Sau khi ấn ký này nổi lên.
Thần thái trong mắt Lục Nguyên ngày càng hừng hực.
Như một nét bút vẽ rồng điểm mắt.
Đối mặt với chiêu thức mạnh mẽ ép xuống của tùy tùng Hỏa Huyễn.
Lục Nguyên chỉ ngẩng đầu lên, trong hai con mắt như có sức mạnh bí ẩn nào đó tuôn ra.
Trong chốc lát, tùy tùng Hỏa Huyễn đang công kích về phía Lục Nguyên chợt cảm thấy rét buốt toàn thân.
Trong đôi mắt kia như có linh hồn thần linh trong đó, đang nhìn hắn chằm chằm.
"Cái này..."
Sắc mặt tùy tùng của Hỏa Huyễn đột nhiên thay đổi.
Bỗng nhiên hắn cảm thấy một bí lực vô cùng kinh khủng đánh vào người mình, giống như muốn xé nát thân thể và nguyên thần của hắn!
Ầm!
Ngay sau đó, thân thể và nguyên thần của hắn đột nhiên nổ tung, như không chịu được bí lực ẩn chứa bên trong đôi mắt kia.
Máu bắn tung tóe, rơi chầm chậm trong hư không.
Cảnh tương đột ngột này khiến mọi người đều ngây người.
Nhóm người Hỏa tộc kia cũng mang vẻ mặt bất ngờ, sau đó là phẫn nộ!
"Tại sao lại vậy?"
Tất cả mọi người ở Lục gia cũng đều choáng váng.
Tại sao đột nhiên tùy tùng của Hỏa Huyễn lại nổ tung rồi chết vậy?
Bởi vì quá hoang đường nên bộn họ căn bản không liên hệ chuyện này với Lục Nguyên.
Bởi vì Lục Nguyên không có bất kỳ động tác nào, chẳng qua chỉ nhìn một cái mà thôi.
"Rốt cuộc chuyện này là thế nào, gia chủ Lục gia, ngươi đã thi triển thủ đoạn gì?"
Ánh mắt của đoàn người Hỏa tộc nhìn về phía gia chủ Lục gia đầy lạnh lẽo và căm hận.
"Ta không có." Gia chủ Lục gia nhíu chặt mày.
Hắn cũng vô cùng bất ngờ, không nhịn được mà liếc nhìn Lục Nguyên.
Hắn bỗng nhiên phát hiện Lục Nguyên đã khác lúc trước.
Ánh mắt trở nên sâu thẳm, bắt đầu trào dâng loại thần thái chưa từng thấy trước đây.
"Lục gia các người dám giết người của Hỏa tộc ta, đúng là muốn chết!"
Đoàn người Hỏa tộc bắt đầu làm loạn.
Nhưng Lục Nguyên lại đưa mắt liếc một cái.
Trong chớp mắt, nhóm người Hỏa tộc cảm thấy đáy lòng lạnh lẽo.
Giống như bị một tồn tại nào đó không tưởng tượng được nhìn chăm chú vậy.
Đáy lòng bọn họ run rẩy.
Đúng là gặp quỷ rồi!
"Hừ, nếu Hỏa Huyễn công tử biết được chuyện này chắc chắn sẽ không bỏ qua cho các ngươi."
Nhóm người Hỏa tộc rời khỏi.
Bọn họ cũng chỉ là đầy tớ bên cạnh Hỏa Huyễn thôi, cũng không có cường giả nào.
Đương nhiên không dám ra tay chống lại.
Bọn họ cũng cảm thấy chuyện này quá quỷ dị.
Sau khi Hỏa tộc rời khỏi.
Mọi người của cổ tộc Lục thị không những buông lỏng cảnh giác mà sắc mặt xám xịt lại.
"Xong rồi, thế mà lại giết tùy tùng của Hỏa Huyễn công tử, Lục gia chúng ta sắp tiêu rồi!"
Tu sĩ Lục gia sắc mặt ảm đạm, miệng run rẩy.
Nhưng đúng vào lúc này, một tiếng hừ lạnh trào phúng vang lên.
"Hừ... một đám chuột nhát gan, Hỏa tộc thì làm sao?"
"Ai?"
Người Lục gia nghe thấy vậy thì nổi giận.
Là ai đang châm chọc?
Nhưng đến khi bọn họ phản ứng lại thì lại thấy sao giọng nói này có hơi quen.
