tử Đằng lớn tiếng quát, đồng thời liều mạng giãy giụa.

Nhưng vẫn không tránh thoát được sự trấn áp của Quân Tiêu Dao.

Quân Tiêu Dao trực tiếp giẫm lên đầu Tử Đằng, giẫm nó vào trong đất.

Nhưng không trực tiếp giết hắn.

"Bổn thiếu chủ làm cái gì, chẳng lẽ trong lòng ngươi còn chưa rõ ràng sao?"

"Chọc ta thì phải chuẩn bị tâm lý này."

Khi Quân Tiêu Dao làm những việc này, trên mặt vẫn mang theo nụ cười thản nhiên.

Nhưng như vậy, ngược lại lại khiến người ta càng thêm e ngại.

Lục Tinh Linh nhìn, cũng hơi ngoài ý muốn.

Quân Tiêu Dao đối xử với bọn họ vô cùng ôn hòa, bình dị gần gũi.

Nhưng đối với người trêu chọc hắn, lại như ác ma mỉm cười.

Nhưng Lục Tinh Linh cũng không phản cảm, ân thù rõ ràng mới là bản sắc anh hùng.

"Thiếu chủ Vân thị, lão phu không biết ngươi đang nói cái gì?"

Tử Đằng vừa giãy giụa vừa lớn tiếng nói.

Ông ta đường đường là trưởng lão của tộc Tử Diệm Kỳ Lân.

Thế nhưng bị Quân Tiêu Dao giẫm lên đầu, đè xuống đất ở trước mặt mọi người.

Mặt già này coi như là mất sạch.

"Không sao, ngươi không biết, có người biết."

"Nếu như trực tiếp phế ngươi hay là giết trưởng lão tộc Tử Diệm Kỳ Lân ngươi thì người sau lưng ngươi có thể xuất hiện không?"

Giọng điệu Quân Tiêu có vẻ nghiền ngẫm.

Nghe đến đó, vài thiên kiêu ở đây chợt hiểu ra.

Bọn họ biết, lúc trước Tử Đằng phân Quân Tiêu Dao tới tiểu đội pháo hôi, rõ ràng là không hợp lý, nhất định là có mờ ám.

Nhưng Quân Tiêu Dao không để ý, càng không phản bác gì.

Mọi người còn tưởng rằng Quân Tiêu Dao không muốn gây thêm rắc rối ở thành luỹ Tam Hoàng.

Bây giờ nhìn lại thì ra là chờ ngày trả đũa.

Nghe thấy giọng điệu lạnh nhạt và uy hiếp của Quân Tiêu Dao, trong lòng Tử Đằng chợt lạnh.

Ông ta chỉ có thể quay về phía mấy lão già cầu cứu.

"Các vị, nơi này là thành luỹ Tam Hoàng, cấm nội đấu, các ngươi phải ngăn cản hắn!"

Nhưng mấy túc lão, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.

Cuối cùng rất thức thời lựa chọn im lặng không lên tiếng.

Trước tiên không nói đến Quân Tiêu Dao lập được chiến công không nhỏ.

Chỉ riêng thân phận con của Thiên Nhai Đại Đế đã khiến người khác không dám động đến hắn.

Quy củ sao?

Không sai, trong quy củ của thành luỹ Tam Hoàng cấm nội đấu. Người nào vi phạm sẽ phải chịu xử phạt nghiêm trọng. Nhưng quy củ là do người định.

Quân Tiêu Dao lại là đời sau trực hệ của người thủ quan.

Tuy Thiên Nhai Đại Đế không phải là người thủ quan của ải Đông Lĩnh, nhưng chỉ cần là con nối dõi của người thủ quan, hiển nhiên sẽ có đãi ngộ khác với người khác ở trong thành luỹ Tam Hoàng.

Đây là chuyện không thể ngoại lệ.

Thế nên trước mắt, mấy túc lão đều lựa chọn im lặng.

Bọn họ không muốn dính dáng vào những chuyện này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!