Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3125: CHƯƠNG 3125: DI TÀNG TRONG CẤM ĐỊA HỢI CỔ

Gương mặt Lan Thiến cũng xuất hiện vẻ giật mình.

Nàng biết Triệu Phi có thể sẽ tìm thiếu tông chủ Triệu Hạo Hiên đến lấy lại danh dự.

Thế nhưng, lúc này Triệu Hạo Hiên vậy mà đứng sau lưng đôi nam nữ kia, giống như là tùy tùng vậy.

Mà đôi nam nữ trông giống như bích nhân.

Đặc biệt là nam tử kia, thực sự từ trước đến nay Lan Thiến chưa từng thấy người nào siêu nhiên tuyệt thế như vậy.

"Sao các ngươi lại ở đây?"

Vẻ mặt vốn dĩ lạnh lùng của Lục Nguyên có hơi không thể bình tĩnh.

Dường như sự thảm hại bị Quân Tiêu Dao dùng Hỗn Độn Chân Hỏa đốt cháy còn ở trước mắt.

"Thế nào, ta là công chúa của Hỏa tộc, ta muốn ở đâu thì ở đó, ai cần ngươi lo?" Hỏa Linh Nhi bĩu môi.

"Cái gì, Hỏa tộc?"

Nghe vậy, ánh mắt của Lan Thiến và Tây Hoa bà bà đều giật mình.

Hỏa tộc chính là sự tồn tại của thế lực thứ chung cực trong tinh giới Sơn Hải, không ai dám trêu chọc.

Khó trách Triệu Hạo Hiên ở bên cạnh trông giống như người hầu.

"Lục Nguyên, trước đây ngươi ở rể Phong tộc, rồi bị đuổi ra, không ngờ bây giờ còn có thể gặp lại ngươi."

Quân Tiêu Dao thản nhiên nhìn Lục Nguyên.

Dùng giọng điệu bình tĩnh nhất vạch trần vết sẹo của Lục Nguyên.

"Ngươi..." Lục Nguyên cau mày.

Mà ở bên cạnh, trong mắt Tây Hoa bà bà càng ngày càng nghi ngờ sâu xa hơn.

Ban đầu bà còn tưởng rằng Lục Nguyên có quan hệ gì đó với Thái Nguyên Đại Đế.

Bởi vì bản lĩnh mà Lục Nguyên dùng để dạy dỗ Triệu Phi trước đó khiến bà cảm thấy có hơi quen thuộc.

Thế nhưng lời Quân Tiêu Dao vừa nói lại khiến Tây Hoa bà bà nghi ngờ.

Thái Nguyên Đại Đế khí phách như vậy, sao có thể ở rể, còn bị sỉ nhục mà đuổi ra ngoài?

Điều này không phù hợp với tính cách của Thái Nguyên Đại Đế, cho dù có chuyển kiếp cũng không đến mức kém cỏi như thế.

Cũng không phù hợp với hình ảnh uy nghiêm của Thái Nguyên Đại Đế trong mắt bà.

"Chẳng lẽ là ta hiểu lầm à?" Tây Hoa bà bà nghĩ thầm.

"Các ngươi muốn thế nào?" Lục Nguyên lạnh lùng nói.

"Hừ, hiện tại biết sợ rồi à?"

Triệu Phi nhếch mép cười lạnh.

"Vị... vị công tử này, chúng ta không cố ý trêu chọc, nhưng mà Tứ Tượng Thiên Tông quá mức ngang ngược..."

Không biết Lan Thiến lấy can đảm ở đâu mà tiến lên một bước, nói với Quân Tiêu Dao.

Nàng có thể nhận ra được ngay cả công chúa cao quý kia của Hỏa tộc cũng cực kỳ phục tùng vị nam tử trẻ tuổi như tiên giáng trần này.

Nói cách khác, chỉ cần có thể thuyết phục được Quân Tiêu Dao, hôm nay bọn họ có thể an toàn.

Phải nói rằng Lan Thiến là người có con mắt tinh tường.

Còn riêng Quân Tiêu Dao, hắn không quan tâm đến đám người Lan Thiến.

Các nàng chẳng qua là mấy con mèo nhỏ bị Thái Nguyên Thánh Môn bỏ lại thôi.

Cho dù là vị Tây Hoa bà bà ở cảnh giới Chuẩn Đế kia, cũng chẳng mảy may gây ra chút ảnh hưởng nào tới Quân Tiêu Dao.

Sở dĩ Quân Tiêu Dao đến đây là bởi vì hắn suy đoán, trước kia Thái Nguyên Đại Đế có lẽ đã để lại thứ đại loại như bảo bối dị tàng gì đó.

