Thánh Ấn Giới Tâm này suy cho cùng cũng không phải Vũ Trụ Chi Thai của vũ trụ Huyền Hoàng.
Cho nên dù có đạt được thì cũng không thể trực tiếp khống chế toàn bộ Giới Trong Giới.
Nhưng có Thánh Ấn Giới Tâm, ít nhất ở trong Giới Trong Giới không có ai có thể uy hiếp được Quân Tiêu Dao.
Cho dù là Lê Thánh đứng trước mặt Quân Tiêu Dao, muốn giết hắn cũng gần như là chuyện không thể.
Đây mới là chỗ cường đại của Thánh Ấn Giới Tâm, ở Giới Trong Giới nó chẳng khác nào một khối kim bài miễn tử, có thể bỏ qua uy hiếp của bất cứ kẻ nào.
Đương nhiên ra khỏi Giới Trong Giới thì không được, không thể điều động loại lực lượng thiên địa này nữa.
Nhưng bất kể ra sao, đối với tu sĩ Giới Trong Giới, Thánh Ấn Giới Tâm này quả thực là một thần vật không gì sánh được.
Lúc nhìn thấy Thánh Ấn Giới Tâm, đôi mắt đám người Sở Tiêu, Đông Phương Hạo cũng bốc lên ánh nóng cháy.
Lê Tiên Dao thì đi tới bên Quân Tiêu Dao.
"Ngược lại là một thứ tốt." Quân Tiêu Dao nhìn Thánh Ấn Giới Tâm, thờ ơ cười.
Có Thánh Ấn Giới Tâm, cho dù không dùng lực lượng bản nguyên của vũ trụ Huyền Hoàng thì cũng đủ cho hắn tu luyện một thời gian.
Càng đừng nói Thánh Ấn Giới Tâm này còn có thể làm hắn đi ngang ở Giới Trong Giới, không kiêng dè nơi nào.
Thậm chí Quân Tiêu Dao đã bắt đầu nghĩ xem có nên phát triển thế lực ở Giới Trong Giới không.
Mà lực chú ý của mọi người ở đây đều nằm trên Thánh Ấn Giới Tâm.
Cánh cổng ánh sáng nằm ở phần cuối hư không chợt rung động.
Giống như có thứ gì đó muốn từ trong cánh cửa ấy bước ra.
"Đó rốt cuộc là cửa gì?"
Lực chú của mọi người ý lần nữa bị dời đi.
Mà Sở Tiêu và Đông Phương Hạo, tuy muốn đạt được Thánh Ấn Giới Tâm.
Nhưng Quân Tiêu Dao không nhúc nhích, bọn họ cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Quân Tiêu Dao cũng không vội càng lấy Thánh Ấn Giới Tâm.
Bởi vì so ra, trước mắt, cánh cổng ánh sáng càng làm hắn có hứng thú hơn.
Ánh mắt hắn nhìn qua, cánh cổng ánh sáng chầm chậm mở ra, khí tức toát ra trong đó làm cho mọi người kinh hãi.
Mà sau khi cánh cổng ánh sáng hoàn toàn mở ra, mọi người ánh mắt nhìn qua, tức khắc nín thở!
Một bên khác của cánh cổng ánh sáng bất ngờ lại là một vùng thế giới vô cùng mờ mịt rộng lớn, sông núi cỏ cây, linh khí dạt dào.
Núi non nguy nga, cao chừng hơn vạn trượng, thanh tuyền thác chảy, thuốc xưa thơm nồng.
"Đó là một thế giới ra sao?"
"Vì sao, thế giới trong cánh cổng ánh sáng rốt cuộc là gì?"
Các thiên kiêu đều cảm thấy khó bề tưởng tượng.
Nghĩ trăm lần cũng không ra.
Mà vào lúc mọi người nghi hoặc.
Bất thình lình có một bóng dáng từ từ hiện ra ở một bên khác của cánh cổng ánh sáng.
Trên người hắn bao phủ thần huy chói lọi, quá mức xán lạn, bao phủ cả tướng mạo hắn.
Mặt mũi mơ hồ, khí tức trên người như tương hợp với thiên địa, chịu tải một luồng uy áp mênh mông cuồn cuộn.
Thân hình lại giống như một hoả lò thiên địa, phun ra nuốt vào tinh khí Huyền Hoàng, có một luồng đại thế khí chấn sơn hà, giống như một Đại Đế lúc trẻ tuổi đi tới.
Bóng dáng ấy rũ mắt, lạnh nhạt nói: "Cánh cửa Linh giới Giới Hải đã lâu rồi chưa được mở ra, bây giờ xem ra nhân vật thế hệ này của Giới Hải không kém."
