"Giống, quá giống." Đông Phương Hạo lẩm bẩm nói.
"Giống gì?" Lê Tiên Dao nói.
"Bề ngoài của ngươi rất giống một người mà ta quen."
Giọng điệu Đông Phương Hạo bình tĩnh, không nghe ra bất kì dao động nào.
"Thì sao?" Lê Tiên Dao nói.
"Mà người kia, với ta, là tử địch nhất định phải giết!"
Giọng nói Đông Phương Hạo đột nhiên có sát ý mãnh liệt.
Vẻ mặt của Lê Tiên Dao vẫn không thay đổi, chỉ nói đầy lạnh lùng: "Liên quan gì đến ta."
"Chẳng lẽ ngươi muốn đối địch với ta vì cái này lí do vớ vẩn này?"
Đông Phương Hạo cười lắc đầu, sát ý bỗng nhiên tiêu tán.
"Tất nhiên là không, chẳng ai sẽ ngu đến mức trở thành kẻ thù với thiếu tư mệnh của Thiên Hoàng các."
"Chằng qua..."
Đông Phương Hạo đột nhiên đổi chủ đề.
"Thái Thượng Đạo Thể của thiếu tư mệnh có sức hấp dẫn rất lớn đối với ta."
Vừa nói xong.
Ánh mắt Lê Tiên Dao lập tức trở nên sắc lạnh.
Pháp lực trong cơ thể âm thầm vận chuyển.
"Bây giờ rời đi, ta có thể coi như ngươi chưa từng xuất hiện."
"Thiếu tư mệnh đừng vội, thực ra thì ta không muốn làm kẻ địch của thiếu tư mệnh."
"Chỉ là cần phải mượn lực Thái Thượng Đạo Thể của thiếu tư mệnh để tu luyện thôi."
"Ta nguyện ý hợp tác với thiếu tư mệnh." Đông Phương Hạo nói.
"Ngươi quá càn rỡ!"
Tóc đen óng mượt của Lê Tiên Dao tung bay, tay áo màu trắng phấp phới.
Bình thường khí chất của nàng là tĩnh như trích tiên, trầm như thiền ni.
Nhưng giờ phút này, khuôn mặt tràn ngập sự tức giận, bộ dáng lạnh lùng sắc bén này ngược lại lại có một phong vị khác.
Nam tử trước mặt nói là muốn mượn Thái Thượng Đạo Thể của nàng để tu luyện.
Cho dù không phải là song tu đi nữa mà chỉ đơn thuần như pháp lực dung hòa cũng khiến Lê Tiên Dao khó có thể chấp nhận.
"Thiếu tư mệnh hà tất phải tức giận?" Đông Phương Hạo thản nhiên nói.
"Tên háo sắc này..."
Bàn tay xinh đẹp của Lê Tiên Dao nắm hư không.
Pháp tắc hội tụ, ngưng kết thành một thanh kiếm pháp tắc.
Giữa mũi kiếm dường như có được rất nhiều đạo tắc chuyển động và quấn quanh trên đó, phát ra làn sóng ánh sáng khiến người khác sợ hãi.
"Xem ra là không có cách nào khác rồi."
Đông Phương Hạo khẽ thở dài.
Hắn có ý tốt mở miệng mong muốn hợp tác, Lê Tiên Dao không chấp nhận.
Vậy thì cũng chỉ có thể dùng sức mạnh.
Đông Phương Hạo không hề biết, Lê Tiên Dao là một nữ tử rất nghiêm túc và bảo thủ.
Trừ việc nói chuyện ra thì nàng chưa bao giờ có những tiếp xúc nào khác với người khác giới.
Mà Đông Phương Hạo nói như vậy chẳng khác nào là sỉ nhục và xúc phạm Lê Tiên Dao.
Vút!
Lê Tiên Dao trực tiếp ra tay, mũi kiếm lướt qua hư không, làn sóng pháp tắc mạnh mẽ rung động.
Đông Phương Hạo khẽ lắc đầu, chỉ có thể ra tay.
Mà hắn vừa ra tay, trong thoáng chốc, đạo tắc màu đen tràn ra mãnh liệt.
Ánh sáng đen dày đặc như muốn nuốt chửng cả vũ trụ.
"Đây là..."
Lê Tiên Dao hơi nheo mắt.
