Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3121: CHƯƠNG 3121: THÁNH THÀNH NGUYÊN THIÊN

Quân Tiêu Dao cảm thấy có lẽ Họa kiếp huyết nguyệt có nhân quả tiềm tàng nào đó với Lục Nguyên.

Mà dị tượng Huyết Nguyệt lại xuất hiện lần này, nếu không có gì bất ngờ thì chắc Lục Nguyên cũng sẽ đi.

Sau đó, Quân Tiêu Dao và Hỏa Linh Nhi theo nhóm người Hỏa tộc lên đường.

Ở trên đường, Quân Tiêu Dao hỏi thăm chút tình hình về Họa kiếp huyết nguyệt, còn cả chuyện làm thế nào mới có thể bình ổn Họa kiếp huyết nguyệt.

Hỏa Linh Nhi giải thích một phen.

Thật ra khó có thể trừ tận gốc Họa kiếp huyết nguyệt.

Bởi vì thường thì cách một khoảng thời gian, thân chuyển thế của Thần Bí Nữ Đế phản bội Sáng Giới Thiên Hoàng sẽ xuất hiện.

Mà Họa kiếp huyết nguyệt chính là điềm báo trước khi thân chuyển thế xuất hiện.

Chỉ cần tìm được thân chuyển thế của Thần Bí Nữ Đế, sau đó giết chết. Họa kiếp huyết nguyệt tự nhiên sẽ bình ổn.

Nhưng đợi sau khi thân chuyển thế lại đến, Họa kiếp huyết nguyệt sẽ trở lại lần nữa.

Thế nên, chuyện này giống như bệnh tật trị không hết.

Thường cách một khoảng thời gian sẽ tái phát.

Có điều thế lực khắp nơi của vũ trụ Khởi Nguyên đã thành thói quen.

Chỉ cần tìm được thân chuyển thế của Thần Bí Nữ Đế, trực tiếp giết chết là được.

Sau khi Quân Tiêu Dao biết rõ tình huống, cũng rơi vào suy nghĩ sâu xa.

Nếu Lục Nguyên có nhân quả với họa kiếp huyết nguyệt.

Vậy có lẽ lai lịch của hắn không quá thấp.

Chẳng lẽ cũng có thể có dính líu quan hệ với Sáng Giới Thiên Hoàng?

Nhưng mà Quân Tiêu Dao thấy phẩm hạnh của Lục Nguyên thực sự không quá cao.

Ít nhất theo cái nhìn của Quân Tiêu Dao là vậy.

Nếu Lục Nguyên là người được gọi là người kế thừa của Thiên Hoàng, vậy người kế thừa của Thiên Hoàng cũng thực sự quá cùi bắp đấy.

Không đáp ứng được kỳ vọng của hắn.

Cho nên Quân Tiêu Dao cảm thấy hẳn là còn có bí mật đằng sau chuyện này.

Nhưng mà chuyện này cần phải đợi đến khi giải quyết Lục Nguyên xong thì mới có thể dò xét.

Đội ngũ Hỏa tộc đang tiến về khu vực phía Tây của tinh giới Sơn Hải.

Cùng lúc đó, Lục Nguyên cũng dựa theo trí nhớ của hắn mà bước về phía Tây của tinh giới Sơn Hải.

Khu vực phía Tây của tinh giới Sơn Hải.

Có rất nhiều cấm địa bí địa.

Mà nơi xảy ra dị tượng trăng máu là một nơi có tên là cấm địa Hợi Cổ.

Mà ở một nơi bên ngoài cấm địa Hợi Cổ, có một tòa thành trì cổ xưa vô cùng to lớn, tọa lạc trên một đại lục cổ.

Tòa thành trì này tên là Thánh thành Nguyên Thiên.

Tường thành cao ngất như dãy núi, cảnh sắc tráng lệ, tràn đầy cổ kính, giống như đã chịu đựng lễ rửa tội vô số năm tháng.

Tòa thành trì này đã từng phụ thuộc vào một thế lực nào đó có thực lực phi phàm.

Nhưng sau khi người đứng đầu thế lực đó biến mất.

Thế lực đó tan rã, tòa thành trì này cũng gián tiếp rơi vào trong tay thế lực khác.

Bên trong thánh thành, các kiến trúc nối tiếp san sát nhau, dòng người qua lại không dứt.

