Trác Cốc nhìn mà thầm thở dài.
Quân Tiêu Dao là một người biết cấp bậc lễ nghĩa, biết tiến biết lùi.
Lúc cần bá đạo thì bá đạo, lúc nên lễ phép thì lễ phép. Người như vậy, chỉ cần không đối đầu với hắn thì ở chung với hắn sẽ rất thoải mái.
Sau đó Trác Cốc mời Quân Tiêu Dao đến một cung điện rộng lớn màu vàng rực.
Trong đó đã chuẩn bị xong tiệc.
Món ngon quý hiếm, bàn ngọc đĩa ngọc. Trái cây cấp bậc thánh dược được bày biện khắp nơi.
Có lẽ bởi vì đế tộc Cổ Thần đã điều tra rõ, Quân Tiêu Dao yêu trà không thích uống rượu nên đặc biệt chuẩn bị cho hắn, dùng bán tiên dược làm nguyên liệu, ngâm pha thành trà.
Một nữ tử dáng người xinh đẹp nhỏ nhắn mang lên, đó là Cổ Tiểu Ngọc.
Lúc này nàng đã đổi y phục, không còn là bộ đồ màu đỏ bó sát người nữa mà mặc váy dài bồng bềnh.
Tóc không còn thắt bím nữa mà búi thành lên dễ thương. , cùng với khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, trông như một thị nữ yểu điệu đáng yêu.
Lúc này, sắc mặt Cổ Tiểu Ngọc lộ ra vẻ căng thẳng.
"Tiểu Ngọc cô nương, ngươi..." Quân Tiêu Dao không thốt nên lời.
Cổ Tiểu Ngọc bưng trà nước, tự châm trà cho hắn, đưa đến bên cạnh Quân Tiêu Dao.
"Vân... Vân Tiêu thiếu chủ, mời dùng trà..." Cổ Tiểu Ngọc lắp bắp nói.
Rõ ràng nàng chưa từng hầu hạ ai. Quân Tiêu Dao nhận ly trà, cười nhạt nói: "Tiểu Ngọc cô nương không cần như thế."
Mà lúc này, Trác Cốc kia mỉm cười nói: "Tiểu hữu không cần nói thêm gì, đến lúc đó nha đầu này cũng phải tiến vào Cổ Hoàng lăng, đến lúc đó còn nhờ tiểu hữu chăm sóc."
Cổ Tiểu Ngọc là tộc nhân của mạch Trác Cốc này.
Đương nhiên hắn rất vui khi thấy Cổ Tiểu Ngọc và Quân Tiêu Dao phát triển quan hệ.
Đừng nhìn Cổ Tiểu Ngọc trông không cao, tuổi tác không lớn nhưng thật ra đã không còn nhỏ tiểu nữa, chỉ là vẻ ngoài ngây thơ hồn nhiên mà thôi.
"Chuyện này không thành vấn đề."
Quân Tiêu Dao nhàn nhạt nhấp một ngụm trà, cười nhạt nói.
Thấy Quân Tiêu Dao đồng ý chăm sóc mình trong Cổ Hoàng lăng, trong lòng Cổ Tiểu Ngọc vui sướng.
Nàng đã mong chờ rất lâu.
Nàng có được dòng máu chân chính của Hoàng tộc Cổ Thần, đó sẽ là sự biến đổi rất lớn.
"Đúng rồi, Trác Cốc tiền bối, ta cũng có một việc muốn nói với ngươi." Quân Tiêu Dao nghĩ ra gì đó, nói.
"Mời tiểu hữu nói." Trác Cốc nói.
"Tiền bối cũng đã biết chuyện Bạt tộc xâm lấn vũ trụ Huyền Hoàng ta rồi đó. Trong trận chiến đó có một đám người đặc biệt xuất hiện, che mặt trùm đầu, thậm chí che giấu cả khí tức nhân quả." Quân Tiêu Dao nói.
"Ý của tiểu hữu là..." Trác Cốc trầm ngâm nói.
"Vãn bối nghi ngờ nhóm người kia đến từ trong đế tộc."
"Trong bát Đại Đế tộc của Giới Hải có nội gián." Quân Tiêu Dao nói.
"Chuyện này..." Trong mắt Trác Cốc lóe lên ánh sáng kỳ dị.
"Vãn bối tin tưởng đế tộc Cổ Thần, sở dĩ ta nói chuyện này cũng chỉ để nhắc nhở đế tộc Cổ Thần. Dù sao nếu không có chuyện bất ngờ gì thì chuyện đế tộc Sở thị bị hủy diệt có lẽ liên quan đến nội gián kia."
