Sương mù tiên cảnh mờ ảo, thần khí phồn thịnh xen kẽ nhau, giống như là nơi ở của thần tiên.
Mà tại vực sâu của chốn huyền diệu kia lại có tiếng sáo khẽ truyền đến.
Thậm chí tiếng sáo kia như thể biến thành đạo tắc thật, biến hóa ra sinh linh vạn tượng.
Đó là một cảnh tượng cực kỳ kinh người.
Một tiếng sáo hoá chúng sinh, đây là trình độ cảnh giới gì vậy?
Mà ngược dòng tìm hiểu ngọn nguồn của tiếng sáo kia, sẽ liền thấy bóng người lờ mờ ngồi xếp bằng trong làn sương mờ ảo.
Hít vào thở ra, như tương hợp cùng với đại đạo.
Ông ngồi trên mặt đất, dòng sông lững lờ chảy qua. Nhưng không phải con sông Thái Âm và Thái Dương lúc nãy, mà trong con sông có đó vô số chúng sinh đang chìm nổi, giống như là dòng chảy thời gian!
Bóng người mờ ảo đó ngồi xếp bằng trên dòng chảy thời gian, trầm tĩnh thổi sáo, phong thái tuyệt trần, siêu thoát thế ngoại!
Tuy ánh sáng và sương mịt mù, không có cách nào nhìn rõ được chân hình của bóng người kia. Thế nhưng vẫn có thể thấy một thân đạo sam mộc mạc, tóc trắng khẽ hất lên. Khuôn mặt cũng mờ ảo, nhưng khó mà giấu đi vẻ xuất thần tuyệt đỉnh, nhìn mang máng qua còn rất trẻ, có lẽ chỉ mới hơn ba mươi, nhưng rõ ràng chỉ có bề ngoài trông như vậy mà thôi.
Nếu nhìn được chân dung thì có thể xưng là tuyệt thế tuấn dật.
Bóng người thoát tục kia thổi sáo.
Tiếng sáo hoá thành Chân Long, Thần Hoàng, Kỳ Lân, Huyền Vũ, thậm chí hoá thành chúng sinh, hoá Đại Đạo.
Nhưng trong phút chốc tiếng sáo bỗng dừng lại!
Nam tử thoát tục tóc trắng mặc đạo sam buông sáo trúc xuống, ánh mắt trở nên cực kỳ sâu thẳm, giống như tất cả khởi nguyên và kết thúc đều biến hoá trong đôi mắt đó.
'Ách tộc, đến rồi... '
Một giọng nói trầm thấp vang lên, có vẻ như là thiên âm của Đại Đạo, khiến cả vùng không gian đều chấn động rầm rầm rầm!
Nam tử tóc trắng đứng dậy, dòng chảy thời gian mờ ảo dưới chân cuồn cuộn, bọt nước bắn lên tung toé.
Mà lúc này ông lại nhìn về một nơi khác.
'Ồ... ngươi... '
'Quả nhiên không có cách nào tháo gỡ nhân quả này. '
'Nếu đã như vậy, giúp ngươi một tay thấy thế nào?'
Nam tử tóc trắng tự nói, dùng chân đạp mạnh.
Ngay lập tức không gian bị xếp lớp.
Không phải do ông vượt qua không gian, mà không gian tự chủ động xếp lớp và nén lại dưới chân ông!
Súc địa thành thốn!
Đó không phải là từ miêu tả, mà thật sự là Súc địa thành thốn!
Hàng tỉ vũ trụ, thế giới, không gian, nén lại thành từng lớp dưới chân ông.
Vài sợi tóc của nam tử tóc trắng kia hất lên, đạo sam mộc mạc khẽ tung bay trong hư không.
Khoảng chừng một lát sau bóng dáng của ông đã xuất hiện ở nơi giao nhau giữa khu Vô Nhân Hắc Vụ và khu Huyết Vụ.
Phải biết rằng ở khu Hắc Vụ cho dù là Đại Đế cũng phải cẩn trọng.
Thậm chí sương máu ở vực sâu khu Hắc Vụ có thể gọi là cấm địa Giới Hải. Không có thực lực cao mà tiến vào khu Huyết Vụ chính là tự sát!
Thế nhưng nam tử tóc trắng cứ bình thản mà xuất hiện trước khu Huyết Vụ, lơ lửng trên không trung.
'Hửm?'
Nơi này là khu vực của Ách Tộc.
Thời điểm nam tử tóc trắng hiện thân, chỗ sương máu kia cũng cuộn trào theo.
