"Thiếu chủ Vân thị..."
Đồng tử Tần Hoằng hơi co lại.
Quan hệ giữa Nhân Hoàng điện bọn họ và thiếu chủ Vân thị này tuyệt đối không coi như tốt.
Về phần ân oán của Sở Tiêu và hắn, tự nhiên là càng khó phân thắng bại.
Mà Quân Tiêu Dao lại không để ý tới Tần Hoằng, ánh mắt thờ ơ dừng trên Hàng Linh Đài.
"Là thứ này sao, có thể truyền tống đến Linh giới." Quân Tiêu Dao lẩm bẩm.
Nghe thấy lời hắn, ánh mắt Tần Hoằng trầm xuống.
Ý của Quân Tiêu Dao là, Hàng Linh Đài này đã thuộc sở hữu của hắn?
Nhưng mà, bọn họ không dễ dàng gì mới phát hiện một Hàng Linh Đài, làm sao cam lòng chắp tay nhường người như vậy được?
Muốn tìm được một Hàng Linh Đài khác, vậy thì lại phải phí không ít thời gian.
Một bước chậm, từng bước chậm.
Nếu từ bỏ Hàng Linh Đài này, vậy cũng tương đương là từ bỏ cơ duyên của Linh giới.
"Thiếu chủ Vân thị, dù cũng chú trọng thứ tự đến trước và sau chứ, là bọn ta phát hiện Hàng Linh Đài này trước." Tần Hoằng trầm giọng nói.
Quân Tiêu Dao nhẹ nhàng mỉm cười.
"Là chiến tướng Nhân Hoàng điện thế mà vẫn ngây thơ như thế à?"
Tới trước thì được?
Muốn chơi trò đóng vai gia đình chắc?
Tần Hoằng hít sâu một hơi.
Đáng tiếc Sở Tiêu không ở đây.
Nhưng hắn nghĩ lại, bản thân Tống Diệu Ngữ là một thiên kiêu cấp Phá Cấm.
Nếu cộng thêm chiến tướng cấp Hỗn Độn Đạo Tôn hắn.
Hai người liên thủ, không nói có thể đánh bại Quân Tiêu Dao, ít nhất có thể chống lại hẳn.
Đến lúc đó lại tìm cơ hội báo cho Sở Tiêu đến.
Vậy thì cục diện hoàn toàn xác định rồi.
Nghĩ đến đây, Tần Hoằng cũng ngầm muốn truyền âm cho Tống Diệu Ngữ.
Mà đúng lúc này...
Một luồng pháp lực khủng khiếp trực tiếp trút xuống hắn!
Nhưng nguồn của pháp lực không phải đến từ Quân Tiêu Dao!
Mà đến từ phía sau hắn!
Phụt!
Tần Hoằng gặp phải trọng thương từ sau lưng, cả người phun ra một miệng lớn máu tươi, ngã quỵ về trước, quỳ một gối trên mặt đất.
Đầu óc hắn ong ong, trong lúc nhất thời thậm chí không cách nào lý giải đã xảy ra chuyện gì.
Một lát sau, đồng tử hắn co lại, nhìn lại phía sau.
Tống Diệu Ngữ chậm rãi thu tay, vẫn phong thái gọn gàng đứng đó như một trích tiên tử.
Quân Tiêu Dao cũng có phần ngoài ý muốn.
Không nghĩ tới Tống Diệu Ngữ xuất thủ quả quyết như thế.
Hay là nói, về sau nàng cũng chuẩn bị muốn ngả bài.
"Thánh Nữ, ngươi đang làm gì vậy!?" Tần Hoằng quát.
Quân Tiêu Dao lại hờ hững hỏi: "Diệu Ngữ, ngươi đây là..."
Tống Diệu Ngữ ánh mắt bình tĩnh, cất tiếng nói: "Vì chủ nhân dọn sạch phiền phức và chướng ngại, không là chức trách của người hầu nữ bộc ư?"
Tống Diệu Ngữ rất thông minh.
Chính vì nàng thông minh mới có thể làm Quân Tiêu Dao hơi chút có chút ý thưởng thức.
Bây giờ Tống Diệu Ngữ cũng biết, đâm lao thì phải theo lao.
Nếu lựa chọn phản bội Nhân Hoàng điện, vậy nhất định phải lấy lòng Quân Tiêu Dao.
Để Quân Tiêu Dao cảm thấy, hợp tác với nàng không phải một chuyện sai.
Tuy rằng Tống Diệu Ngữ trước mắt chỉ làm một vài hành động nhỏ, nhưng cũng đủ để chứng tỏ tín nhiệm và trung thành của nàng đối với Quân Tiêu Dao.
Như vậy là đủ rồi.
