Đúng lúc này, vù một tiếng.
Đan Hạo đánh đến.
Hắn thi triển Tử Giao Biến, hóa thành nửa người nửa giao, lúc này thực lực rất mạnh.
Quyền phong như vuốt giao long, hung hăng đánh vào lồng ngực Quân Tiêu Dao.
Thậm chí còn quấn quanh lôi đình màu tím!
Quân Tiêu Dao đưa một tay nắm lấy quyền phong của Hoài Ô, tay kia thì đánh một kích về phía Đan Hạo.
Tiếng va chạm khủng bố vang lên.
Tay của Quân Tiêu Dao nắm lấy Giao Long Quyền của Đan Hạo, sau đó lắc mạnh một cái.
Một tiếng xoẹt vang lên!
Lớp vảy giao long màu tím nổ tung ra!
Một cánh tay giao long của Đan Hạo bị Quân Tiêu Dao xé rách ra.
Tề Phong đứng xem mà hoang mang.
Rốt cuộc ai mới là đại hung hình người?
Tuy lúc này trông Đan Hạo vô cùng hung mãnh nhưng sao lại có cảm giác, Quân Tiêu Dao nhẹ nhàng như ngọc kia mới thật sự là hung thú Thái Cổ?
Két!
Một bên khác, Quân Tiêu Dao trực tiếp bóp nát trường thương màu đen của Hoài Ô.
Pháp lực cuồng mãnh bắn ngược cuốn ra.
Những mảnh vỡ kia ào ào đâm ngược về phía Hoài Ô.
Thân hình hắn lùi lại, máu tươi nở rộ trên thân thể!
Ba vị chiến tướng mạnh mẽ của Địa Hoàng cung ra tay nhưng chỉ mới mấy hiệp đều bị thương nặng.
Mà Quân Tiêu Dao chỉ đứng yên một chỗ, áo không dính bụi.
"Sao có thể!"
Đáy mắt Đan Hạo lộ ra vẻ khó tin.
Tử Giao huyết của hắn là do Tử Võ Thánh Vương ban cho, ngày đêm rèn luyện thân thể của hắn.
Không ngờ khi đối mặt với Thánh Thể Đạo Thai vẫn mỏng như tờ giấy, không có chút tác dụng nào.
"Ta không tin!"
Đan Hạo gầm lên.
Nếu thất bại như vậy thì niềm tin của hắn sẽ sụp đổ mất.
Trên người hắn, khí huyết màu tím tràn ngập.
Mà chỗ cánh tay bị cụt kia máu thịt tuôn trào, chỗ đầu cánh tay bắt đầu phát triển ra với tốc độ dễ dàng nhìn thấy.
"Được đấy, chẳng lẽ là Tử Võ Thánh Vương ban cho ngươi."
"chẳng lẽ hắn không phải Nhân tộc mà là một Tử Giao?" Vẻ mặt Quân Tiêu Dao trở nên tò mò.
Thế lực Tam Hoàng là do một nhóm cường giả Giới Hải lúc trước đi theo Nhân Hoàng thành lập ra.
Cũng không ai nói chỉ có Nhân tộc mới có thể gia nhập.
Dù sao Giới Hải rộng lớn như vậy, các tộc đều có tồn tại mạnh mẽ.
Có lẽ Tử Võ Thánh Vương kia cũng không phải Nhân tộc mà có khả năng là Yêu tộc.
"Sư tôn không phải để cho ngươi bêu xấu!" Giọng nói Đan Hạo lạnh lùng.
"Sau này có cơ hội ta sẽ nếm thử canh hầm giao long." Quân Tiêu Dao cười lạnh nói.
Những người khác tạm thời không có vấn đề gì.
Chỉ riêng Tử Võ Thánh Vương từng muốn thúc đẩy Vân Khê và Sở Tiêu kết hôn.
Chỉ riêng chuyện này đã khiến Quân Tiêu Dao muốn phán tử hình hắn rồi.
Nếu Tử Võ Thánh Vương kia thật sự là một Tử Giao, thì có thể lấy ra hầm canh.
"Khốn kiếp!"
Nghe thấy vậy, Đan Hạo hét lên.
Tử quang trên người rực rỡ, khí huyết màu tím ngút trời.
