Đối phó Huyết tộc, trừ khi triệt để mai một thân thể nguyên thần của hắn, đoạn tuyệt sinh cơ.
Nếu không, cho dù chỉ còn chân cụt tay đứt, một sợi nguyên thần thì cũng có thể từ từ khôi phục lại.
Ngoài ra, dưới huyết nguyệt chiếu rọi, những Huyết tộc này dường như rơi vào một loại trạng thái cuồng bạo nào đó, thực lực cũng đạt được tăng phúc nhất định.
Trái lại tu sĩ bên tinh giới Sơn Hải.
Không chỉ phải đối mặt với sinh linh Huyết tộc cuồng bạo.
Còn muốn chống lại ảnh hưởng ăn mòn của huyết nguyệt và sương máu u minh.
Trong tình huống như vậy, tu sĩ bên tinh giới Sơn Hải nháy mắt liền xuất hiện rất nhiều thương vong.
Chiến cục cũng rơi vào trong một loại sốt ruột kịch liệt.
Bên Hỏa tộc, rất nhiều tu sĩ Hỏa tộc đang ra sức chém giết.
Mấy người Hỏa Huyễn cũng là xuất thủ hết sức.
Chuỗi lục lạc Hỏa Linh Nhi đeo trên chân ngọc thon dài vậy mà không chỉ là vật trang sức.
Lục lạc lay động, Hỏa diễm ngút trời mãnh liệt mà ra, hừng hực vô cùng, kèm theo phù văn dâng lên, quét về phía trước.
Về phần Quân Tiêu Dao.
Hắn nói là đến rèn luyện, không bằng nói là tới đi dạo.
Bất kể Huyết tộc nào cũng không thể tới gần quanh người hắn.
Cho dù có, Quân Tiêu Dao vươn một ngón tay, Cổ Thần Diệt Giới Chỉ thi triển ra, nghiền nát tất cả.
Đều nói Huyết tộc khó dây dưa, lấy máu trùng sinh, rất khó giết chết.
Nhưng dưới một chỉ của Cổ Thần Diệt Giới Chỉ, mọi thứ đều biến thành tro bụi, sinh cơ diệt sạch.
Mà theo thời gian chuyển dời, thế lực các phương cũng dần phân tán ra, từng người tự chiến.
Quân Tiêu Dao có chút hứng thú với Thất Thải Trảm Thiên Hồ do Thất Sắc Đạo Quân để lại.
Hắn tự nhiên không thể đi theo đội ngũ Hỏa tộc chém giết.
Hắn đạp bước, nháy mắt lách mình, đi vào chỗ sâu Tinh Trần cổ địa.
Mà một bên khác, Thẩm Thương Minh chú ý tới Quân Tiêu Dao, trong mắt lóe lên một luồng ám quang.
Bên trong Tinh Trần cổ địa, sương mù màu máu tràn ngập.
Sương máu u minh này tuy có chỗ khác biệt với sương máu ở khu Sương Máu chỗ sâu khu Vô Nhân.
Nhưng cũng có năng lực ăn mòn lòng người, khiến cho người đó dị hoá.
Cho nên còn phải phân ra một phần pháp lực để ngăn cách loại lực lượng quỷ dị này.
Mà một số thế lực cường đại như nhóm thế lực Hỏa tộc, Phong tộc, Đại Nhật Thần Đằng điện đã đi sâu đến chỗ sâu Tinh Trần cổ địa, bắt đầu chém giết phạm vi nhỏ.
Bên trong Tinh Trần cổ địa.
Hai bóng người từ trong một đám Huyết tộc giết ra.
Chính là Thiên Đằng Tử và Thẩm Thương Minh.
"Không nghĩ tới ngươi lại có thể theo ta một đường giết đến đây."
Thiên Đằng Tử nhìn về phía Thẩm Thương Minh, cũng có hơi bất ngờ.
Không nghĩ đến thiên kiêu tinh hệ từ chiến trường Vạn Tinh đi ra thể mà cũng có năng lực bậc này.
"Cũng may nhờ có Đại Nhật Thần Đằng điện và đại nhân cất nhắc." Thẩm Thương Minh mỉm cười.
