Sắc mặt của Sở Tiêu âm trầm đến mức có thể chảy ra nước.
Tuy hắn cũng muốn bản thân nhẫn nhịn.
Nhưng chung quy thì vẫn cảm thấy, tạm nhẫn nhịn thì càng nghĩ càng tức giận, lùi lại một bước thì càng nghĩ càng thiệt thòi.
Đông Phương Hạo cũng không khá hơn là bao, thật ra tình thế của hắn hiện tại cũng có thể coi là cực kỳ nguy hiểm.
"Sở huynh, chúng ta lui trước đi." Đông Phương Hạo nói.
Tuy Sở Tiêu không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể rời đi.
Chỉ là hắn chắc chắn sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Sở Tiêu cảm thấy cơ hội tiếp theo của mình chính là ở tộc Hiên Viên.
Nhìn thấy hai người rút lui, Quân Tiêu Dao cũng không làm gì cả.
Sở Tiêu hẳn là vẫn có cơ duyên ở trong tộc Hiên Viên.
Mà Đông Phương Hạo cũng cần để hắn phát triển một thời gian, để cho Phệ Đạo Thánh Thể của hắn có thể nuốt chửng thêm đạo tặc.
Cho nên Quân Tiêu Dao cũng không có ý định ra tay.
Sau đó, tất cả những thiên kiêu còn sống còn lại đều chuẩn bị rút lui khỏi vùng đất tâm giới.
"Đi thôi."
Quân Tiêu Dao nói với mọi người.
Cùng lúc đó, tại cửa vào vùng đất tâm giới, bên ngoài Hư Không Đại Liệt Cốc.
Tu sĩ từ mọi thế lực đang ở đây chờ đợi thiên kiêu nhà mình trở về.
Mà người ít lo lắng nhất đương nhiên là thế lực Tam Hoàng.
Bởi vì mọi người trong thế lực Tam Hoàng đều cảm thấy rằng vì mỗi người bọn họ đều có yêu nghiệt thiên kiêu đứng đầu, sẽ không có vấn đề gì.
Mà theo việc thời gian trôi qua.
Một số người nữa đến đây, chuẩn bị tiếp đón thiên kiêu nhà mình.
Mà bên phía Thiên Hoàng các, một người phụ nhân làn da trắng nõn, duyên dáng sang trọng đích thân đến đây.
Rõ ràng là Ân Ngọc Dung!
Ân Ngọc Dung đến đây hiển nhiên không phải là vì Lê Tiên Dao.
Mà là vì con trai ruột của mình, Lê Hành.
Bà cũng muốn biết rốt cuộc thì con trai nhà mình đạt được cơ duyên như thế nào ở vùng đất tâm giới.
Rốt cuộc thì Lê Tiên Dao kia có cho Lê Hành một vài cơ duyên không?
Trong khi tất cả các thế lực đang chờ đợi cũng đã bắt đầu có một số thiên kiêu đi ra từ vùng đất tâm giới.
Nhưng rõ ràng là nhân số đã ít đi đáng kể.
Mà trong lúc chờ đợi như thế này.
Một bóng người chật vật đột nhiên lao ra từ đó.
Ánh mắt của một số người tùy ý nhìn sang, ngay lập tức ngây ngẩn cả người.
"Ta có nhìn lầm không vậy, người đó hình như là con trai của Lê Thánh, Lê Hành?"
"Hắn... rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Rất nhiều người đều ngạc nhiên, cảm thấy không thể nào tưởng tượng được.
Tuy Lê Hành là cha nhị đại nổi tiếng ở Giới Trong Giới nhưng cũng không có nghĩa là bản thân hắn là một tên phế vật.
Tuy hắn không bằng Lê Tiên Dao ở mọi phương diện nhưng dù sao hắn cũng là một vị thiên kiêu nhân kiệt, làm sao có thể chật vật như vậy được?
"Chẳng lẽ có người dám ra tay với Lê Hành?"
"Không có khả năng, tất cả mọi người ở Giới Trong Giới đều biết hắn là con trai Lê Thánh, ai dám ra tay với hắn?"
Thế lực khắp nơi có mặt tại đây đều đang thầm lao nhao thảo luận.
