Theo Dạ Quân Lâm và Quân Tiêu Dao đều hiện thân.
Cả chiến trường Hằng La, hai phương trận doanh đều có xôn xao.
Trận chiến nà, có lẽ có thể gọi là trận chiến đỉnh phong thế hệ trẻ tuổi của hai phương trận doanh!
Quân Tiêu Dao đứng trong hư không, vạt áo phấp phới, như tiên áp đảo trên trần thế.
Dạ Quân Lâm kéo thương mà đi, tóc trắng bay múa, như ma từ trong Cửu U luyện ngục đi ra.
Một trắng, một đen.
Một sáng, một tối.
Một tiên, một ma.
Khoảnh khắc này, cả chiến trường dường như ngừng lại.
Tất cả ồn ào náo động đều giống như bị rút ra.
Quân Tiêu Dao nhìn Dạ Quân Lâm, ánh mắt trầm tĩnh, hơi loé lên, không biết đang tự hỏi điều gì.
Trên mặt Dạ Quân Lâm đeo mặt nạ bạch cốt, càng làm cho người không cách nào nhìn thấy vẻ mặt của hắn.
Chỉ là ánh mắt dưới mặt nạ bạch cốt thâm thúy ám trầm.
Nhất thời, im lặng.
Một lát sau, ánh mắt Quân Tiêu Dao chuyển tới Vân Anh Lạc.
Vân Anh Lạc dường như không chịu thương tổn gì.
Chỉ là trong ánh mắt nàng mang theo một loại bi thương khó mà nói rõ.
Nàng lắc đầu với Quân Tiêu Dao, giọng nói nghẹn ngào, lại nói không ra lời, cũng không thể truyền thần niệm.
Mắt Quân Tiêu Dao lộ ra dị sắc.
Dạ Quân Lâm thì lạnh nhạt cất tiếng nói: "Hình như nàng bị người trong tộc thiết hạ phong ấn, không cách nào mở miệng, nhưng yên tâm, nàng không chịu thương tổn gì đâu."
Quân Tiêu Dao khẽ gật đầu nói: "Vậy thì bắt đầu thôi."
Không có bất kỳ lời vô nghĩa dư thừa nào.
Điều người ở đây muốn chứng kiến không ngoài trận chiến giữa người yêu nghiệt nhất hai phương trận doanh.
Ầm!
Không có mảy may thời gian giảm xóc, Dạ Quân Lâm trực tiếp đâm thương, bàn chân bước tới, thân hình vọt lên trời cao.
Cả chiến trường giống như đều bị một chân này của Dạ Quân Lâm đạp rung ba hồi.
Thân hình hắn nháy mắt xé rách hư không, thương ra như rồng, đâm xuyên mà đi!
Quân Tiêu Dao cũng vươn tay ra, muốn bắt lấy một thương này của Dạ Quân Lâm.
"Đối mặt với Dạ Quân Lâm còn dám khinh địch như thế?"
Nhìn thấy Quân Tiêu Dao muốn tay không ngăn chặn một thương của Dạ Quân Lâm, bên Giới Hải, ánh mắt một số thiên kiêu cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Nhưng mà...
Leng keng!
Mũi thương đen nhánh nhuộm máu va chạm với bàn tay Quân Tiêu Dao.
Phải biết rằng, Luyện Ngục chi Thương này là lấy Hắc Ám Tiên Kim luyện thành, đã được tôi luyện vô số năm tháng trong cấm địa Luyện Ngục của Ách tộc.
Có thể nói là tuyệt thế hung binh.
Nhưng bàn tay của Quân Tiêu Dao lại như tạo vật của thần, không khuyết không bẩn, trong suốt vô cùng, trực tiếp nắm lấy mũi thương.
Có phù văn pháp tắc không ngừng nổ tung.
Quân Tiêu Dao bây giờ là thân thể Chuẩn Đế nhị kiếp.
Trên phương diện thân thể, không có đồng đại nào có thể so sánh.
Dạ Quân Lâm thấy thế, ánh mắt không hề dao động.
Thân thương của hắn chấn động.
Tức khắc, một ngọn lửa đen nhánh lượn lờ dấy lên, dọc theo cán thương bốc tới Quân Tiêu Dao!
"Cẩn thận!"
Bên Giới Hải có tu sĩ hét lớn.
Ngọn lửa đen nhánh này cũng là một loại thủ đoạn chiêu bài, thậm chí là tượng trưng của Dạ Quân Lâm.
