Quân Tiêu Dao tạm thời không nói chuyện liên quan đến tứ hồn của Khương Thánh Y.
Hiện tại tình hình của Lê Tiên Dao đã đủ loạn, nếu nói chuyện của Khương Thánh Y thì sẽ chỉ càng loạn thêm mà thôi.
Hắn nói chuyện liên quan đến nàng và Đông Phương Ngạo Nguyệt, còn có Lê Thánh và mẫu thân ruột của nàng.
Mà sau khi nói xong.
Đồng tử của Lê Tiên Dao yên lặng run rẩy, cánh tay như ngọc che đôi môi đỏ, thân thể mảnh khảnh trở nên cứng ngắc.
Linh hồn dường như muốn rời khỏi thể xác, đầu óc trống rỗng.
Những lời Quân Tiêu Dao nói đã hoàn toàn lật đổ thế giới quan và nhân sinh quan trước đây của nàng.
Nàng không phải là con gái của Ân Ngọc Dung.
Ngược lại, Ân Ngọc Dung là thủ phạm giết hại mẫu thân ruột của nàng.
Phụ thân mà nàng kính trọng nhất lại là một người máu lạnh như vậy.
Nàng không hề quan tâm mẫu thân ruột bị hãm hại.
"Không... không thể nào, chuyện này làm sao có thể như vậy được, phụ thân ta..."
Lê Tiên Dao bối rối một lúc, nàng không biết nên lộ ra vẻ mặt gì.
Phẫn nộ, đau khổ, đau lòng? Không.
Cảm xúc xuất hiện đầu tiên là vớ vẩn.
Làm sao có thể như vậy được?
"Ta biết đây là một sự thật tạm thời khó làm người chấp nhận, đương nhiên Tiên Dao cô nương có thể tin, cũng có thể không tin."
"Nhưng ta không hy vọng ngươi và Đông Phương Ngạo Nguyệt dùng đao kiếm đối đầu nhau."
"Dù sao cả hai người đều không có ai sai cả."
Quân Tiêu Dao khẽ thở dài.
Loại chuyện máu chó này có xảy ra trên người ai đi nữa thì cũng sẽ khó có thể khiến người ta chấp nhận.
Nhưng chuyện này lại là sự thật.
Đôi mắt của Lê Tiên Dao dần dần mơ màng, trước mắt hoàn toàn mơ hồ.
Tuy nàng không muốn tin, thế nhưng...
Thái độ của Ân Ngọc Dung với nàng.
Còn có câu nói kia của An Nhiên, chẳng lẽ Ân Ngọc Dung là mẹ kế của ngươi à.
Còn có dung mạo hơi tương tự giữa nàng và Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Còn có cảm ứng trong huyết mạch.
Lê Tiên Dao không biết nên nói gì để phản bác Quân Tiêu Dao.
Lê Thánh nuôi nấng và dạy dỗ nàng.
Tuy Lê Tiên Dao sống rất ngột ngạt, nhưng dù sao đi nữa, rốt cuộc Lê Thánh cũng có công ơn dưỡng dục nàng.
Mà một người như vậy lại là một trong những nguyên nhân dẫn đến cái chết của mẫu thân ruột của nàng.
Dù là ai đi nữa, cũng không thể nào chấp nhận được, mà còn cảm thấy vớ vẩn.
Bấy lâu nay, Lê Tiên Dao, tính cách của vị thiếu tư mệnh Thiên Hoàng các luôn cực kỳ bình tĩnh, lạnh nhạt.
Thế nhưng hiện tại, bóng dáng của nàng nhìn qua yếu đuối như vậy, thậm chí lộ ra vẻ hơi bất lực.
Quân Tiêu Dao thấy vậy, tiến lên, khoác tay lên vai Lê Tiên Dao, nói: "Tiên Dao cô nương, trước tiên hãy xoa dịu cảm xúc."
"Ta biết dù có là ai đi nữa thì có lẽ tạm thời không thể nào chấp nhận được."
Nghe thấy giọng nói ấm áp như gió xuân của Quân Tiêu Dao.
Rốt cuộc Lê Tiên Dao không kìm nén được bất lực trong lòng, trực tiếp tựa thân thể mảnh khảnh vào trong ngực Quân Tiêu Dao.
