Nhưng đúng lúc này.
Một bóng dáng xinh xắn lanh lợi bỗng vô thanh vô tức hiện lên trong hư không.
"Hối hận, người nào nói muốn để người đế tộc Vân thị ta hối hận?"
Một giọng nói lúc có lúc không trong trẻo non nớt vang lên.
Ánh mắt mọi người vô thức nhìn qua.
Phát hiện là một nữ đồng xinh đẹp như búp bê tinh xảo vô ngần.
Một vài người mặt lộ vẻ mờ mịt, vô thức nói: "Tiểu nha đầu này là ai?"
Nhưng mà, một số đại nhân vật tuổi tác tương đối cổ xưa, cổ hủ, nhìn thấy nữ đồng này lại cảm giác tê dại da đầu, run rẩy vô cùng.
"Vân tộc đệ nhất tiên, Vân Sơ Âm!"
"Cái gì?"
Phần lớn người trong toàn trường đều là đôi mắt đờ đẫn.
Nữ oa oa nhìn qua tinh xảo đáng yêu đến mức khiến người ta không nhịn được muốn ôm vào lòng này là đệ nhất tiên trong Vân tộc ngũ tiên trong truyền thuyết?
Uy danh của Vân tộc đệ nhất tiên, người nghe qua không ít.
Nhưng người chân chính gặp qua, rất ít.
"Chính là các ngươi nói, muốn để người đế tộc Vân thị ta hối hận?"
Ánh mắt Vân Sơ Âm rơi xuống trên người hai người Vẫn Thiên thượng nhân và Cửu Tiêu lão tổ.
"Bọn ta..."
Hai Đại Đế hai mặt nhìn nhau, nói không nên lời.
Bọn họ nhất thời nóng giận công tâm, suýt nữa đã quên, thân phận của Quân Tiêu Dao cũng không phải là ai đều có thể uy hiếp.
"Thôi được rồi..."
Vân Sơ Âm lạnh nhạt gật đầu.
Trên khuôn mặt nhỏ bầu bĩnh, biểu cảm rất bình tĩnh.
Ngay sau đó, nàng trực tiếp một phát đánh xuống!
Ầm!
Thần tắc trật tự trong thiên địa hệt như nước lũ, điên cuồng tuôn ra chảy xuống!
Phụt!
Chỉ trong phút chốc.
Hai người Vẫn Thiên thượng nhân và Cửu Tiêu lão tổ, đế khu trực tiếp bị đánh nát!
Đế huyết văng khắp nơi!
Máu nhuộm thương mang!
"A..."
Có tiếng kêu thảm thiết từ trong đó truyền ra.
Sau đó, hai luồng nguyên thần Đế cảnh từ trong sương mù máu trốn ra.
Đúng là nguyên thần của hai người Vẫn Thiên thượng nhân và Cửu Tiêu lão tổ!
Đế khu của bọn họ đều bị đánh nát, một thân tu vi trôi theo dòng nước!
Về cơ bản là cắt đứt con đường tu luyện, muốn trùng tu lại khó hơn lên trời.
Rốt cuộc không phải ai cũng là loại yêu nghiệt như Quân Tiêu Dao.
Điều này đối với hai Đại Đế quả thực còn khó chịu hơn chết.
Vân Sơ Âm còn không bằng một phát đánh chết bọn họ đâu!
Sau đó, tay nhỏ của Vân Sơ Âm nắm lấy.
Nguyên thần Đế cảnh của hai người đều bị giam cầm trong tay nàng.
Sau đó, miệng nhỏ chúm chím của Vân Sơ Âm cất tiếng nói.
"Bây giờ rốt cuộc là ai hối hận nhỉ?"
Một màn xảy ra bất này khiến cho tất cả mọi người toàn trường đều kinh ngạc vô cùng.
Hai Đại Đế mấy giây trước còn khí thế hùng hồn.
Mấy giây sau lại trực tiếp biến thành hai luồng nguyên thần, bị giam cầm trong tay Vân Sơ Âm.
Loại chuyển biến này không khỏi quá nhanh rồi, làm tất cả mọi người đều đột ngột không kịp đề phòng.