Hắn dùng ngọn lửa này, không biết đã đốt cháy bao nhiêu yêu nghiệt Giới Hải.
"Lửa Minh Thần, quả nhiên..."
Trong mắt Quân Tiêu Dao hiện lên một vệt dị sắc.
Lửa Minh Thần là kỳ hỏa hiếm thấy trên thế gian, không hề nóng rực, trái lại cực kỳ lạnh băng.
Nghe đồn đây là lửa của địa ngục Cửu U.
Mà có một loại yêu nghiệt thể chất có thể sử dụng lực lượng của lửa Minh Thần.
Đó chính là...
Minh Vương Thể!
Đây là thể chất đối lập với Thần Vương Thể của phụ thân hắn Quân Vô Hối.
Thần Vương và Minh Vương, ánh sáng và bóng tối.
Lúc này, lửa Minh Thần men theo Luyện Ngục chi Thương, trực tiếp nhằm vào thân thể cánh tay Quân Tiêu Dao.
Có thể nói, bị lửa Minh Thần lây dính, khó mà xoay chuyển trời đất!
Mà vẻ mặt Quân Tiêu Dao không mảy may dao động.
Bên ngoài cơ thể hắn nở rộ quang minh.
Có hoa văn Chuẩn Đế huyền ảo lan tràn ở mặt ngoài da thịt.
Đây là vân thân thể Chuẩn Đế ngưng tụ sau khi đột phá thân thể Chuẩn Đế.
Vân thân thể Chuẩn Đế này vừa ra, khí huyết trào dâng, hư không đều như sụp đổ, không chịu đựng được lực thân thể kia.
Mà lửa Minh Thần rơi trên người Quân Tiêu Dao, tuy rằng có đủ uy lực để đốt trời thiêu đất lại không thể mang đến tí thương tổn nào cho hắn.
Quân Tiêu Dao là tồn tại lấy thân thể cứng rắn chống đỡ Hỗn Độn Lôi Kiếp.
Lửa Minh Thần này tuy là kinh khủng, nhưng nói muốn thiêu rụi thân thể vô địch của Quân Tiêu Dao vẫn là có chút chưa đủ.
Một tay Quân Tiêu Dao kéo Luyện Ngục chi Thương qua, một tay khác hóa chưởng thành quyền, lấy một quyền ấn sụp trời đánh tới ngực Dạ Quân Lâm!
"Không ổn!"
Nhìn thấy một màn như vậy, bên chủng tộc Hắc Hoạ, mí mắt rất nhiều người đều nhảy dựng.
Cận chiến chém giết với người thân thể Chuẩn Đế như Quân Tiêu Dao, tuyệt đối không phải lựa chọn tốt lành gì.
Tịch Dạ Thánh Nữ mạch Dạ Ách tộc lại càng căng thẳng vô cùng, tim đều sắp nhảy khỏi cổ họng.
Mà dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người.
Dạ Quân Lâm cũng đánh ra một quyền, kèm theo Hỗn Độn Khí cuồn cuộn dâng trào!
"Hỗn Độn Thể!"
Bên Giới Hải, một đám sinh linh thất thanh!
Tuy trước đó đã từng có tin tức truyền ra.
Ách kiếp chi tử của Ách tộc, người mang hai loại thể chất đặc biệt.
Nhưng phần lớn người vẫn không quá tin tưởng.
Suy cho cùng chuyện này cũng quá khó bề tưởng tượng.
Một loại thể chất cũng đã đủ nghịch thiên.
Càng đừng nói hai loại thể chất thêm hết lên người, điều này có hơi ảo ma.
Nhưng trước mắt, nhìn Dạ Quân Lâm đánh ra một quyền, Hỗn Độn Khí dâng trào.
Bên Giới Hải, vô số tu sĩ đều nói không nên lời.
Minh Vương Thể thì cũng thôi, vậy mà còn là Hỗn Độn Thể.
"Đó thật sự là Hỗn Độn Thể ư?"
Tuy rằng như thế, nhưng vẫn có rất nhiều người không tin.
Hỗn Độn Thể và Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Thai giống như nhau, đều là thể chất vạn cổ khó xuất hiện.
Sao có thể dễ dàng xuất hiện như vậy được.
Hơn nữa tuy Hỗn Độn Khí là một trong các tiêu chí của Hỗn Độn Thể.
Nhưng cũng không đại biểu, có Hỗn Độn Khí thì nhất định là Hỗn Độn Thể.