Nghe được lời này.
Thế lực các phương tham gia chiến dịch này đều lộ ra ý cười vui sướng.
Biểu hiện của Quân Tiêu Dao, bọn họ nhìn trong mắt.
Đừng nói là đế tộc Vân thị và Quân Đế Đình.
Chỉ riêng ân tình của Quân Tiêu Dao đã đáng để bọn họ xuất thủ!
Rốt cuộc, bọn họ đã tận mắt chứng kiến hành động vĩ đại đồ đế của Quân Tiêu Dao.
Theo bọn họ thấy, Quân Tiêu Dao chứng đế quả thực không hề khó khăn.
Đến lúc đó, Quân Tiêu Dao sẽ trưởng thành thành đầu sỏ chân chính, đại nhân vật sừng sững trong thiên địa.
Cho dù gác qua thế lực sau lưng Quân Tiêu Dao không nói.
Bản thân hắn cũng đã rất đáng để người khác bỏ vốn giao hảo.
Hơn nữa đừng quên rằng, thế lực sau lưng Quân Tiêu Dao hiện tại đã cực kỳ kinh khủng.
Đế tộc Vân thị, Quân Đế Đình, Tắc Hạ Học Cung.
Còn có Ngũ Hổ Thần Tướng và Nhân Hoàng vệ, nếu bọn họ đã hiện thân, hiển nhiên cũng không thoát được quan hệ với Quân Tiêu Dao.
Quan trọng nhất là, vì sao Đạo Hoàng Tam Thanh đạo môn lại xuất thủ?
Nếu lại cộng thêm thế lực chung cực Vân Thánh đế cung sau lưng đế tộc Vân thị...
Một số người nghĩ đến đây, da đầu đều ẩn ẩn tê dại.
Trong lúc bất tri bất giác, thân phận quyền thế của Quân Tiêu Dao đã cao tới mức mọi người đều không thể tưởng tượng.
Dõi mắt khắp Giới Hải, muốn tìm được có thể so thân phận quyền thế với Quân Tiêu Dao cũng khó như lên trời, về cơ bản là không có. ...
Một trận chiến Hắc Hoạ đủ để uy hiếp toàn bộ vũ trụ Huyền Hoàng đã kết thúc dưới cục diện như này.
Quân Tiêu Dao lấy lực lượng bản thân, bày mưu lập kế, làm tan rã đại kế xâm lấn của Bạt tộc.
Trong trận đại chiến này, nếu luận cống hiến võ lực.
Quân Tiêu Dao không phải quan trọng nhất.
Nhưng nếu không có hắn, lần Bạt tộc xâm lấn này sẽ diễn biến thành một trận hạo kiếp xưa nay chưa từng có.
Là hắn liên hợp thế lực các phương lại với nhau, chôn xuống phục bút trùng điệp, chống lại kế hoạch của Bạt tộc.
Mà tiết tấu của cả đại chiến cũng gần như đều nằm trong lòng bàn tay Quân Tiêu Dao.
Bạt tộc ước chừng vẫn lạc bốn Đại Đế.
Phệ tộc cũng vẫn lạc hai người.
Hai đại chủng tộc Hắc Hoạ đều bị trọng thương.
Đây là thịt đau chân chính mà không phải loại tổn thất không quan trọng gì.
Dẫu sao Đại Đế cũng không phải cải trắng, tổn thất một người cũng đủ để làm cho một thế lực bất hủ nguyên khí đại thương.
Tuy rằng Bạt tộc và Phệ tộc đều là thế lực cường thịnh trong chủng tộc Hắc Hoạ.
Nhưng nhà lớn nghiệp lớn cỡ nào cũng không chịu nổi thiệt hại như vậy.
Mà ngoài ra, Mạt Nhật Thần Giáo cũng chịu tổn thất không nhỏ.
Đặc biệt là Tà Chủ và Uyên Hoàng.
Hai người tuy không chết, nhưng thực lực cũng sẽ chịu ảnh hưởng nhất định.
Thậm chí trong một khoảng thời gian rất dài đều phải bế quan chữa thương.
Khoảng thời gian này không thể nghi ngờ là thời cơ tốt nhất để Đông Phương Ngạo Nguyệt khống chế Mạt Nhật Thần Giáo.
