Trong hư không, có Hạo Nhiên chi khí dao động.
Hạo Nhiên chi khí của Nho môn, cũng có sức sát thương cực lớn đối với quần tộc Hắc Họa: "Cái gì gọi là chính phái, đấy là do ai định nghĩa?"
"Thực ra, cũng không cần thiết phải nói nhiều với các ngươi làm gì, dù sao thì sau tất cả, cuối cùng cũng sẽ chỉ có một kết quả."
"Ma Quân đại nhân, cuối cùng cũng sẽ trở về!"
Uyên Hoàng lạnh lùng nói, giọng lạnh lùng khàn khàn như của Uyên Hoàng.
Tuy Tà Chủ Và Uyên Hoàng, đều có dã tâm của riêng mình.
Nhưng hiển nhiên, ở dưới tình huống này, vẫn nên chuyển sự tồn tại như tín ngưỡng của Ma Quân đi.
Dù sao đối với ma đạo của Giới Hải mà nói.
Ma Quân đúng là sư tổ của ma đạo, là một nhân vật như tấm gương noi theo.
"Ngoài ra, các ngươi thật sự cho rằng, các ngươi đã đoán được hết tất cả rồi sao?" Uyên Hoàng chợt cười lạnh.
"Hửm?"
Đám phu tử Yến Thanh Hoa của Tắc Hạ Học Cung nghe vậy, thì đều nhíu mày.
Sau đó, trong khe nứt lớn ở hư không, lại có khí tức trào ra!
"Lại có phương án khác? Là ai?"
Cảm nhận được khí tức đó, tu sĩ của quân doanh bên phía vũ trụ Huyền Hoàng, đều cảm thấy chết lặng.
Lần này, rốt cuộc Bạt tộc đã sử dụng bao nhiêu thủ đoạn?
Và dưới rất nhiều ánh mắt.
Đầu tiên, một bóng người xuất hiện.
Nàng mặc váy dài có hoa văn huyền điểu màu đen vàng, ôm lấy thân hình yêu kiều và đầy đặn. Dù là váy dài, cũng không thể che giấu đôi chân trắng như bạch ngọc với tỷ lệ đáng kinh ngạc của nàng.
Vòng eo nhỏ nhắn, đường cong tuyệt đẹp.
Chỉ riêng dáng người, đã là tuyệt thế.
Khiến người khác không nhịn được chuyển tầm nhìn lên khuôn mặt của nàng.
Nhưng, cặp má lúm đồng tiền tuyệt đẹp đó lại bị một lớp mạng che mặt màu đen che đi. Chỉ để lộ ra một đôi mắt lạnh lùng sâu không thấy đấy như Hắc Diệu thạch, mày phượng nhướn lên, sợi tóc đen tung bay.
Xinh đẹp tuyệt trần, cũng cực kỳ sắc bén!
Chính là Đông Phương Ngạo Nguyệt!
"Người đó... Không phải là đại tiểu thư của đế tộc Đông Phương, Huyết Công Chúa kia sao?"
"Sao tiểu thư của đế tộc Đông Phương lại xuất hiện ở đây?"
"Chẳng lẽ..."
Thấy Đông Phương Ngạo Nguyệt hiện thân, thế lực bên phía vũ trụ Huyền Hoàng đều rất kinh ngạc.
Do bị Mạt Nhật Thần Giáo phong tỏa tin tức.
Cho nên tin tức Đông Phương Ngạo Nguyệt là Ma Hậu chuyển thế cũng không truyền ra ngoài.
Còn bây giờ, Đông Phương Ngạo Nguyệt hiện thân, chủ động ngả bài!
Không chỉ như vậy, ở sau lưng nàng, còn có hai nữ tử, bối phận rất cao, là hai nữ đế cả đế tộc Đông Phương!
Đây là có ý gì, không cần nói cũng hiểu!
Đông Phương Ngạo Nguyệt, cũng không hề giấu giếm, trực tiếp mở miệng, giọng nói lạnh như sương giá!
"Ta, Đông Phương Ngạo Nguyệt, thiếu tộc trưởng của đế tộc Đông Phương."
"Đồng thời cũng là Ma hậu của Mạt Nhật Thần Giáo!"
Vừa nói xong, trời đất lập tức vang lên tiếng xôn xao vô tận.
"Sao lại như vậy, tiểu thư của đế tộc Đông Phương là Ma hậu ư?"
"Đế tộc Đông Phương một trong tám đại đế tộc của Giới Hải, lại liên minh với Mạt Nhật Thần Giáo!"
"Trời ơi, chẳng lẽ đây thật sự là khởi đầu của sự hỗn loạn sao, đến cả đế tộc cũng tạo phản!" Tiếng xôn xao vô tận lan rộng.
Bởi vì, tin tức này thực sự quá bất ngờ!
Tám đại đế tộc của Giới Hải, tuy không bền chắc như thép, thậm chí bình thường cũng có cọ sát tranh phong.
Nhưng cho dù thế nào, đó cũng là đế tộc của Giới Hải.
Ở trước việc lớn, thì vẫn đồng lòng chống lại kẻ địch bên ngoài.
Nhưng bây giờ, lại có một đế tộc tạo phản, lựa chọn hợp tác với Mạt Nhật Thần Giáo.