Bên phía Thiên Hoàng các.
Nhìn thấy Lê Hành cả người chật vật.
Ân Ngọc Dung thật sự không thể tin vào mắt mình.
Đó chính là con trai của bà, làm sao có thể thê thảm như vậy?
"Hành Nhi, con đây là, rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì?"
Ân Ngọc Dung lách mình đi đến trước mặt Lê Hành, sắc mặt tái nhợt, vừa đau lòng vừa tức giận. Ai dám làm điều này với con trai bà!
"Mẹ!"
Nhìn thấy Ân Ngọc Dung, Lê Hành không khỏi cảm thấy bi thương từ tận đáy lòng, không nhịn được mà bật khóc. Không còn cách nào nữa rồi, chuyện thê thảm như vậy, nếu xảy ra với bất kỳ nam nhân nào đều sẽ khiến người ta muốn khóc.
"Hành Nhi, đừng khóc, rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì?" Ân Ngọc Dung đau lòng nói.
"Mẹ, hài nhi không còn nữa rồi." Lê Hành khóc lóc kể lể nói.
"Con không còn gì?" Ân Ngọc Dung sửng sốt.
"Hài nhi đã không còn tư cách làm nam nhân nữa rồi." Vẻ mặt Lê Hành như đưa đám.
"Cái gì?"
Ân Ngọc Dung nghe thấy vậy, sắc mặt ngay lập tức trắng bệch, đầu óc quay cuồng.
Ánh mắt bà nhìn qua, phát hiện trên người Lệ Hằng quả thực đầy máu.
Ân Ngọc Dung suýt nữa là ngừng thở!
Con trai nàng không có con cái nữa rồi!
"Ai, rốt cuộc là ai vậy?"
"Ai dám ra tay với con, vi nương muốn khiến hắn ta sống không bằng chết!"
Gương mặt trắng nõn ung dung của Ân Ngọc Dung cũng trở nên vặn vẹo vì tức giận tột độ.
Ai dám tàn nhẫn với con trai bà như vậy!
"Con tiểu tiện nhân Lê Tiên Dao kia đâu, nó không bảo vệ con sao, làm ăn cái gì không biết!"
Ân Ngọc Dung kinh sợ phẫn uất.
Thậm chí còn đổ sự tức giận này lên đầu Lê Tiên Dao.
Theo bà thì Lê Tiên Dao bảo vệ Lê Hành là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Thậm chí chỉ sợ cho dù Lê Tiên Dao dùng tính mạng để bảo vệ thì cũng phải che chở cho Lê Hành.
Mà vào lúc này, ở ở bên trong vùng đất tâm giới lại có ánh sáng rực rỡ lóe lên.
Một số bóng người xuất hiện.
Đám Quân Tiêu Dao cũng ở trong số đó.
Mà Lê Tiên Dao tất nhiên là cũng đi ra cùng.
Vừa nhìn thấy Lê Tiên Dao, Ân Ngọc Dung tức giận dâng trào lửa giận.
Như thể muốn trút hết tức giận ưu tư lên người Lê Tiên Dao. Bà giống như một cái ống bơm hơi.
"Con tiểu tiện nhân nhà ngươi, lăn tới đây!"
Ân Ngọc Dung quát lớn.
Vốn dĩ, ở trước mặt người ngoài, đối mặt với Lê Tiên Dao, Ân Ngọc Dung còn có thể kiềm chế một chút, làm bộ làm tịch một chút.
Nhưng hiện tại, Lê Hành bị thương nặng như vậy, lại có khả năng đoạn tử tuyệt tôn.
Ân Ngọc Dung cũng không diễn tiếp được nữa, trực tiếp lộ ra vẻ mặt hung dữ.
"Mẹ, có chuyện gì vậy?"
Lê Tiên Dao bước tới trước.
Mà Lê Hành nhìn thấy Quân Tiêu Dao, thì giống như thể nhìn thấy ma quỷ, thân thể co lại run rẩy.
Điều khiến đầu óc hắn trống rỗng hơn nữa chính là.
Tại sao Lê Tiên Dao lại đi ra cùng với Quân Tiêu Dao?