Ngoài mặt lại nói với Vân Anh Lạc.
"Phụ thân ta lại cũng không có người muội muội như vậy."
"Đế tộc Vân thị ta cũng không có người như ngươi."
Thân thể Quân Tiêu Dao chấn động, tiếng nổ ầm vang truyền đến từ trong cơ thể hắn.
Giống như có hết thế giới này đến thế giới khác đang sụp đổ.
Không thể không nói, kỹ năng diễn xuất của Quân Tiêu Dao vẫn được lắm.
Vân Anh Lạc dĩ nhiên cũng hiểu rõ, cho nên nàng cũng bày ra dáng vẻ bi thương tuyệt vọng.
Nhưng cái này cũng không phải hoàn toàn là diễn, bởi vì nàng đúng thật là cảm thấy rất tự trách, bản thân khiến Quân Tiêu Dao phải chịu khổ sở như vậy.
Mà bên phía Ách tộc, Huyết Vu Ách Đế nhìn thấy cảnh này, trong mắt cũng là lướt qua một vòng thâm ý.
Kế này của Ách tộc. Một mặt là vì ám hại Quân Tiêu Dao.
Còn mặt khác cũng là để đế tộc Vân thị và Vân Anh Lạc hoàn toàn đoạn tuyệt, thậm chí trở thành tử thù, đối nghịch nhau.
Dù sao Vân Anh Lạc cũng là Ách nạn chi nữ của Ách tộc.
Dĩ nhiên không thể dây dưa không rõ ràng với đế tộc Vân thị.
Hiện tại, Vân Anh Lạc cũng coi như là gián tiếp ám hại vị yêu nghiệt này của đế tộc Vân thị.
Nếu như Quân Tiêu Dao chết Vân Anh Lạc đương nhiên sẽ trở thành tử địch của đế tộc Vân thị.
Cho dù bản thân nàng không có ý đó.
Tất cả mọi người có thể cảm nhận được trong cơ thể Quân Tiêu Dao đang xảy ra vấn đề lớn.
Hắn đang cật lực chống lại Chiết Tiên Chú.
"Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Thai đúng thật là bất phàm, nhưng đáng tiếc, Chiết Tiên Chú khó giải." Giọng điệu Huyết Vu Ách Đế hờ hững.
Ngay cả Đại Đế cũng phải chết dưới uy lực của nó.
Cho dù Quân Tiêu Dao có siêu phàm đi nữa thì sao chứ?
Cho dù là Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Thai, trước lúc hoàn toàn trưởng thành, cũng có nguy cơ chết yểu.
Huống chi đây là Chiết Tiên Chú, chính là tiên pháp không trọn vẹn, có tiếng là khó giải!
"Lại lui một vạn bước, cho dù Thánh Thể Đạo Thai của ngươi siêu phàm nhập Thánh, có thể giữ lại cho ngươi một cái mạng."
"Nhưng Chiết Tiên Chú, theo thời gian trôi qua sẽ càng phát ra uy lực khủng bố, sẽ làm hao mòn tất cả pháp lực của ngươi, bản nguyên, nguyên thần, nhục thân."
"Nhiều nhất nhiều nhất, chẳng qua ngươi cũng chỉ có thể trở thành phàm nhân kéo dài hơi tàn mà thôi..."
Lời nói của Huyết Vu Ách Đế rất lạnh lùng, rất tàn khốc.
Nhưng là sự thật!
Trước đó không nói đến chuyện có thể sống sót từ trong Chiết Tiên Chú hay không.
Cho dù có thể thông qua các loại phương pháp mà sống sót được thì cũng chỉ là một phàm nhân.
Chuyện này đối với tồn tại được mệnh danh là số một trong thế hệ trẻ tuổi Giới Hải mà nói tuyệt đối là chuyện khó chịu hơn cái chết gấp trăm vạn lần.
"Tại sao lại có thể như vậy?"
Bên phía Giới Hải có không ít tu sĩ sắc mặt đều trở nên mụ mị.
Có một vài tu sĩ thiên kiêu coi Quân Tiêu Dao là mục tiêu của đời mình mà sùng bái, càng không thể nào chấp nhận được chuyện này.
Có một vài người của thế hệ trước cũng chỉ có thể thở dài.
Chỉ có một số nhỏ người, nỗi lòng khác biệt.
Ví dụ như là Hồng Trần Đế Tử tàn phế kia thì mừng thầm trong lòng, cuối cùng cũng có người còn thảm hơn hắn.
