Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 2938: CHƯƠNG 2938: TỊNH THỔ CỰC LẠC

Thu hoạch thế này, cả nàng cũng thấy thèm.

"Sau này có thể ta sẽ phải tiêu một ít năng lượng ở đầm cổ Thần Linh, vì thế đây có thể xem như đền bù tổn thất cho các ngươi." Quân Tiêu Dao nói.

Nhưng đây chỉ là một trong những nguyên nhân.

Còn có một nguyên nhân khác.

Quân Tiêu Dao cho rằng, trong Linh giới còn có một đại cơ duyên cuối cùng.

So với cơ duyên kia thì những mảnh dấu ấn giới tâm này chẳng là gì cả.

Chẳng bằng bán một ân huệ để mua được lòng người.

"Ây da, Vân thiếu chủ, ngươi đây thật khiến người ta yêu chết đi được..."

An Nhiên vô cùng vui mừng, chớp chớp mắt nhìn về phía Quân Tiêu Dao.

"Tiên Ngọc muội muội, chúng ta thương lượng chút đi, có lẽ sẽ khiến Quân Tiêu Dao vui gấp bội..."

"Ngươi lại nói linh tinh gì đó?" Lê Tiên Dao khẽ lắc đầu.

Nàng biết An Nhiên chỉ quen miệng luyên thuyên.

Nhưng lời này của An Nhiên không hiểu sao lại khiến Lê Tiên Dao nhớ tới thận chi thần tàng cực kỳ cường đại kia của Quân Tiêu Dao.

Đối với hắn chuyện này hoàn toàn không thành vấn đề...

Chắc chắn thành thạo.

Lê Tiên Dao đỡ trán, thầm cắn môi lắc đầu.

Nàng hơi ảo não.

Nàng sắp bị An Nhiên dẫn lạc lối rồi!

Sau đó hơn trăm mảnh dấu ấn giới tâm được chia đều cho mọi người.

Vì bọn họ đều là những người thân cận với Quân Tiêu Dao hoặc là người có quan hệ tốt với hắn.

Nên không tính toán quá nhiều.

"Tiếp theo chính là đầm cổ Thần Linh."

Quân Tiêu Dao nhìn ngọn núi phía dưới.

Trên đỉnh núi có một chỗ trũng giống như núi lửa.

Mà chỗ trũng đó chính là đầm cổ Thần Linh.

Trời quang mây tạnh, sương mù mờ mịt, các loại khí lượn lờ xung quanh.

Thậm chí ánh sáng trong sương mù còn ngưng tụ thành rất nhiều linh cầm tẩu thú, vô cùng huyền diệu.

Mọi người chăm chú nhìn, bên trong cổ đàm tràn đầy chất lỏng trong suốt như pha lê, khiến người ta ngửi vào liền cảm thấy vui vẻ.

Dịch Thần Linh, đây là loại bảo dịch hiếm thấy, chẳng những tôi luyện thân thể mà còn có thể bồi bổ thần hồn.

Mà đầm cổ Thần Linh kia, dù không lớn lắm nhưng cũng đủ để chứa bọn họ rồi.

"Được rồi, việc này không nên chậm trễ, chúng ta nhanh vào cổ đàm tu luyện đi." Quân Tiêu Dao nói.

"Aaaaa, đây là muốn cùng tắm à, tắm chung một chỗ?" Giọng của An Nhiên có chút hưng phấn.

Mọi người đều đã quen với tư duy đột phá của An Nhiên.

Sau đó, các cô gái tiến vào đầm cổ Thần Linh.

Vân Khê, Hoàng Chỉ, Tống Diệu Ngữ, Lê Tiên Dao, An Nhiên, Lạc Lạc.

Tất cả đều tiến vào cổ đàm.

"Chúng ta cũng đi thôi." Quân Tiêu Dao nói với Kiếm Vạn Tuyệt.

Nhưng Kiếm Vạn Tuyệt nhìn cổ đàm sắc nước hương trời này.

Hắn thậm chí cảm thấy ngâm ở đây là một điều mạo phạm.

Hơn nữa, hắn còn vô thức coi những mỹ nhân tuyệt thế này là nữ nhân của chủ tử.

Tuy ngay cả Quân Tiêu Dao cũng chưa từng nghĩ tới chuyện này.

Kiếm Vạn Tuyệt suy nghĩ một chút rồi nói: "Công tử, không vào được, ta vẫn nên thủ ở chân núi, phòng người không có mắt đến quấy rầy."

Quân Tiêu Dao hơi sửng sốt.

Kiếm Vạn Tuyệt này thế mà lại thức thời.

