"Nằm mơ!" Vân Anh Lạc lạnh giọng nói.
Mà lúc này, lực lượng của Ách Phệ đại trận đã bắt đầu ăn mòn thân thể mềm mại của nàng.
Vào lúc này, trong cơ thể nàng như có tồn tại ẩn giấu nào đó bị kích động.
Loáng thoáng, một thần văn pháp tắc huyền ảo phức tạp hiện lên.
Còn có từng tia từng sợi khí cơ khó hiểu tán dật mà ra.
"Đây là..."
Vân Anh Lạc nghi hoặc.
Song còn không chờ nàng nghĩ nhiều.
Bỗng nhiên, trên không nơi xa, một tiếng rít phá gió xé rách vang lên!
Đó là một cây trường thương đen kịt, trực tiếp phá vỡ đâm vào trong Ách Phệ đại trận, ma diệt vỡ nát trận văn trong đó.
"Ai?!"
Ba vị Chuẩn Đế Ách tộc thấy thế, quát lạnh.
Một bóng dáng từ nơi xa chầm chậm đi tới.
Tóc trắng tung bay, một thân áo đen phần phật, trên mặt đeo mặt nạ bạch cốt.
Đúng là Dạ Quân Lâm!
"Dạ Quân Lâm, ngươi làm gì vậy?"
Một Chuẩn Đế Ách tộc nói.
Bọn họ đều không phải là Chuẩn Đế của mạch Dạ.
Nhưng dù vậy, đối mặt Dạ Quân Lâm, trong lòng bọn họ cũng có kiêng dè.
Nói cho cùng biểu hiện của Dạ Quân Lâm thật sự quá mức kinh diễm, quét ngang vô địch cùng thế hệ bên Giới Hải.
Đừng nói mạch Dạ, cho dù là đại lão ba mạch khác cũng là có đánh giá công nhận với Dạ Quân Lâm.
Cho nên hiện giờ, địa vị của Dạ Quân Lâm ở Ách tộc trên cơ bản là một bước lên trời, xuất đạo đã đỉnh phong.
Chủng tộc Hắc Hoạ thờ phụng pháp tắc khôn sống mống chết, cường giả sinh tồn.
Chỉ cần đủ mạnh là có thể đạt được tôn trọng và địa vị.
Mà biểu hiện của Dạ Quân Lâm không thể nghi ngờ là đã vì hắn tranh thủ địa vị và thân phận cực cao.
Cho nên cho dù ba Chuẩn Đế Ách tộc bối phận và tuổi tác cao hơn Dạ Quân Lâm, nhưng ở trước mặt Dạ Quân Lâm cũng không có tư cách phô trương.
"Hắn chính là Dạ Quân Lâm..."
Vân Anh Lạc trong trận nhìn về phía Dạ Quân Lâm.
Không biết vì sao lại có cảm giác kỳ dị mơ hồ.
Chỉ là trên mặt Dạ Quân Lâm đeo mặt nạ bạch cốt, làm người ta nhìn không thấy chân dung của hắn.
"Các ngươi đi đi."
Dạ Quân Lâm lạnh nhạt nói.
"Dạ Quân Lâm, ngươi đây là có ý gì?" Một Chuẩn Đế Ách tộc cau mày.
Đây là con mồi của bọn họ.
"Dám động vào nàng, các ngươi liền chết." Dạ Quân Lâm nói chuyện đơn giản dứt khoát.
"Dạ Quân Lâm, ngươi hơi quá đáng đó, cướp đoạt con mồi của bọn ta sao?" Một Chuẩn Đế Ách tộc khác cau mày nói.
Dạ Quân Lâm không nói gì, lấy tay đánh tới.
Hỗn Độn Khí cuồn cuộn, mãnh liệt như nước hoành áp tới Chuẩn Đế Ách tộc kia, giống như từng đợt sóng lớn, lại như một vùng vũ trụ hỗn độn nghiền áp mà đi!
Sắc mặt Chuẩn Đế Ách tộc đó chợt thay đổi, đưa tay chắn lại.
Phụt!
Hắn phun ra một ngụm máu tươi, bay ngang ra.
"Ngươi..."
Hai Chuẩn Đế Ách tộc còn lại cũng vừa sợ vừa giận.
"Không cút thì chết." Giọng Dạ Quân Lâm hờ hững nói.
"Bọn ta nhất định sẽ báo cáo tộc mạch."
Hai Chuẩn Đế lạnh lùng liếc mắt nhìn Dạ Quân Lâm.