Từng bóng người sừng sững hiện ra, mỗi người đều có khí cơ lờ mờ, không hề có Đế Cảnh trở xuống.
Vài người ở nơi sâu hơn khí tức càng mạnh đến khó tưởng. Hơn nữa đều ẩn mình trong bóng tối, giống như tất cả ánh sáng đều bị nuốt chửng chỉ còn lại bóng tối tuyệt đối.
'Đạo Hoàng, ngươi như vậy là có ý gì?'
Sâu trong bóng tối một giọng nói khàn khàn phát ra.
Đó là một sự tồn tại mạnh mẽ không thể tưởng tượng của Ách Tộc.
Sự tồn tại này, bình thường đều bế quan ngủ say bên trong rất lâu.
Nếu không có chuyện gì lớn xảy ra, ví dụ như diệt tộc hoặc Hắc Hoạ hồi phục, đều sẽ không hiện thân.
Mà điều càng khiến người khác sợ hãi đó chính là tên của người này.
Nam tử tóc trắng mặc đạo sam rõ ràng là tồn tại trong truyền thuyết!
Tại Giới Hải vô biên, tên của ông là Đạo Hoàng. Chưa bàn đến việc giống với Tam Hoàng, đến cả đứa trẻ ba tuổi cũng biết danh, ông tuyệt đối là người uy danh hiển hách.
Một chưởng đã loại bỏ Đấu Thiên Chiến Hoàng gây rối làm loạn. Sau loạn Ma Quân, ông là người sáng lập ra một trong ba Tam giáo Đạo môn, là người duy nhất trường tồn cùng thế gian.
Truyền thuyết về ông rất rất nhiều.
Nhưng người đời chỉ tôn thờ danh hiệu Đạo Hoàng, không ai biết tên thật của ông.
Trước mắt Đạo Hoàng giá lâm Ách Tộc, cho dù là Ách Tộc đi nữa cũng có phần nghiêm trọng.
'Chẳng qua là tới nhà ngươi ngồi chút thôi. '
Đạo Hoàng cũng không uy nghiêm tốt cao như trong tưởng tượng, ngược lại ngữ khí hoà nhã, nói ra câu này như thể là chuyện thường tình.
Nhưng điều này lại khiến mấy Đại Đế của Ách Tộc có hơi bối rối.
Tới khu Huyết Vụ của tổ địa Ách Tộc ngồi một chút? Nói cái gì vậy?
Nhìn về phía Giới Hải vô biên lại có thêm vài người, có tư cách đến trong này ngồi một chút?
'Sao đấy, không hoan nghênh à?'
Thân hình Đạo Hoàng vẫn mờ ảo như cũ, ánh sáng Đại Đạo mờ mịt.
Trong giọng nói của ông mang theo vẻ nghiền ngẫm, đất trời ầm ầm, vì ông mà chấn động.
'Đạo Hoàng, bây giờ rời đi, có thể xem như chưa từng có gì xảy ra... '
Tồn tại Ách Tộc trong vực sâu nói.
'Aa... Trước kia Vô Chung đạo hữu đã từng tới đây dạo chơi... ' Đạo Hoàng hờ hững nói.
'Hừ!'
Nghe thấy lời này của Đạo Hoàng, sắc mặt một vài cường giả Ách Tộc đều trầm xuống.
Đây là hồi ức mà chúng không muốn nhớ tới.
'Vậy thì sao? Vô Chung bây giờ đã trở về với cát bụi, hay là ngươi muốn nối gót hắn?' Giọng điệu của tồn tại Ách Tộc trong vực sâu lạnh như băng.
"Vô Chung đạo hữu vì ngăn cản đại kiếp không thua gì Hắc Họa diệt thế mới ra đi. '
'Nếu như hắn còn ở đây, các ngươi có thể ngạo mạn như ngày hôm nay à?' Đạo Hoàng nói.
'Vậy thì sao, chỉ khi còn sống mới có tư cách đàm luận. '
'Hay là ngươi muốn kế thừa chí nguyện của Vô Chung, ngăn cản Hắc Hoạ diệt thế?' Tồn tại Ách Tộc trong vực sâu nói.
'Haha... '
Đạo Hoàng khẽ cười, sau đó nói: 'Mệnh trời không ở chỗ ta. '
'Thế thì đi đi. '
Đạo Hoàng nghe vậy, sáo trúc trong tay thoáng vụt qua.
Giây tiếp theo sáo trúc liền biến thành một thanh kiếm sắc bén rạch nát trời xanh.