Tiểu tử có tiêng đồ!

Quân Tiêu Dao gật đầu nói: "Vậy được, lát nữa ta sẽ giữ lại cho ngươi một ít dịch Thần Linh."

Dù thế nào đi nữa, hắn cũng không bao giờ đối xử tệ với người của mình.

Huống chi, ngươi này lại hiểu chuyện như vậy.

Sau đó, Vạn Kiếm Tuyệt lui xuống chân núi trông chừng, không để bất kì kẻ nào tới gần đầm cổ Thần Linh.

Quân Tiêu Dao quay đầu nhìn về phía đầm cổ Thần Linh.

Trong sương mù mờ mịt.

Sáu nhân vật xinh đẹp với những vẻ đẹp khác nhau, đua nhau khoe sắc, tất cả đều vô cùng xinh đẹp.

Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến dòng người trầm mê, không biết trời đất.

Đây đúng thật là cực lạc Tịnh Thổ, Thiên quốc nhân gian.

Quân Tiêu Dao khẽ lắc đầu, không suy nghĩ nhiều liền tiến vào đầm cổ Thần Linh.

Bên trong đầm cổ Thần Linh, nước trong vắt, sương mù thơm ngát.

Quân Tiêu Dao cởi bỏ quần áo nửa người trên, ngồi xếp bằng trong cổ đàm.

Thân hình hắn cân xứng, xương cốt lóng lánh, không một tỳ vết.

Không phải cơ bắp cuồn cuộn nhưng mỗi tấc cơ thể dường như ẩn chứa sự hài hòa của trời đất, vô cùng hoàn hảo.

"Uầy, Vân thiếu chủ, vóc dáng và da vẻ của có phải đẹp quá rồi đi?"

An Nhiên bên cạnh kêu lên.

Ai nói chỉ có nam tử mới mới có thể thưởng thức thân thể kiều diễm của nữ tử.

Nữ tử cũng có thể thưởng thức thân thể của nam tử.

An Nhiên không nhịn được đi đến gần Quân Tiêu Dao, sờ da thịt, véo cơ bắp hắn.

"An Nhiên cô nương, xin tự trọng."

Quân Tiêu Dao nghiêm mặt.

Vì An Nhiên ở trong đầm cổ.

Chiếc váy màu xanh nhạt trên người nàng bị nước làm ướt sũng.

Về phần thân hình nàng thì không cần phải nói nhiều.

Vốn rất mê hoặc.

Dưới chiếc váy ướt cơ thể được phác họa...

Không thể nào không thấy!

Lúc này, Vân Khê đi đến bên cạnh Quân Tiêu Dao nói: "Có thể đừng đụng tay đụng chân với ca ta không."

"Ơ, Vân Khê muội muội sao lại giữ ca ca vậy chứ?" An Nhiên cười tủm tỉm nói.

"An Nhiên đừng làm loạn nữa."

Lê Tiên Dao ở bên kia cũng khuyên nhủ.

Chiếc váy trắng của nàng cũng ướt đẫm.

Quân Tiêu Dao vô tình phát hiện.

Thân hình của Lê Tiên Dao cũng chẳng kém An Nhiên bao nhiêu.

Nhưng so với dáng người ma mị như An Nhiên.

Lê Tiên Dao lại toát lên vẻ cao quý hơn.

Lúc lên lúc xuống, rõ là lả lướt.

Dường như để ý đến ánh mắt của Quân Tiêu Dao.

Khuôn mặt kiều diễm của Lê Tiên Dao hơi đỏ, lập tức ngâm thân thể mềm mại của mình vào trong nước.

Về phần Vân Khê, nàng nhìn Lê Tiên Dao và An Nhiên.

Sau đó cúi đầu nhìn thân hình của mình.

Nàng cũng không tồi, nhưng là nụ hoa đang chớm nở nên tạm thời không thể sao được với An Nhiên và Lê Tiên Dao.

Vân Khê cụp mắt, khẽ cắn môi.

"Khê Nhi còn có thể trưởng thành..."

Nàng tự an ủi mình.

Về phần Lạc Lạc, nàng chẳng để tâm, cùng Nguyên Bảo nghịch nước.

Tống Diệu Ngữ và Hoàng Chi thì chuyên tâm tu luyện.

Tuy nhiên ánh mắt của hai nàng vẫn âm thầm nhìn Quân Tiêu Dao.

"Được rồi, tập trung tu luyện đi." Quân Tiêu Dao nghiêm túc nói.

An Nhiên cũng không quấy nữa.

Mọi người bắt đầu tập trung tu luyện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!