Tần Hoằng nghe thấy lời của Tống Diệu Ngữ, cả đầu đều muốn nổ tung!
Đường đường là Thánh Nữ Nhân Hoàng điện, lại là nữ bộc của thiếu chủ Vân thị?
Đây rốt cuộc là chuyện thế nào?
Tần Hoằng cảm giác đầu óc của mình không đủ dùng.
Nhưng hắn là đệ tử của Tam điện chủ Minh Hồng, tự nhiên trung thành và tận tâm đối với Nhân Hoàng điện và Sở Tiêu.
Hắn không nhịn được hét lớn: "Tống Diệu Ngữ, ngươi điên rồi à?"
"Ngươi là Thánh Nữ Nhân Hoàng điện, là nữ nhân của Sở Tiêu điện hạ!"
"Ngươi làm như vậy là phản bội Nhân Hoàng điện, phản bội Sở Tiêu điện hạ, tội không thể tha!"
Tần Hoằng không nói vậy còn tốt.
Vừa nói như vậy, ánh mắt Tống Diệu Ngữ trái lại càng thêm lạnh băng.
Nàng khép mở môi đỏ, giọng điệu mang theo hờ hững nói: "Tống Diệu Ngữ ta trước nay đều không phải vật phụ thuộc của ai."
"Cho dù phải thì đó cũng nên để ta tự mình quyết định, mà không phải Nhân Hoàng điện, Sở Tiêu, hoặc là bất kỳ một người nào có thể thay ta quyết định!"
Tống Diệu Ngữ giọng như tiếng trời, lại mang theo lạnh băng.
Là Thánh Nữ Nhân Hoàng điện.
Từ trước đến nay nàng đều cẩn trọng, làm hết phận sự, vì Nhân Hoàng điện làm việc, dâng hiến thân mình.
Kết quả Sở Tiêu đến lại làm nàng cảm thấy bản thân như một trò cười, một công cụ.
Mà hiện tại, nàng cuối cùng cũng bắt đầu phản kháng.
Cho dù gánh thanh danh phản đồ cũng chẳng sao cả
"Ngươi... Sở Tiêu điện hạ sẽ không bỏ qua cho ngươi!"
Tần Hoằng lạnh giọng nói.
Mà lúc này.
Ầm!
Một chân trực tiếp dẫm lên mặt Tần Hoằng.
Dẫm mặt hắn vào sâu trong bùn đất.
Tự nhiên là Quân Tiêu Dao.
Hắn hơi cúi đầu, nhìn xuống nói: "Người của bản thiếu chủ cũng là người con kiến như ngươi có thể uy hiếp?"
"Kêu Sở Tiêu tới, kết quả đều như nhau."
Nói xong, bàn chân Quân Tiêu Dao thoáng dùng sức.
Âm thanh đầu nổ vang lên.
Tần Hoằng nguyên thần đều diệt, trực tiếp bị dẫm chết.
Nhìn đến đây, mắt đẹp như sao của Tống Diệu Ngữ loé lên, sau đó nói: "Đa tạ chủ nhân."
"Cảm ơn cái gì?" Quân Tiêu Dao quay đầu hỏi.
"Cảm ơn công tử giúp Diệu Ngữ hả giận." Tống Diệu Ngữ nói.
"Tiện tay mà thôi, ai cũng không thể động vào người của bản thiếu chủ, mạo phạm cũng không được." Quân Tiêu Dao tùy ý nói.
Bênh vực người mình là thói quen thâm nhập huyết mạch.
Phát biểu hơi có vẻ "tổng tài bá đạo" này lại làm cho khóe môi Tống Diệu Ngữ gợi lên một độ cong nhẹ nhàng.
Ngay từ đầu, bởi vì hợp tác, ngại tình thế, bị Quân Tiêu Dao gieo ấn ký.
Đến bây giờ, đứng bên cạnh Quân Tiêu Dao, trong lòng lại có thể sinh ra một loại cảm giác an toàn khó hiểu rồi.
Loại chuyển biến tâm trạng này thay đổi một cách vô tri vô giác.
Tống Diệu Ngữ mới nói, nàng không muốn trở thành vật phụ thuộc của ai.
Nhưng cũng nói, cho dù nguyện ý trở thành vật phụ thuộc của ai thì đó cũng nên để nàng tự mình quyết định.
Mà hiện tại...
Nhìn công tử áo trắng thân thể như ngọc trước mặt...
"Ngây ra đó làm gì, lại đây."
Quân Tiêu Dao đứng trên Hàng Linh Đài, nhìn Tống Diệu Ngữ nói.
Tống Diệu Ngữ hiểu ý mỉm cười, nói lời thật lòng từ nội tâm.
"Vâng, chủ nhân."