Đây chắc chắn là tin tức động trời, truyền ra ngoài sẽ dây ra sóng to gió lớn trong toàn bộ Giới Hải!
Khi đế tộc Đông Phương hiện thân, áp lực bên phía vũ trụ Huyền Hoàng hiển nhiên lại tăng lên.
Tuy có chi viện của Tắc Hạ Học Cung, nhưng chiến cuộc cũng rất khó đoán được.
Chỉ có Quân Tiêu Dao, vẫn vững như Thái sơn.
Hắn biết.
Đế tộc Đông Phương chỉ đang làm dáng một chút, bày tỏ thái độ mà thôi.
Không thể nào thật sự ra tay hết sức, chiến sinh tử với vũ trụ Huyền Hoàng được.
Nhưng bây giờ, thứ khiến Quân Tiêu Dao để tâm không phải là đế tộc Đông Phương.
Mà là Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Bởi vì, còn có một người khác đang có mặt ở đây.
Lê Tiên Dao!
Trên thực tế, khi Đông Phương Ngạo Nguyệt xuất hiện từ khe hở hư không. Bên này, ánh mắt Lê Tiên Dao đã rơi lên người nàng.
Đôi mắt đẹp của Lê Tiên Dao khựng lại một hồi trong phút chốc nàng nhìn thấy Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Tinh thần nàng dâng lên một hồi rung động khó hiểu.
Nữ tử kia giống như nàng, mặt che lụa mỏng.
Tuy chiếc khăn che hơn phân nửa dung nhan nhưng đôi mắt lạnh lùng lại cho nàng một loại cảm giác quen thuộc khó hiểu.
Dĩ nhiên quan trọng không phải thứ này mà là khi Đông Phương Ngạo Nguyệt hiện thân, dường như huyết mạch của nàng sinh ra xao động, đồng cảm nào đó.
"Nàng là..."
Nữ tử tới từ đế tộc Đông Phương.
Lúc ở Giới Trong Giới, Lê Tiên Dao chỉ biết đế tộc Đông Phương là một trong tám đại đế tộc trong Giới Hải, mà Lê Thánh chưa từng đề cập tới bất kỳ chuyện về đế tộc Đông Phương với nàng.
Đối với nàng, Đế tộc này chỉ là thế lực bên phía Giới Hải, không có gì hơn.
Nhưng vì sao giờ phút này, nàng có loại cảm ứng ấy với thiếu tộc trưởng của đế tộc Đông Phương chứ.
Mà khi lực chú ý của Lê Tiên Dao rơi vào trên người Đông Phương Ngạo Nguyệt, dựa vào cảm giác nhạy bén của Đông Phương Ngạo Nguyệt hiển nhiên nàng cũng đã nhận ra sự tồn tại của Lê Tiên Dao.
Ánh mắt của nàng cũng chuyển sang.
Tầm mắt hai nàng lần lượt giao nhau ở trên hư không.
Ánh mắt Đông Phương Ngạo Nguyệt bỗng nhiên ngưng tụ!
Sau đó, chân đẹp di chuyển, trong nháy mắt xé rách hư không!
Lúc này, Mạt Nhật Thần Giáo và người của đế tộc Đông Phương ra tay.
Cả vũ trụ Huyền Hoàng chiến loạn một mảnh, tiếng sát phạt, gào thét nổi lên bốn phía, cảnh tượng rất hỗn loạn.
Nhưng trong mắt Đông Phương Ngạo Nguyệt chỉ có một bóng dáng!
Ngay lập tức, Đông Phương Ngạo Nguyệt dừng ở trước người Lê Tiên Dao.
Đông Phương Ngạo Nguyệt, vị nữ kiêu hùng thủ đoạn quả quyết lạnh lùng hà khắc này, bây giờ lại dường như không khống chế được khí tức của mình.
Đôi mắt hắc diệu thạch của nàng nhìn chằm chằm Lê Tiên Dao.
Mặt Lê Tiên Dao đeo khăn che mặt màu trắng. Mà mặt Đông Phương Ngạo Nguyệt đeo lụa đen. Hai người, một đen một trắng như ánh sáng và bóng tối.
Lê Tiên Dao là trắng thuần khiết.
Đông Phương Ngạo Nguyệt là thâm trầm u ám!
Quan trọng không phải dung mạo ở ngoài khăn che mặt hơi tương tự nhau mà là khí tức huyết mạch không thể che dấu!
"Ngươi là ai?"
Một câu nói đơn giản, dứt khoát, lưu loát, không có bất kỳ điều gì quanh co lòng vòng.
Đông Phương Ngạo Nguyệt nói thế, tiếng nói cũng có một chút run rẩy không thể nhận rõ.
Lê Tiên Dao nhìn Đông Phương Ngạo Nguyệt nói: "Thiếu tư mệnh của Thiên Hoàng các, Lê Tiên Dao."
Thiên Hoàng các! Lê Tiên Dao! Xuất thân Thiên Hoàng các, Lê thị.
Lời này vừa dứt, thông minh như Đông Phương Ngạo Nguyệt đã hiểu trong nháy mắt.
Dung mạo giống nhau cộng thêm cảm ứng giữa huyết mạch.