Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3072: CHƯƠNG 3072: ĐẾN CHIẾN TRƯỜNG VẠN TINH, ĐẠI PHẬT TỪ ĐÂU RA

Chờ sau khi đám người Quân Tiêu Dao đi vào.

Thiết vệ trưởng mới phát giác sau lưng đã là một mảnh mồ hôi lạnh.

"Làm sao lại..."

Trong lòng thiết vệ trưởng kinh hãi không thôi.

Vừa rồi hắn sở dĩ gọi lại Quân Tiêu Dao là vì, tuy Quân Tiêu Dao khí tức nội liễm.

Nhưng hắn vẫn nhận ra một loại uy áp mơ hồ.

Đó là một loại khí tràng của đại nhân vật thượng vị tự nhiên, không phải thiên kiêu bình thường có thể so sánh.

Cho nên thiết vệ trưởng mới gọi lại Quân Tiêu Dao, muốn thăm dò rõ thân phận.

Bởi vì trước kia cũng không ít những cường giả vượt qua hạn chế độ tuổi muốn vào chiến trường Vạn Tinh, tìm kiếm bí tàng di tích cổ cơ duyên, vân vân.

Nhưng loại tồn tại này sẽ phá vỡ cân bằng của chiến trường, cho nên tuyệt đối không cho phép.

Chỉ có điều ai có thể nghĩ đến, một vị công tử trẻ tuổi như vậy lại có năng lực như thế.

"Ta dù gì cũng là một Hỗn Độn Đạo Tôn, công tử ấy vậy mà một ánh mắt liền làm ta như rớt vào hầm băng, chẳng lẽ hắn là..."

Trong lòng thiết vệ trưởng nổi lên sóng lớn, khó mà tin được.

Hắn thậm chí hoài nghi, chẳng lẽ là thiên kiêu của một phương thế lực thứ chung cực nào đó của tinh giới Sơn Hải rảnh rỗi đến nhàm chán, xuống đây giả heo ăn hổ?

Không, cho dù là thiên kiêu của thế lực thứ chung cực cũng không có ai kinh khủng như công tử áo trắng này chứ?

"Đây là đại phật từ nơi nào tới?" Tim thiết vệ trưởng đập nhanh không thôi.

Nhưng điều hắn biết duy nhất là.

Chiến trường Vạn Tinh kịch liệt tàn khốc đối với công tử này, e rằng chẳng khác nào công viên trò chơi.

Giống như chân long vào ao cá.

Có thể lật người là có thể áp chết một mảng thiên kiêu.

Hắn không khỏi bi ai vì thiên kiêu còn lại của chiến trường Vạn Tinh.

Mà sau khi đám người Quân Tiêu Dao đi vào thành trì.

Ở chỗ sâu thành trì, một vị Chuẩn Đế trấn thủ thành này thình lình mở mắt, trong mắt hiện lên một vệt nghi hoặc.

"Chuyện gì thế này?"

Lúc nãy hắn mơ hồ có cảm giác tim đập nhanh, dường như đã phát giác được một tia khí tức có thể uy hiếp hắn.

Nhưng người vào thành trì đều ở trong phạm vi độ tuổi nhất định.

Như vậy dưới hạn chế độ tuổi, sao có thể sẽ có tồn tại cấp Chuẩn Đế?

"Có lẽ là ảo giác thôi."

Chuẩn Đế này khẽ lắc đầu, lần nữa nhắm mắt.

Sau khi vào thành trì.

Đám người Quân Tiêu Dao cũng thông qua Truyền Tống trận trong thành trì.

Trực tiếp truyền tống tới giáp ranh chiến trường Vạn Tinh.

Dõi mắt nhìn, đầy rẫy xác xơ, sương mù mịt mờ.

Chiến trường Vạn Tinh tuy là một vùng chiến trường thiên kiêu tranh đấu.

Nhưng cũng là một mảnh cổ địa, có rất nhiều cơ duyên.

Thần thông công pháp, bí tàng cơ duyên vân vân mà những tiên hiền di khắc, nhiều đếm không xuể.

"Quân công tử, trung tâm chỗ sâu nhất chiến trường Vạn Tinh có một thành trì, tên là thành Phi Thiên."

"Một số đại nhân vật của tinh giới Sơn Hải sẽ buông xuống thành Phi Thiên, thiết hạ lôi đài, lựa chọn thiên kiêu."

