Rất nhiều người cẩn thận thám thính tin tức, mỗi ngày đều dò xét xem Quân Tiêu Dao có động tĩnh gì hay không.
Nhưng không có.
Quân Tiêu Dao ngồi xếp bằng trong cái kén ánh sáng được hình thành bởi Chiết Tiên chú văn.
Giống như là đã nhập tịch.
Nếu không phải là còn một chút dấu vết khí tức sinh mệnh, thậm chí thật sự khiến cho người ta có cảm giác như là đã chết rồi.
Nhìn thấy Quân Tiêu Dao không có động tĩnh gì.
Một số người cảm thán, Quân Tiêu Dao không hôt là một tên yêu nghiệt tuyệt thế.
Ngay cả Chiết Tiên chú cũng không thể trực tiếp giết chết hắn.
Nhưng có một số người cho rằng, chẳng lẽ sau này Quân Tiêu Dao sẽ luôn ở trong trạng thái này?
Vậy sự cái này có khác gì là đã chết đâu chứ? Ví dụ như Hoàng Phủ Thuần Quân, Hồng Trần Đế Tử, còn có một số đối thủ của Quân Tiêu Dao và đế tộc Vân thị, rõ ràng rất vui mừng khi thấy tình huống này.
Tuy bọn họ càng hy vọng là Quân Tiêu Dao trực tiếp chết đo hơn.
Mà trong tình huống như vậy, một bóng dáng xinh đẹp từ vũ trụ Huyền Hoàng Vũ đi đến chỗ Quân Tiêu Dao đang ngồi quan sát.
Chính là Y Y!
Bóng trúc đung đưa, khe suối róc rách. Cầu nhỏ nước chảy dưới chân người.
Một thiếu nữ mặc nghê thường vũ y, xinh đẹp như thần nữ trên tiên cung đến đây.
Chính là Y Y. Trên mặt nàng có vẻ bi thương.
Từng bước từng bước mà đi đến ngôi nhà tranh trong rừng trúc. Đi đến trước mặt Quân Tiêu Dao.
Nhìn bóng người mờ ảo ngồi xếp bằng trong quang kén Chiết Tiên chú văn.
Tầm nhìn của Y Y cũng mờ đi.
Trước đó nàng vẫn không dám đến đây. Nàng không tin đây là sự thật.
Cho đến lúc này.
"Tiêu Dao..."
Một thanh âm yếu ớt đến mức khiến cho đau lòng, có chút khàn khàn vang lên.
Y Y giơ bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo lên, cách chú văn quang kén, không thể chạm vào gương mặt của Quân Tiêu Dao.
Đó là loại đau đớn như thế nào?
Đau thắt lại như thể trái tim bị bóp chặt, rồi bị xoắn lại!
"Là ta sao, là tại vì Y Y sao."
"Dường như Y Y vẫn luôn gây rắc rối cho Tiêu Dao thì phải..."
"Trận chiến ở vũ trụ Huyền Hoàng cũng là bắt đầu bởi vì ta."
"Nếu như không gặp nhau, có phải ngươi cũng sẽ không gặp phải chuyện như thế này có phải không."
"Nếu như có thể, ta nguyện ý dùng thân thể của mình để chịu đựng Chiết Tiên Chú này thay cho ngươi."
Y Y nước mắt tuôn trào.
"Y Y là một bệnh nhân, là một bệnh nhân thấp hèn."
"Nếu như không gặp được Tiêu Dao, Y Y cảm thấy một ngày nào đó có lẽ chính mình sẽ chết ở một góc không ai quan tâm."
"Nhưng... Y Y đã gặp được Tiêu Dao."
"Đây là may mắn của Y Y. Từ nhỏ Y Y đã không có phụ thân, mẫu thân, không có bất kỳ người thân hay bè nào."
"Y Y, chỉ có Tiêu Dao..."
Đôi mắt mờ mịt của Y Y nhìn vào thân hình mờ ảo trong quang kén chú văn.
Nếu có chuyện gì xảy ra với Quân Tiêu Dao.
Vậy thì nàng cũng sẽ không còn ý nghĩa tồn tại nữa.
Suốt ba ngày ba đêm.
Y Y đều ở trong ngôi nhà tranh này, nói chuyện với Quân Tiêu Dao.