Lục Nguyên hẳn là người duy nhất có thể tìm ra được di tàng kia.

"Có lẽ chỉ là hiểu lầm thôi, đạo hữu của Tứ Tượng Thiên Tông sao có thể mạnh đến như vậy được, có đúng không?"

Quân Tiêu Dao thờ ơ nhìn về phía đám người Triệu Phi.

"Đúng vậy, hiển nhiên rồi, bọn ta sẽ không động chạm đến Thái Nguyên Thạch Phường nữa."

Thấy tầm mắt của Quân Tiêu Dao, Triệu Phi vội vàng cúi đầu khom người nói.

Vị này là người mà ngay cả Triệu Hạo Hiên cũng phải lấy lòng, hắn đương nhiên không dám nhiều lời gì.

Sau này phải tránh xa Thái Nguyên Thạch Phường.

"Đa tạ công tử!"

Đôi mắt xinh đẹp của Lan Thiến lộ ra vẻ kinh ngạc.

Làm sao nàng có thể không biết Quân Tiêu Dao đang giải vây giúp nàng chứ.

Có câu nói này của hắn, Tứ Tượng Thiên Tông sau này sẽ không ăn hiếp bọn nàng nữa.

Thấy dáng vẻ này của Lan Thiến, vẻ u ám trong mắt Lục Nguyên lại xuất hiện lần nữa.

Hành động này của Quân Tiêu Dao như biến hắn thành kẻ bất tài, chỉ biết gây chuyện không biết giải quyết vấn đề.

Nhưng vào lúc này.

Quân Tiêu Dao bỗng nhiên chỉ về phía Lục Nguyên.

Lục Nguyên phản ứng lại, cũng vội vàng ra tay.

Khởi động Tam Sinh Luân Hồi Ấn, có một luồng gợn sóng dập dờn luân hồi, hiện ra tấm màn sáng óng ánh, bên ngoài lượn lờ vô số đường phù văn phức tạp.

Ầm!

Một chỉ hạ xuống.

Màn sáng kia trực tiếp bị xé toạc ra, cơ thể Lục Nguyên loạng choạng lùi ra sau.

Dòng máu tươi trào ra từ cổ họng bị hắn nuốt mạnh xuống.

"Khá đấy, thực lực tiến bộ hơn trước đó."

Quân Tiêu Dao thu lại một chỉ kia.

Trong mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ.

Khi nãy hắn cảm nhận được luồng sóng luân hồi mơ hồ, như là bí lực phát ra từ trong thức hải của Lục Nguyên.

Xem ra đây chính là thủ đoạn mà Lục Nguyên đã ẩn giấu.

Nếu không với cảnh giới hiện tại của bản thân hắn, e là ngay cả một chỉ tùy tiện đánh ra ban nãy của Quân Tiêu Dao cũng không đỡ được.

"Đi thôi."

Quân Tiêu Dao phất tay, những người còn lại cùng rời đi với hắn.

"Đáng ghét..."

Lục Nguyên siết chặt nắm đấm, ngón tay nổi lên cả gân xanh.

Hành động vừa nãy của Quân Tiêu Dao làm ra với hắn, không khác gì đang khinh thường và sỉ nhục hắn cả.

Nhưng vào ngay đúng lúc này, Lan Thiến lại mở miệng, đôi mắt đều lấp lánh hết cả lên.

"Vị công tử kia là người tốt, có câu nói kia của hắn, sau này sẽ không có ai dám động đến Tứ Tượng Thiên Tông chúng ta nữa."

Lục Nguyên nghe đến đây, tâm trạng càng không tài nào kiềm nén được.

"Đúng rồi, công tử ngươi cũng ở lại nơi này à?"

Nhìn bóng lưng Quân Tiêu Dao rời đi, Lan Thiến sững sờ hồi lâu mới có phản ứng, nhìn về phía Lục Nguyên nói.

"Ta còn có việc nên rời đi trước, tạm biệt."

Lục Nguyên thật sự không muốn ở lại chỗ này nữa nên xoay người rời đi.

Sau khi rời khỏi Thái Nguyên Thạch Phường, tầm mắt của Lục Nguyên nhìn ra phía xa.

"Chờ ta được đến bút Thái Nguyên, còn có di tàng kiếp trước để lại."

"Quân Tiêu Dao, tất cả mọi sự nhục nhã ta nhận hôm nay, ngày sau sẽ đòi lại hết."

Sắc mặt Lục Nguyên thâm trầm, cơ thể bay lên không trung.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!