Có thể nói đây là lần to gan nhất của Lê Tiên Dao.
Trước kia nàng chưa bao giờ tiếp xúc như vậy với bất kỳ nam tử nào.
Nàng sẽ không quên lúc Đông Phương Ngạo Nguyệt dùng kiếm đâm về phía nàng.
Là Quân Tiêu Dao chặn lại trước người của nàng, vạt áo nhuốm máu.
Hiện tại Quân Tiêu Dao giống như bến cảng duy nhất mà nàng có thể dựa vào.
Quân Tiêu Dao thấy vậy, trong lòng cũng khẽ thở dài, nhẹ nhàng ôm vai của Lê Tiên Dao.
Hai người tạm thời im lặng.
Thật lâu sau, Lê Tiên Dao mới nói chuyện bằng giọng nói yếu ớt.
"Cho nên, nữ tử tên Đông Phương Ngạo Nguyệt là tỷ muội của ta."
"Ừm, đúng vậy."
"Có lẽ nàng ấy rất hận ta, dù sao..." Lê Tiên Dao cắn môi.
Tuy Quân Tiêu Dao chỉ nói sơ qua quá khứ của Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Nhưng nàng cũng có thể tưởng tượng được.
Tiểu nữ hài bơ vơ không nơi nương tựa, không có tình thân, ngay cả mẫu thân cũng chết trước mặt mình.
Dù có là ai đi nữa thì cũng khó mà chấp nhận loại số phận này.
"Cho nên muốn cởi chuông thì cần người buộc chuông, nút thắt trong lòng này phải do chính hai người tự tay tháo ra."
"Hơn nữa, quá khứ của Ngạo Nguyệt hoàn toàn khiến người ta xót xa, nhưng cuộc đời của Tiên Dao cô nương cũng đâu thể xem như là hoàn hảo?"
Quân Tiêu Dao đã nhạy bén nhận ra rằng Lê Tiên Dao sống rất bức bối.
Tuy quá trình trưởng thành của nàng có thể không khắc cốt ghi tâm giống như Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Nhưng ai có thể nói Lê Tiên Dao đang sống rất hạnh phúc?
Rõ ràng là Lê Thánh xem Lê Tiên Dao như người công cụ có giá trị lợi dụng.
Cuộc sống của nàng vẫn luôn là tu luyện, tu luyện, và tu luyện.
Ngay cả An Nhiên cũng nói cuộc sống của Lê Tiên Dao hoàn toàn không giống như một nữ tử bình thường, không hề có niềm vui, cũng không hề có sức sống.
Chứ đừng nói đến Ân Ngọc Dung cũng trách móc nặng nề Lê Tiên Dao đủ kiểu.
Tên Lê Hành kia cũng không là người tốt gì, trong lòng còn có ý đồ xấu.
Có thể nói, tuy rằng Đông Phương Ngạo Nguyệt khiến người ta đau lòng.
Nhưng Lê Tiên Dao sao có thể không khiến người ta thương tiếc?
Nhưng mà, ngay cả trong tình huống này.
Lê Tiên Dao lại nghĩ đến Đông Phương Ngạo Nguyệt đầu tiên.
Cảm giác mình có lỗi với nàng, khiến nàng căm hận.
Lê Tiên Dao lại không hề chú ý đến chính nàng cũng sống rất mệt mỏi.
Trong lòng Quân Tiêu Dao cũng khẽ thở dài.
Cũng khó trách Lê Tiên Dao lại là một trong tứ hồn của Khương Thánh Y.
Nàng giống như Khương Thánh Y, quá hiểu hi sinh và hiến dâng.
Quan tâm cảm nhận của người khác, nhưng lại không biết mình đang chịu đựng những đau khổ gì.
Nghĩ đến đây, Quân Tiêu Dao cũng hơi ôm chặt Lê Tiên Dao.
Cảm nhận được động tác này, mà chính Lê Tiên Dao cũng chưa nhận ra được rằng trong tình huống này hai má nàng hơi ửng đó.
Nhưng nàng cũng không chống cự, cũng không thoát khỏi.
Chỉ là trong lòng lại cảm thấy yên bình mà trước nay nàng chưa từng có.
Đây là cảm giác an toàn mà Quân Tiêu Dao khiến tất cả nữ tử cũng có thể cảm giác được.