"Lúc trước trong cửu Đại Đế tộc, đế tộc Sở thị rất mạnh, kết quả lại bị tính kế, suy sụp đến mức bị xóa tên ra khỏi đế tộc."
"Mà bây giờ nội gián kia lại hộ tống Bạt tộc tiến công, muốn làm suy yếu thực lực của đế tộc Vân thị ta." Quân Tiêu Dao thản nhiên nói.
Mắt Trác Cốc lộ vẻ suy tư, nói: "Trước đó từng có người nói, đế tộc Sở thị sụp đổ có liên quan đến đế tộc Vân thị. Hiện giờ xem ra, quả nhiên không đơn giản như vậy. Nội gián kia muốn đổ tội cho người khác, khiến đế tộc nghi kỵ lẫn nhau, thậm chí nội chiến."
Quân Tiêu Dao lập tức nói: "Cho nên hy vọng đế tộc Cổ Thần có thể cẩn thận, đừng để bị dính mưu kế."
"Đa tạ tiểu hữu nhắc nhở, tộc ta sẽ để ý."
"Ngoài ra ta cảm thấy tộc ta và đế tộc Vân thị nên hợp tác nhiều hơn, tiến hành liên minh." Trác Cốc nói ra đúng lúc.
"Vậy thì càng không thể tốt hơn nữa, thuyền lớn cũng không dễ bị lật." Quân Tiêu Dao mỉm cười đáp.
Không sai.
Sở dĩ hắn đề cập đến chuyện này không phải chỉ để khuyên nhủ đế tộc Cổ Thần mà còn muốn mượn nội gián đế tộc này để trong đế tộc Cổ Thần kiêng kỵ, sau đó kéo hắn lên chiến thuyền liên minh.
Tâm tư Quân Tiêu Dao tính toán rất thâm sâu.
Đương nhiên, Quân Tiêu Dao cũng không phải muốn lừa đế tộc Cổ Thần. Thực ra nếu như đế tộc Cổ Thần và Vân thị kết liên minh thì cũng có lợi ích lớn cho đế tộc Cổ Thần. ít nhất là không cần lo lắng sẽ sụp đổ bị hủy diệt như đế tộc Sở thị.
Cho nên tính toán này của quân Tiêu Dao không những không lừa đảo mà còn giúp bọn họ. Chỉ có thể nói, đây là chuyện có lợi cho cả đôi bên.
Trác Cốc là cổ tổ của đế tộc Cổ Thần, già thành tinh nên đương nhiên cũng đã nhìn ra. Cho nên hắn cũng thuận nước đẩy thuyền, đưa ra ý kết đồng minh.
Sau khi yến tiệc kết thúc, Quân Tiêu Dao được đưa đến một tẩm cung xa xỉ.
Bởi vì Cổ Hoàng lăng của đế tộc Cổ Thần nằm sâu trong thế giới vi thần nên muốn mở ra cũng không phải chuyện đơn giản như vậy.
Mấy ngày sau.
Điều khiến người ta bất ngờ là sau khi Quân Tiêu Dao vào ở, Cổ Tiểu Ngọc cũng không rời khỏi.
"Tiểu Ngọc cô nương." Quân Tiêu Dao nhìn về phía nàng.
"Mấy ngày nay ta sẽ hầu hạ sinh hoạt của thiếu chủ." Cổ Tiểu Ngọc nói, khuôn mặt nhỏ hơi ửng hồng.
Quân Tiêu Dao cũng buồn cười.
Hắn biết tính cách của nàng, là người da mặt mỏng.
Chăm sóc bản thân còn khó chứ nói gì đến làm thị nữ hầu hạ người khác.
"Không cần đâu." Quân Tiêu Dao nói.
"Không được, nếu không những lão đầu kia lại nói ta không biết lễ phép." Cổ Tiểu Ngọc nói, đôi mắt to xoay chuyển.
Tuy nàng nói là mấy vị trưởng bối yêu cầu nàng tới nhưng ai biết trong lòng Cổ Tiểu Ngọc nàng có tâm tư gì chứ?
Dù sao thân thể Quân Tiêu Dao cũng vô song.
Nếu như có thể được hắn dạy dỗ chỉ điểm thì nhục thể của nàng không phải sẽ tiến bộ rất nhanh sao? Dường như nhìn ra chút tâm tư nhỏ trong đầu Cổ Tiểu Ngọc, Quân Tiêu Dao chỉ cười nhạt.