Đây cũng coi như một phần lễ vật Quân Tiêu Dao tặng cho Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Nhạy bén như Đông Phương Ngạo Nguyệt tự nhiên cũng biết dụng tâm lương khổ của Quân Tiêu Dao.
Đông Phương Ngạo Nguyệt khống chế Mạt Nhật Thần Giáo cũng có lợi đối với Quân Tiêu Dao.
Tiện cho hắn sau này đi tìm tung tích của Mạt Pháp Tiên Chu.
Mà trong chiến cục này, điều duy nhất làm Quân Tiêu Dao không dự liệu được.
Chính là xuất thủ của Đạo Hoàng.
Nghĩ đến uy thế cường đại khi Đạo Hoàng xuất thủ.
Một thức Cửu Tự Chân Ngôn Đạo môn liền ép Tướng Thần khó mà xuất thủ.
Xem ra Đạo Hoàng một trong những người sáng lập tam giáo này, thực lực cũng khó mà tưởng tượng.
Ánh mắt Quân Tiêu Dao âm thầm biến ảo, dường như nghĩ đến gì đó.
Mà lúc này, một nữ đồng tinh xảo như búp bê, cạp váy tung bay đáp xuống trước mặt Quân Tiêu Dao.
Tự nhiên là Vân Sơ Âm.
"Vãn bối Vân Tiêu, bái kiến Sơ Âm cổ tổ."
Quân Tiêu Dao cũng hơi chắp tay.
Mắt đẹp trong veo của Vân Sơ Âm quan sát Quân Tiêu Dao, vừa nhìn vừa khẽ gật đầu.
"Không tệ, rất không tệ."
"Cổ tổ quá khen rồi." Quân Tiêu Dao hơi mỉm cười.
"Dáng dấp thật không tệ." Vân Sơ Âm bổ sung một câu.
Tuy Quân Tiêu Dao nghe được lời này, vẻ mặt hơi đơ ra, có chút cạn lời.
Điểm chú ý của Sơ Âm cổ tổ có phải sai rồi không?
Tiền bối gia tộc bình thường không phải đều để ý tu vi thực lực của vãn bối hả?
Hoá ra Vân Sơ Âm chỉ để ý mặt hắn.
"Cũng nên để những lão gia hỏa của Vân Thánh đế cung nhìn xem, địa mạch Vân thị ta đã xuất hiện tồn tại khó lường." Vân Sơ Âm nói.
"Địa mạch?"
Quân Tiêu Dao bắt giữ được từ mấu chốt trong đó.
Vân Sơ Âm bèn nói: "Cũng đúng, ngươi hẳn vẫn chưa rõ."
"Đế tộc Vân thị ta xuất thân từ Vân Thánh đế cung, mà Vân Thánh đế cung chia thành hai mạch thiên địa."
"Đế tộc Vân thị Giới Hải chính là địa mạch."
Nghe vậy, Quân Tiêu Dao gật đầu, không có gì bất ngờ.
Ở Cửu Thiên tiên vực, Quân gia cũng chia làm chủ mạch và ẩn mạch.
"Chỉ có điều, những lão gia hỏa Vân Thánh đế cung biết ngươi, chắc hắn cũng sẽ rất vui sướng đấy, có lẽ tương lai ngươi có năng lực xoay chuyển ý tưởng và ý chí của bọn họ."
Như nghĩ đến gì đó, Vân Sơ Âm thình lình nói một câu như vậy.
Quân Tiêu Dao thầm nghĩ.
Chuyện này có lẽ liên quan tới việc địa mạch Vân Thánh đế cung trốn đến Giới Hải trước đây.
Nhưng việc này phải chờ đến vũ trụ Khởi Nguyên rồi lại nói.
Mà Mạt Pháp Tiên Chu hẳn cũng ở vũ trụ Khởi Nguyên.
Như vậy xem ra, chuyện ở vũ trụ Khởi Nguyên ngược lại phải ưu tiên xử lý rồi.
Trong lúc Quân Tiêu Dao nghĩ thầm.
Y Y cũng xuất hiện bên cạnh Quân Tiêu Dao.
Chỉ là sắc mặt của nàng không được tốt lắm.
Tuy rằng trong trận chiến này, vũ trụ Huyền Hoàng đại thắng, chủng tộc Hắc Hoạ trả cái giá thảm trọng.
Nhưng vũ trụ Huyền Hoàng vẫn đã có rất nhiều tu sĩ sinh linh vẫn lạc.