"Đi theo ta, ngươi tiền đồ vô lượng."
"Chờ ta tìm được Thất Thải Trảm Thiên Hồ Thất Sắc Đạo Quân để lại, đến lúc đó ta sẽ quét ngang cùng thế hệ."
"Ngươi cũng có thể hưởng quang huy của ta." Thiên Đằng Tử nói.
Hắn xoay người, chuẩn bị tiếp tục đi tới.
Nhưng lúc này, trong mắt Thẩm Thương Minh lóe lên một vệt hắc quang quỷ dị.
Hắn thế mà trực tiếp xuất thủ với Thiên Đằng Tử.
Ầm!
Pháp lực cuồng mãnh tạo thành gió lốc, trong hư không có phù văn màu đen quỷ dị trôi nổi, tựa như từng vòng xoáy.
"Chết tiệt, Thẩm Thương Minh, ngươi...!!!"
Trong cơn sóng pháp lực truyền đến tiếng hét giận dữ của Thiên Đằng Tử.
Nhưng chỉ qua chốc lát.
Âm thanh im bặt.
Thẩm Thương Minh từ bên trong đi ra, trên người quấn quanh từng tia từng sợi khí tức màu đen.
Còn có phù văn màu đen quỷ dị lơ lửng quanh người hắn.
Mà lúc này, khí tức của Thẩm Thương Minh lại cường đại hơn một mảng lớn so với vừa rồi.
"Thiên Đằng Tử quả nhiên không yếu, sinh mệnh tinh khí và pháp tắc của hắn đều rất hùng hậu."
Trên mặt Thẩm Thương Minh lộ ra vẻ say mê.
Là một thiếu chủ bình thường xoàng xĩnh của tinh hệ Phi Vũ đã từng.
Hắn sở dĩ có thể đột ngột trỗi dậy.
Chính là vì Hắc lão đã truyền thụ cho hắn một môn công pháp cắn nuốt luyện hóa.
Nếu không sao Thẩm Thương Minh có thể tiến bộ nhanh như vậy.
Cũng vì vậy, Thẩm Thương Minh mới có thể coi Quân Tiêu Dao thành mục tiêu.
"Giết Thiên Đằng Tử ở Tinh Trần cổ địa này, dù Đại Nhật Thần Đằng điện truy xét cũng khó có thể tra được lên đầu ta."
"Thẩm Thương Minh ta trong tương lai đã định trước danh chấn tinh giới Sơn Hải, thậm chí toàn bộ vũ trụ Khởi Nguyên, há lại sẽ cúi mình, trở thành tùy tùng của người khác."
Thẩm Thương Minh lạnh lùng cười.
"Tiểu tử, người này thì đáng là gì, nếu ngươi cắn nuốt luyện hóa người nọ mới coi như tạo hóa chân chính."
Trong lòng Thẩm Thương Minh vang lên giọng nói của Hắc lão.
Mà lúc này, trên mặt Thẩm Thương Minh lại lộ ra một loại biểu cảm khó hiểu.
Hắn chợt nói.
"Tinh Trần cổ địa này nghe đồn là do hai vị chí cường giả thời cổ Thất Sắc Đạo Quân và Hắc Đế đại chiến tạo thành."
"Hắc lão, hoặc nói cách khác, có phải nên gọi ngươi là Hắc Đế tiền bối?"
Sau khi yên lặng một hồi.
Hắc lão mới nói: "Bản đế cũng không muốn giấu ngươi, không sai, ta chính là Hắc Đế."
Nghe đến đây, đáy mắt Thẩm Thương Minh lóe lên một vệt dị sắc.
Hắn từng nghe nói, Hắc Đế này là một Đế Yêu đã từng làm hại tinh giới Sơn Hải.
Sở hữu huyết mạch Thao Thiết đại hung thái cổ hiếm thấy.
Sau đó lại tu luyện Ma đạo, cắn nuốt hàng tỉ sinh linh.
Tinh cầu tổ nơi Thất Sắc Đạo Quân sinh ra là bị Hắc Đế cắn nuốt.
Hai đại chí cường giả lúc này mới kết thù kết oán, sau đó nổ ra đại quyết chiến ở nơi này.