Có lẽ là bởi vì cấm địa Hợi Cổ xuất hiện dị tượng trăng máu.

Mấy ngày qua cũng có rất nhiều cổ thú, lâu thuyền và xe kéo, tụ tập vào Thánh thành Nguyên Thiên.

Mà lúc này, bên ngoài Thánh thành Nguyên Thiên.

Một bóng dáng xuất hiện ở đây.

Chính là Lục Nguyên.

"Vì sao lại có một loại cảm giác quen thuộc mơ hồ nhỉ..."

Lục Nguyên nhìn thánh thành to lớn hùng vĩ lại cổ kính sừng sững trước mắt, trong mắt xuất hiện vẻ khó hiểu.

Trong đầu hắn càng ngày càng nhiều mảnh vỡ ký ức, dường như bắt đầu dần dần được ghép lại với nhau.

Lục Nguyên cất bước, tiến vào bên trong Thánh thành Nguyên Thiên.

Bên trong Thánh thành Nguyên Thiên, phạm vi cực lớn, đường đi đan xen nhau.

Mà bởi vì tới gần cấm địa Hợi Cổ.

Cho nên cũng có đủ loại Tiên nguyên, nguyên thạch, bí bảo, kỳ vật đang được bán.

Mà ở Thánh thành Nguyên Thiên, trong một con hẻm hẻo lánh.

Cuối đường có một gốc cây cổ thụ đã sắp khô héo.

Nơi này có một thạch phường đổ nát.

Trên bảng hiệu viết Thái Nguyên Thạch Phường.

Bởi vì quá mức cũ nát, bảng hiệu cũng sắp rớt xuống.

Trong thạch phường, một vị nữ tử có khuôn mặt xinh xắn thanh tú đang quét dọn trong vườn, sắp xếp các loại nguyên thạch cổ vật ngay ngắn.

Nhưng mà nơi này có vẻ rất xa xôi hẻo lánh, nên cũng không có ai đến.

Mà đúng lúc này.

Có đoàn người đến đây.

Người cầm đầu là một vị nam tử trẻ tuổi, khí chất phi phàm, trên áo bào có thêu hoa văn Tứ Tượng.

Hắn chính là đệ tử chân truyền của Tứ Tượng Thiên Tông, Triệu Phi.

Mà Tứ Tượng Thiên Tông cũng là phe phái Bất Hủ có tiếng tăm lừng lẫy ở khu vực phía Tây của tinh giới Sơn Hải.

Tuy chưa đạt đến trình độ thế lực thứ chung cực, nhưng cũng là một sự tồn tại ngang ngược và cường hào ác bá.

"Lan Thiến cô nương, chuyện ta nói với ngươi lần trước, ngươi đã suy nghĩ như thế nào rồi?"

"Trở thành thê thiếp của Triệu Phi ta, ngươi có thể trực tiếp gia nhập Tứ Tượng Thiên Tông, trở thành đệ tử nội môn."

"Không phải sẽ tốt hơn việc trông coi một thạch phường cũ nát à?"

Tầm mắt của Triệu Phi nhìn lướt qua vị nữ tử tên Lan Thiến, trong mắt xuất hiện vẻ say mê.

Khuôn mặt Lan Thiến thanh tú, dáng người đường cong uốn lượn.

Mà thiên phú của nàng cũng không tồi.

Trước đó Triệu Phi vừa nhìn đã coi trọng nàng.

"Nếu ngươi không phải đến mua đồ, vậy thì mời ngươi trở về."

Lan Thiến hít sâu một hơi.

Tuy trong lòng vô cùng tức giận, nhưng nàng không thể đắc tội đệ tử của Tứ Tượng Thiên Tông.

"Lan Thiến cô nương, sao ngươi lại cứng đầu như vậy, trở thành đệ tử của Tứ Tượng Thiên Tông không tốt à?"

Triệu Phi lắc đầu, thở dài một tiếng.

Lan Thiến hơi cắn môi, nói: "Ta là đệ tử của Thái Nguyên Thánh Môn."

"Thái Nguyên Thánh Môn?"

Nghe vậy, Triệu Phi còn có một đám đệ tử của Tứ Tượng Thiên Tông nhìn nhau, đều sững sờ, sau đó không nhịn được bật cười.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!