Ba người kéo nhau rời đi.
Ách Phệ đại trận không có người chủ chưởng, tự nhiên cũng dừng vận chuyển.
Mà mặt đẹp Vân Anh Lạc hơi ngưng.
Hỗn Độn Khí!
Trong mắt đẹp của nàng mang theo một tia nghiêm trọng.
Lẽ nào Dạ Quân Lâm này lại là Hỗn Độn Thể vạn cổ vô song trong truyền thuyết?
Nếu thật sự như thế, vậy thì có chút phiền phức rồi đây.
Hỗn Độn Thần Thể cũng không phải thánh thể vương thể gì khác có thể so sánh.
Dù là đối mặt với Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Thai đều tuyệt đối có kịch hay để xem.
Lúc này, Dạ Quân Lâm cũng nhìn về phía Vân Anh Lạc.
Dưới mặt nạ bạch cốt, đôi mắt hắn hiện lên một vệt dị sắc.
Vân Anh Lạc hít sâu một hơi mới lên tiếng nói: "Tuy rằng không biết vì sao ngươi muốn cứu ta, nhưng... Chúng ta đã định trước có một trận chiến."
Dạ Quân Lâm thờ ơ nói: "Ngươi vì ta mà đến, muốn giết ta?"
Vân Anh Lạc không nói chuyện, khẽ gật đầu.
Ánh mắt Dạ Quân Lâm không hề dao động.
Hắn chỉ nhìn về phía Vân Anh Lạc, nói: "Trong cơ thể ngươi có phong ấn, không thể phát huy ra toàn bộ thực lực, cũng không thể là đối thủ của ta."
"Phong ấn?"
Vân Anh Lạc sửng sốt.
Sau đó mới bừng tỉnh.
Vừa rồi, lúc Ách Phệ đại trận vận chuyển ăn mòn nàng thân thể.
Trong cơ thể nàng dường như có tồn tại ẩn giấu nào đó bị kích động.
Sau đó hiện ra một thần văn pháp tắc huyền ảo phức tạp.
Bản thân Vân Anh Lạc cũng rất bất ngờ.
Bởi vì trước giờ nàng chưa từng phát hiện được.
Chẳng lẽ thần văn pháp tắc này là phong ấn trong miệng Dạ Quân Lâm?
Vậy... Là ai thiết hạ đây?
Đầu óc Vân Anh Lạc xoay chuyển, bỗng hiện lên một luồng linh quang!
Vân Thiên Nhai!
Đây chẳng lẽ là huynh trưởng nàng Vân Thiên Nhai thiết hạ cho nàng?
Nhưng mà... Vì sao chứ?
Vì sao Vân Thiên Nhai phải thiết hạ phong ấn pháp tắc trong cơ thể nàng?
Là vì muốn bảo vệ nàng, hay là vì che giấu cái gì?
Vân Anh Lạc lại nghĩ tới, nàng là được Vân Thiên Nhai nhặt về.
Mà lúc được nhặt về, nàng còn rất nhỏ, không có bất cứ ký ức gì.
Tâm trạng Vân Anh Lạc nhất thời có phần ngổn ngang.
Dạ Quân Lâm mở miệng nói: "Nếu ngươi muốn xuất thủ chiến một trận thì có thể thử, nhưng yên tâm, ta sẽ không giết ngươi."
"Còn vì sao, sau này tự nhiên ngươi sẽ hiểu nguyên nhân."
Vân Anh Lạc nghe vậy, không rối rắm bí mật của phong ấn trong cơ thể nữa, nàng cũng trực tiếp xuất thủ.
Dạ Quân Lâm cũng xuất thủ, phía sau có một bức tường ma đen nhánh thần ma nhuốm máu hiện lên, hệt như tường Minh Phủ địa ngục.
"Dị tượng này... Minh Vương Thể!" Ánh mắt Vân Anh Lạc chấn động.
Minh Vương chi Tường chính là dị tượng của thể chất cấm kỵ Minh Vương Thể!
Thể chất này cũng khủng bố phi phàm.
Đó là ma chủ trời sinh, tu la chiến đấu, chúa tể hắc ám, có thể gọi là quân vương bóng đêm.
Mà nếu như vậy vẫn chưa thể cảm nhận trực quan về sự kinh khủng của Minh Vương Thể.
Như vậy, có một thể chất kỳ thực đối lập với Minh Vương Thể, giống như âm và dương, ánh sáng và bóng tối.
Đó chính là... Thần Vương Thể!