Đan Hạo thi triển ra tuyệt học áp đáy hòm của mình.
Trên người tử quang dâng trào, phù văn xuất hiện.
Đến cuối cùng, từ trong thân thể hắn dường như thật sự có một con giao long màu tím rời người bay ra.
Giao long màu tím hư ảo và hình thể Đan Hạo làm cho khí tức của hắn lúc này cường đại chưa từng có, chấn động ngân hà!
Đan Hạo xuất thủ.
Cả người hệt như một con bạo long hình người đụng tới Quân Tiêu Dao.
Giao long màu tím nửa hư ảo kèm theo hình thể Đan Hạo cùng giết ra!
Đây có thể nói là một tuyệt sát, những nơi đi qua, thiên địa chấn động.
Quân Tiêu Dao tay bấm ấn quyết.
Phù văn pháp lực vô tận xây dựng thành một thân chuông hư ảo, mang theo đại thế bàng bạc trấn áp càn khôn.
Đúng là Vô Chung Ấn!
Một ấn chấn động đánh xuống.
Chuông Vô Chung hư ảo trực tiếp đè chặt giao long màu tím Đan Hạo hiện hóa ra.
Kéo theo bản thân hắn cùng bị chấn động rơi xuống.
"Chết."
Quân Tiêu Dao lạnh nhạt phun ra tiếng giết.
Ầm!
Chuông Vô Chung hoàn toàn rơi xuống, bịch một tiếng.
Giao long màu tím phát ra một tiếng gào thét, bị trấn áp tiêu tan.
Đan Hạo tự nhiên cũng bị chấn động vỡ nát, hồn phi phách tán.
"Này..."
Hai người Hoài Ô và Tề Phong nhìn mà sống lưng tê dại.
Nhưng còn không đợi bọn họ có động tác gì.
Quân Tiêu Dao tùy ý giơ tay giết tới.
Không có bất cứ do dự gì.
Hai người Hoài Ô và Tề Phong liên tục bị Quân Tiêu Dao tùy tay trấn sát, không có đường sống phản kháng nào.
"Tự làm bậy, không thể sống."
Quân Tiêu Dao phất tay áo.
Luôn có người không biết tự lượng sức mình lại thích đâm đầu vào chỗ chết như vậy.
Tiếp đó, Quân Tiêu Dao bước lên thuyền gỗ.
Thuyền gỗ nhìn qua vô cùng rách nát, còn có máu tươi đọng lại.
Nhưng sau khi Quân Tiêu Dao ngồi lên.
Thuyền gỗ tự động bắt đầu di chuyển, vượt sông qua bờ bên kia thuỷ triều vũ trụ.
Thuyền gỗ giống như vậy không chỉ có một chiếc, nhưng hiển nhiên cũng sẽ không quá nhiều.
Nói trên một mức độ nào đó, đây cũng là một loại sàng lọc.
Thuỷ triều vũ trụ cuồn cuộn vô cùng, làn sóng không gian liên tiếp từng đợt, dọc theo phần cuối tinh không đánh ra mà đến.
Thuyền gỗ tuy đang lay động kịch liệt nhưng vẫn coi như ổn định, không có khả năng lật thuyền.
Trên thân thuyền có phù văn huyền ảo được thắp sáng, bí lực xuất hiện, bảo vệ nó đi tới.
Mà trong quá trình đi tới.
Quân Tiêu Dao cũng phát hiện, có một số mảnh nhỏ thuyền gỗ đang chìm nổi trong làn sóng không gian.
Hiển nhiên, ngồi trên thuyền gỗ cũng không đại biểu không có hung hiểm.
Mà lúc này, cảm giác thần hồn của Quân Tiêu Dao dường như đã nhận ra gì đó, trong mắt hiện lên một vệt dị sắc.
Cùng lúc đó.
Nơi xa phía sau Quân Tiêu Dao.
Cũng có một chiếc thuyền gỗ.
Trên thuyền gỗ đứng ba người.
Một nam tử áo lam trong đó bất ngờ là huynh trưởng của Lê Tiên Dao, Lê Hành.
Bên cạnh còn có hai nam tử.
Một người là Ân U Vũ của Ân gia.
Một người khác thì là đệ tử của Lê Thánh, tên là Ngô Tùng, thực lực cũng không thể khinh thường.