Tuy Quân Tiêu Dao vẫn im lặng như đi đã chết.
Thời gian khiến cho trái tim tràn đầy vết sẹo của nàng được sưởi ấm.
Sau khi trận chiến ở vũ trụ Huyền Hoàng kết thúc.
Thế lực ở khắp Giới Hải đều công khai lên án nàng, muốn ép chết nàng.
Là Quân Tiêu Dao đứng chắn trước mặt nàng, nắm chặt tay nàng, nói với nàng, có ta ở đây, đừng sợ.
Y Y, nói về những chuyện này giống như nói về chuyện ở trong nhà.
Những giọt nước mắt nơi khóe mắt cũng không nhịn được mà ngừng rơi. Nàng không giống Lê Tiên Dao, tiên tư ngọc sắc, thân phận bất phàm, tâm tư tinh tế.
Thậm chí ngay từ đầu, nàng còn là một đứa lem nhem, trên mặt toàn là vết thương.
Cũng không giống Đông Phương Ngạo Nguyệt, một nữ cường nhân với thủ đoạn quả quyết, nghiêm tuyệt lãnh diễm tuyệt thể, có thể trở thành vợ hiền, trợ thủ đắc lực của Quân Tiêu Dao.
Nàng chỉ là nàng, Y Y, một thiếu nữ Bạt nhân.
Một thiếu nữ Bạt nhân được Quân Tiêu Dao cứu.
Mà bây giờ.
Đến lượt nàng.
Quân Tiêu Dao đã làm nhiều điều cho nàng như vậy.
Nàng cũng muốn làm điều gì đó cho Quân Tiêu Dao.
"Y Y sẽ quên Tiêu Dao, không bao giờ, không bao giờ quên..."
Cuối cùng Y Y nhìn Quân Tiêu Dao một cái, bước ra khỏi ngôi nhà tranh.
Cô nhắm mắt lại, nói lẩm bẩm trong lòng."Ngươi có ở đây không?"
Y Y nói trong lòng.
Một lúc sau, một ma âm quỷ mị lạnh lùng như giống như từ dưới Cửu U vang lên.
"Ha... Cuối cùng cũng hiểu được rồi sao?"
"Trên thế gian này, không có sức mạnh, ngươi sẽ không thể làm được bất cứ chuyện gì."
"Ngươi sẽ bị người khác cười nhạo, khinh bỉ, chà đạp!"
"Thậm chí còn không thể trả thù cho người mình yêu nhất!"
"Ta hiểu, cho nên, phải làm sao có thể có được sức mạnh?" Y Y lẩm bẩm trong lòng.
"Đến động Bất Tử Luân hồi..." Ma âm quỷ mị lạnh lùng nói.
"Không muốn..."
Đột nhiên, một giọng nói yếu ớt vang lên. Đó chính là nữ tử khóc thường xuất hiện trong giấc mơ của Y Y.
"Thật sự xin lỗi, hiện tại, Y Y chỉ muốn trả thù cho Tiêu Dao bằng bất cứ giá nào!"
Đôi mắt đang nhắm của Y Y lại mở ra.
Đôi con ngươi kia đã trở thành màu vàng thuần túy!
Lạnh như băng, thờ ơ, như thể vượt trội hơn chúng sinh vạn vật, ánh mắt của Dế Nữ Bạt!
Y Y rời khỏi ải Ma Trấn.
Nhưng nàng cũng không trở về vũ trụ Huyền Hoàng. Mà trực tiếp đi đến khu Vô Nhân.
Y Y đã luyện hóa được Bạt tộc Đế Nữ Châu, thực lực của nàng hiện tại cũng đã không thể coi thường.
Nhưng dù vậy, chỉ dựa vào sức mạnh của chính nàng thì tuyệt đối không thể nào chết giết Huyết Vu Ách Đế để trả thù cho Quân Tiêu Dao.
Vì vậy, chỉ có một con đường để đi.
Có thể con đường này không phải là tốt nhất, thậm chí còn là con đường tệ nhất.
Nhưng Y Y làm việc không chút do dự.
Nàng không muốn trong lúc khi Quân Tiêu Dao gặp phải chuyện như thế này thì mình chỉ có thể yếu đuối khóc lóc.