Mà Hoàng Phủ Thuần Quân, thì khẽ lắc đầu nói: "Đáng tiếc, đáng buồn, đáng tiếc."
Hình như hắn có điều tiếc hận, sâu trong đôi mắt lại là một mảnh hờ hững.
Ầm ầm!
Đúng lúc này.
Một thanh trảm mã đại đao vô cùng kinh khủng trực tiếp chém xuống Huyết Vu Ách Đế cách không gian vô tận!
"Ngũ Hổ Thần Tướng, Vương Trấn Nhạc!"
Nhìn thấy thanh đao chém xuống mà đến này, thanh trảm mã đao giống như có thể chém mở cả trời đất.
Giọng điệu Huyết Vu Ách Đế bình tĩnh, đưa tay lên, ngưng kết một huyết ấn, va chạm với nó.
"Chuyện đã xảy ra rồi, các ngươi lại ra tay thì cũng chỉ là tốn công vô ích."
"Còn không bằng nghĩ xem nên kéo lại mạng tàn của kẻ này như thế nào."
"Có lẽ, hắn vẫn còn có thể sống mà chứng kiến ngày Giới Hải hoàn toàn bị hủy diệt..."
Huyết Vu Ách Đế dứt lời, thân hình bắt đầu thối lui.
Còn lại Ách tộc, bao gồm cả những tộc đàn Hắc Họa khác cũng bắt đầu rút lui.
Dạ Quân Lâm nhìn Quân Tiêu Dao một cái, xương trắng dưới mặt nạ, đôi mắt tăm tối, như có suy nghĩ gì đó.
"Đế tộc Vân thị đã không chứa ngươi nữa." Dạ Quân Lâm nhìn về phía Vân Anh Lạc nói.
Mà Vân Anh Lạc, thần sắc thê lương lạnh lẽo.
Nàng nhìn về phía Dạ Quân Lâm, nhất thời không nói gì, chỉ là sâu trong ánh mắt, có một vòng nan giải phức tạp.
Nếu như điều Quân Tiêu Dao thần niệm truyền tin cho nàng là thật.
Vậy thì chuyện này... Cũng không tránh khỏi khiến người ta quá khó tin tưởng.
Nếu chuyện đó truyền đi, sẽ phá vỡ hoàn toàn tưởng tượng của mọi người.
Có điều chuyện duy nhất khiến Vân Anh Lạc đau lòng là.
Quân Tiêu Dao phải thừa nhận đau đớn do Chiết Tiên Chú gây ra.
Tuy Quân Tiêu Dao đã thần niệm truyền âm với nàng, kêu nàng không nên tự trách nói Chiết Tiên Chú này cũng không thể làm gì hắn.
Nhưng làm sao nàng biết được lời Quân Tiêu Dao nới là thật hay là đang cố tỏ vẻ mạnh mẽ?
Quân Tiêu Dao đối đãi với nàng như người thân nhất, toàn tâm toàn ý, thậm chí phó ước đến đây cứu nàng.
Nàng đối với Quân Tiêu Dao, đương nhiên cũng có thể moi tim đào phổi.
Vân Anh Lạc vẫn rời đi theo Ách tộc.
Không bằng nói là đây là ý của Quân Tiêu Dao.
Mà phần còn lại như Phệ tộc, Bạt tộc và sinh linh Hắc Họa cũng thối lui, đồng thời vui vẻ không thôi.
"Ha ha, quá tốt rồi, truyền thuyết Giới Hải sẽ chấm dứt tại đây rồi!"
"Không sai, kẻ này mang đến quá nhiều đau xót cho Bạt tộc chúng ta, cuối cùng bây giờ cũng bị bóp chết rồi."
"Chỉ tiếc không thể tận mắt chứng kiến hắn chết!"
Bên phía chủng tộc Hắc Họa kẻ nào kẻ nấy đều vô cùng vui mừng.
Dù sao trước đó Quân Tiêu Dao đúng thật là đã mang đến cho chủng tộc Hắc Họa chấn động quá lớn.
Đặc biệt là Bạt tộc, chịu tổn thất lớn nhất.
Nhìn thấy Quân Tiêu Dao sắp tàn lụi, đương nhiên trong lòng bọn họ thở phảo nhẹ nhõm.
Về phần Dạ Quân Lâm, cũng nhìn Quân Tiêu Dao một cái.
Im lặng không nói gì.
Chỉ là, tại thời điểm lúc Quân Tiêu Dao đang trong Chiết Tiên Chú, dường như hắn cũng có một sợi cảm giác khác thường.