Nhưng sau đó, bọn họ đều hít ngược một hơi khí lạnh, cảm giác như là có một chậu nước đá dội thẳng vào cột sống.
"Đây là sự cường đại của Vân tộc đệ nhất tiên ư?"
"Nàng đã đến cảnh giới gì rồi?"
"Đồ sát Đại Đế bình thường như giết chó sao?"
Vẫn Thiên thượng nhân và Cửu Tiêu lão tổ là loại Đại Đế bình thường nhất.
Nhưng cũng chỉ là hạng yếu trong cấp độ Đế cảnh mà thôi.
Đối với phần lớn tu sĩ toàn trường, đó vẫn là tồn tại chỉ có thể chiêm ngưỡng.
Kết quả, tồn tại đứng trên đỉnh chúng sinh trong mắt bọn họ.
Vậy mà nháy mắt đã bị Vân Sơ Âm đánh nát thân thể như hai con chó chết.
Tương phản này khó tránh lớn quá rồi.
Càng làm cho người thán phục thực lực của Vân Sơ Âm.
Khó trách đế tộc Vân thị chỉ dựa vào Vân tộc ngũ tiên là có thể chặt chẽ chiếm cứ vị trí đứng đầu đế tộc.
Hơn nữa quan trọng hơn là, đế tộc Vân thị nổi danh là bênh vực người mình.
Vân Sơ Âm này càng từng vì tộc nhân đại náo Giới Trong Giới.
Cho nên trước mắt, hai người Vẫn Thiên thượng nhân và Cửu Tiêu lão tổ cũng chỉ có thể tự nhận xui xẻo.
Nghe thấy lời của Vân Sơ Âm, hai người đều hối hận vô cùng.
Sớm biết vậy thì đã không ra mặt như vậy.
"Ai dám nhằm vào người đế tộc Vân thị ta, đây... Chính là giáo huấn."
Vân Sơ Âm thoạt nhìn xinh xắn lanh lợi.
Nhưng vừa mở miệng, thanh uy lại khiến cho toàn trường vắng lặng, không ai dám cất tiếng.
Về phần những người dậm chân lên tiếng phê phán trước đó lại càng không một tiếng động.
Cả đám chẳng khác gì gà vịt bị bóp cổ, không phát ra tí âm thanh nào.
Ngay cả Đại Đế đều thê thảm chật vật như vậy, bọn họ ai dám tìm đường chết?
Lúc này, Quân Tiêu Dao lạnh nhạt cất tiếng: "Chư vị, tạm biệt không tiễn."
Đây là hạ lệnh đuổi khách.
Mà thế lực các phương thấy thế cũng vội vàng xám xịt rời đi, không dám nói thêm một câu.
Suy cho cùng vết xe đổ vẫn còn ở đây.
"Còn hai người các ngươi, ở lại vũ trụ Huyền Hoàng làm cu li đi."
Vân Sơ Âm nhìn về phía nguyên thần của hai người Vẫn Thiên thượng nhân và Cửu Tiêu lão tổ, nói.
Tuy con đường tu luyện của hai người bọn họ đã bị ảnh hưởng, khó có tiến bộ nữa.
Nhưng sau khi đắp lại thân thể, làm cu li và chó trông nhà cũng không tệ.
Về phần Vẫn Thiên các và Cửu Tiêu điện sau lưng bọn họ.
Hiển nhiên không dám tới vũ trụ Huyền Hoàng đòi người.
Trừ khi bọn họ thật sự muốn bị diệt môn.
Hai người Vẫn Thiên thượng nhân, Cửu Tiêu lão tổ lộ vẻ mặt hối ý cực hạn.
Nhưng thiên hạ không có thuốc hối hận để uống.
"Đa tạ Sơ m cổ tổ." Quân Tiêu Dao chân thành cảm ơn.
"Đều là người trong nhà, khách khí cái gì, huống chi ngươi còn là báu vật của đế tộc Vân thị ta."
"Ai nhằm vào ngươi thì cũng là nhằm vào đế tộc Vân thị ta."
Vân Sơ Âm nhún vai nói.