Tất cả mọi người đưa mắt nhìn lại theo chỗ phát ra âm thanh, lập tức trợn mắt há hốc mồm ngạc nhiên.
"Lục Nguyên?"
Người nói chính là Lục Nguyên!
Lúc này, Lục Nguyên chắp tay sau lưng, xoay người nhìn về phía nhóm người Lục gia, trong ánh mắt mang theo một loại lạnh nhạt.
Lúc trước tuy hắn ngu dại nhưng vẫn có ký ức liên quan tới những người này.
Sự châm chọc và ghét bỏ của bọn họ tự nhiên cũng khắc trong ký ức.
Có thể nói, ở cổ tộc Lục thị, ngoài phụ mẫu hắn, Lục Nguyên đều xem thường người còn lại.
Coi như người xa lạ.
"Nguyên Nhi, ngươi..."
Gia chủ Lục gia cũng kinh hoảng, sau đó trên mặt hiện ra vẻ kích động vẻ vui sướng.
Chẳng lẽ nhi tử của hắn đã khôi phục bình thường?
"Phụ thân, lúc trước nguyên thần của ta dường như đã bị một số ảnh hưởng đặc biệt, nhưng bây giờ không có vấn đề quá lớn."
Lục Nguyên nói.
Giọng nói của hắn trầm tĩnh lạnh nhạt.
So với người điên khùng mê sảng trước đó, hoàn toàn không giống một người.
"Tốt, tốt, Nguyên Nhi, ngươi khôi phục là tốt rồi!" Gia chủ Lục gia cũng vui mừng vô cùng.
"Người Hoả tộc vừa nãy, chẳng lẽ là ngươi giết?"
Bên cạnh, một vị trưởng lão Lục gia trầm giọng chất vấn.
"Phải thì sao, không phải thì sao?"
Vẻ mặt Lục Nguyên bình thản.
"Hừ, ngươi đây là đưa tới tai hoạ lớn cho Lục gia ta!"
"Lỡ như đến lúc đó Hoả Huyễn công tử của Hoả tộc truy cứu, ngươi phải gánh toàn bộ trách nhiệm!" Lục gia trưởng lão nói.
"Đủ rồi!"
Gia chủ Lục gia quát lạnh.
Hắn quay lại nhìn về phía Lục Nguyên, trên mặt lộ ra ý cười nói.
"Nguyên Nhi, ngươi không cần để ý, ngươi sắp ở rể, trở thành con rể Phong tộc rồi."
"Cho dù là Hoả tộc cũng không dám tuỳ tiện làm gì ngươi."
"Ở rể Phong tộc?"
Lục Nguyên nghe vậy, trong mắt toát ra một vệt khinh thường.
Gia chủ Lục gia nói tiếp: "Đúng rồi, về sau thiên nữ Phong tộc Phong Lạc Hạm sẽ tổ chức tiệc sinh thần."
"Vừa khéo ngươi có thể đi, cũng có thể tiếp xúc giao lưu trước."
"Ta đã biết." Lục Nguyên thờ ơ gật đầu, sau đó trực tiếp ra ngoài.
"Tiểu tử này..."
Mọi người Lục gia đều là kinh nghi vô cùng.
Chuyển biến tính cách này không khỏi cũng quá cực đoan, quả thực giống như đổi thành người khác.
Gia chủ Lục gia tuy có vui mừng, nhưng trong mắt cũng có nghi hoặc thấp thoáng.
Không biết vì sao, hiện tại ngay cả hắn đều cảm giác có chút nhìn không thấu nhi tử hắn.
Chỗ sâu Lục gia, trong một điện.
Lục Nguyên ngồi xếp bằng.
Quanh người hắn, pháp lực lay động, giống như có bí lực nguyên thủy tiềm tàng trong thân thể hắn bị kích phát.
Trong đầu hắn, ấn ký huyền ảo phức tạp tới cực điểm đang chìm nổi trong đó, tản ra quang hoa lộng lẫy, tràn ngập ý luân hồi.
"Tam Sinh Luân Hồi Ấn..."
Lục Nguyên lẩm bẩm tự nói.
Ấn ký trong đầu hắn tên là Tam Sinh Luân Hồi Ấn, liên quan đến lai lịch và đại bí mật của hắn.
"Ta rốt cuộc là ai?"
Lục Nguyên lẩm bẩm.