Nam tử với khuôn mặt mơ hồ nói ra điều như vậy với giọng điệu cực kỳ bình thản. Mà ở bên này, thiên kiêu từ khắp nơi trên Giới Trong Giới đều bối rối.
Đầu tiên là cánh cổng ánh sáng thần bí kia mở ra, sau đó lại có một nam tử siêu phàm tuyệt đại như vậy xuất hiện.
Vẻ mặt của rất nhiều người đều là sự nghi hoặc.
Quân Tiêu Dao vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong mắt lại hiện lên một tia kinh dị nhàn nhạt.
Cũng không phải là do khí tức của nam tử này mạnh mẽ đến mức khiến hắn ngạc nhiên.
Mà là hắn có thể cảm giác được, thế giới phía sau cánh cổng ánh sáng có khí tức cổ xưa to lớn, như thể có chứa phép tắc thiên địa thế giới nguyên thủy nhất.
Loại khí tức này khác với vũ trụ Huyền Hoàng và Giới Trong Giới.
Đây mới chính là điều khiến Quân Tiêu Dao ngạc nhiên.
Mà ở bên kia.
Ánh mắt của Sở Tiêu cũng nhìn chằm chằm vào bóng người kia.
Trong mắt toát ra vẻ ngạc nhiên, nghi ngờ và khó hiểu.
Dường như cảm nhận được ánh mắt chăm chú của Sở Tiêu.
Bóng người kia cũng hướng ánh mắt về phía hắn.
Lập tức, ánh mắt đó giống như hai thanh kiếm sắc bén, đâm thẳng vào Sở Tiêu.
"Ngươi là ai?"
Ánh mắt Sở Tiêu lóe lên, trực tiếp nói: "Ta là truyền nhân của Nhân Hoàng Hiên Viên đại đế, đế tộc Sở thị, Sở Tiêu."
"Thì ra chính là ngươi!"
Giọng điệu của bóng người đó có chút dao động.
Trong mắt có sự tò mò, dò xét.
Sở Tiêu hít sâu một hơi, trực tiếp lên tiếng: "Thành thật mà nói, ta cảm giác trên người ngươi cũng có khí tức của huyết mạch Hiên Viên, ngươi là..."
Bóng người kia nói thẳng: "Ngươi cảm giác không sai, ta xác thực là người của tộc Hiên Viên, ngươi có thể gọi ta là Chiến hoàng tử."
Bóng người tên là Chiến hoàng tử lên tiếng.
Lúc này, toàn bộ hiện trường lập tức nổ tung!
Các thiên kiêu của các thế lực khác thì đều là thở ra một luồng khí lạnh, đồng tử run rẩy.
Tộc Hiên Viên!
Đây chắc chắn là dòng tộc bí ẩn và cường đại nhất Giới Hải.
Suy cho cùng thì danh hiệu Hiên Viên Đại Đế cũng quá mức vang dội.
Tộc Hiên Viên đằng sau tất nhiên cũng khiến cho người ta cảm thấy thần bí, vô cùng cường đại.
Tuy nhiên, rất nhiều người không biết vị trí của tộc Hiên Viên.
Cho dù là ở Giới Trong Giới cũng không có tung tích của tộc Hiên Viên.
Mà Sở Tiêu nghe vậy, trên mặt cũng không nhịn được mà lộ ra vẻ vui mừng.
Lúc trước Tam điện chủ Minh Hồng cũng đã nói, hắn còn có thể nhận được sự hỗ trợ của một thế lực khác.
Đó chính là tộc Hiên Viên.
Sở Tiêu không ngờ rằng tộc Hiên Viên sẽ xuất hiện từ phía sau cánh cổng ánh sáng.
Như vậy có nghĩa là thế giới đằng sau cánh cổng ánh sáng là nơi của tộc Hiên Viên.
Nghĩ tới đây, Sở Tiêu cũng lên tiếng nói: "Chiến hoàng tử, ta là truyền nhân của Hiên Viên Đại Đế."
"Trong người cũng có một nửa huyết mạch của Hiên Viên."
"Hy vọng ngươi có thể giúp ta một tay."
Sau khi nghe được lời nói của Sở Tiêu, ánh mắt của vị Chiến hoàng tử của tộc Hiên Viên lóe lên.
Sau đó rơi vào Thánh Ấn Giới Tâm kia.
"Chính là thứ này sao?"
Nghe giọng điệu của Chiến hoàng tử, ngược lại lại là không quan tâm đến Thánh Ấn Giới Tâm chút nào.