Nàng cảm thấy một làn sóng chuyển động khiến người khác sợ hãi.
"Phệ Đạo Thánh Thể!"
Lê Tiên Dao vô cùng ngạc nhiên.
Thể chất cấm kỵ này vậy mà lại tái hiện nơi cõi trần!
Phệ Đạo Thánh Thể trong ba ngàn thể chất không được xếp vào hàng đầu.
Thậm chí còn bị xếp sau Thái Thượng Đạo Thể của nàng.
Nhưng xếp hạng như vậy chủ yếu là do Phệ Đạo Thánh Thể khiến người khác vô cùng kiêng kị.
Chỉ cần vừa xuất hiện thế gian là sẽ có người nhằm tới, không muốn người sở hữu nó trưởng thành.
Cho nên Phệ Đạo Thánh Thể mới không được xếp hạng cao.
Loại thể chất này quá mức nguy hiểm, có thể cắn nuốt đạo tắc của người khác để tu luyện.
Không cẩn thận là dễ dàng đọa ma.
Dù cho tâm trí của người đó có mạnh mẽ cỡ nào nhưng nếu có được Phệ Đạo Thánh Thể thì cũng rất dễ lạc lối.
Mà bây giờ, Lê Tiên Dao đã biết vì sao Đông Phương Hạo lại thèm muốn nàng.
Thái Thượng Đạo Thể là một loại thể chất gần với đạo.
Bẩm sinh đã bao hàm nhiều loại đạo tắc.
Nó là con mồi và chất dinh dưỡng tự nhiên của Phệ Đạo Thánh Thể.
Có thể tưởng tượng được nếu Đông Phương Hạo thật sự đạt được Thái Thượng Đạo Thể, thực lực của hắn sẽ trở nên cực kì khủng bố, tốc độ tu luyện sẽ càng vượt quá sức tưởng tượng của mọi người.
"Ngươi vậy mà lại là Phệ Đạo Thánh Thể."
"Loại thể chất này nếu không cẩn thận sẽ bị đọa ma, tạo thành huyết kiếp vô biên."
Giọng nói Lê Tiên Dao vô cùng nghiêm túc, lông mày nhíu lại.
Đông Phương Hạo lại không cho rằng điều đó có gì nghiêm trọng cả, cười cười nói: "Không nhọc thiếu tư mệnh quan tâm."
"Ta tự hỏi ý chí của ta cùng đạo tâm, không thể chịu ảnh hưởng."
Đối với người đã từng chết một lần như Đông Phương Hạo.
Đạo tâm của hắn đúng là mạnh mẽ hơn nhiều so với người bình thường.
Mà tâm ma và chấp niệm duy nhất của hắn chính là Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Chỉ cần giết được Đông Phương Ngạo Nguyệt, đạo tâm của hắn sẽ hoàn mỹ không có khuyết điểm, không bị phá vỡ.
Lê Tiên Dao cũng không nói thêm gì nữa.
Việc đã đến nước này, chỉ có đánh nhau một trận.
Hai người này, một người là Thái Thượng Đạo Thể, một người là Phệ Đạo Thánh Thể.
Có thể nói đều là thể chất tuyệt thế, thực lực thuộc hàng top trong thế hệ trẻ tuổi.
Vì vậy, hai người giao thủ, đất nứt núi vỡ, chấn động kịch liệt.
Tay áo của Lê Tiên Dao bay phấp phới bay bay tựa tiên tử, kiếm pháp tắc tung bay.
Thoáng nhìn thì đẹp lộng lẫy nhưng lại ẩn chứa sát ý mãnh liệt.
Điều khiến người khác rung động hơn cả lại là.
Từng pháp tắc tuôn ra từ trong người Lê Tiên Dao quấn quanh cơ thể khiến nàng càng thêm phần xinh xắn đẹp đẽ.
"Quả nhiên..."
Thấy vậy, ánh mắt Đông Phương Hạo bắt đầu nóng cháy.
Người bình thường lĩnh ngộ pháp tắc khó như lên trời.
Nhưng đối với Thái Thượng Đạo Thể thì đơn giản giống như uống nước ăn cơm vậy.
Chẳng tốn bao nhiêu sức đã có thể bộc lộ mấy chục lực lượng pháp tắc.