"Lần này có thể còn sẽ có người của thế lực thứ chung cực xuất hiện, cho nên tranh đấu lần này nhất định cực kỳ kịch liệt." Kỷ Minh Sương giải thích.

Quân Tiêu Dao hơi gật đầu.

Những thế lực của tinh giới Sơn Hải thật biết lựa chọn nhân vật.

Chỉ riêng đến thành Phi Thiên đối với thiên kiêu bình thường cũng đã là khiêu chiến không nhỏ, trên đường sẽ có rất nhiều nguy hiểm.

Cho dù tới được thành Phi Thiên, còn phải tỷ thí lôi đài.

Cứ như vậy, nhân vật chọn ra hoặc nhiều hoặc ít đều có chút tài năng, không phải phàm nhân gì đó.

"Vậy Quân công tử, Minh Sương đi trước đây." Kỷ Minh Sương nói.

Tuy rằng nàng biết đi cùng Quân Tiêu Dao là an toàn nhất, về cơ bản sẽ không có bất cứ nguy hiểm gì.

Nhưng nàng tới chiến trường Vạn Tinh cũng là muốn lịch luyện.

Càng đừng nói bây giờ nàng đã khôi phục tu vi, đúng lúc tay ngứa, muốn mài giũa một phen.

"Được..."

Quân Tiêu Dao dứt lời, chợt giơ tay lên, pháp lực hỗn độn ngưng tụ, cuối cùng hóa thành một phù triện, trực tiếp đánh vào trong cơ thể Kỷ Minh Sương.

"Phù triện này có thể bảo vệ ngươi một mạng lúc ngươi gặp nguy cơ." Quân Tiêu Dao nói.

Hắn làm vậy tự nhiên không phải cua gái.

Mà là phía sau Thiên Hoàng Niết Bàn Kinh hiện lên trong đầu Kỷ Minh Sương sợ là cũng có một vài bí mật.

Sau này hắn còn muốn tìm tòi một phen.

Mắt Kỷ Minh Sương khẽ run lên, trong mắt có cảm xúc nào đó chợt loé qua.

"Đa tạ Quân công tử."

Ngọc nhan xinh đẹp của Kỷ Minh Sương lộ ra ý cười.

Ý cười này trước kia rất khó xuất hiện trên khuôn mặt có phần thanh lãnh của nàng.

Sau đó, Kỷ Minh Sương rời đi.

Ánh mắt Quân Tiêu Dao đảo qua, hờ hững thở dài nói: "Thôi được, tùy tiện đi vậy."

Quân Tiêu Dao chắp tay sau lưng như đang đi dạo, đạp bộ mà đi.

Hắn tới chiến trường Vạn Tinh, chẳng qua chỉ là để tiện đi tinh giới Sơn Hải mà thôi, căn bản không phải vì gia nhập thế lực gì.

Ở vũ trụ Khởi Nguyên lại có mấy thế lực có thể so sánh với Vân Thánh đế cung chứ?

Hắn bước chậm mà đi bên trong chiến trường Vạn Tinh.

Thỉnh thoảng có thể dò xét được một vài bia cổ di tích gì đó, phía trên khắc một số thần thông, hoặc là truyền thừa của tiền nhân.

Nhưng mấy thứ này chẳng có tí lực hấp dẫn nào với Quân Tiêu Dao.

Tuy nói cảnh giới của bản thân hắn là Hỗn Độn Đạo Tôn đại viên mãn đỉnh.

Cách Chuẩn Đế còn một bước xa.

Nhưng Quân Tiêu Dao đã là thân thể Chuẩn Đế, đã không khác gì Chuẩn Đế.

Thậm chí Chuẩn Đế sơ giai bỉnh thường đều tuyệt đối không phải đối thủ của hắn.

Cho nên truyền thừa bình thường, cho dù là truyền thừa và bảo vật Chuẩn Đế tương đối có lực hấp dẫn với các thiên kiêu.

Đối với Quân Tiêu Dao lại không có tác dụng quá lớn.

Nói dễ nghe thì hơi cùi, nói không dễ nghe xíu thì là rác rưởi.

Thậm chí, cho dù là truyền thừa Đại Đế, Quân Tiêu Dao đều phải chọn lựa, xem có thể làm hắn nhìn nhiều hơn một lát không.

Truyền thừa cấp Đại Đế bình thường, hắn thật sự chướng mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!