"Thính Tuyết Lâu?"
Lông mày Quân Tiêu Dao nhướng nhẹ.
Đối mặt với cục diện trước mắt, hắn vẫn rất thản nhiên.
Hắn cũng đã từng gặp phải loại ám sát giống như vậy, cho nên quá quen với nó rồi.
Lúc ở Cửu Thiên Tiên Vực, hắn đã bị ám sát bởi Thiên Đường, U Cốc và các sát thủ thần triều khác.
Hạ Uyển Họa ở bên cạnh sắc mặt nghiêm trọng nói.
"Thính Tuyết Lâu là một tổ chức hắc ám của vũ trụ Khởi Nguyên, có mặt ở rất nhiều tinh giới."
"Tuy không phải là bá chủ có thế lực chung cực, nhưng cũng là cự thú cố thủ trong bóng tối."
"Cho dù là thế lực thứ chung cực, cũng đều cực kỳ kiêng dè họ."
"Bởi vì thế lực này, ngoại trừ thế lực chung cực ra, dường như không biết kiêng nể ai cả."
"Chỉ cần đưa ra một cái giá, cho dù là cường giả Đế Cảnh thực lực thứ chung cực cũng đều nhận ám sát."
Quân Tiêu Dao nghe vậy cũng âm thầm gật đầu.
Thính Tuyết Lâu này cũng có chút thú vị.
Rõ ràng là một cái tên phong nhã, vậy mà lại là tử thần ẩn nấp trong bóng tối.
Thính Tuyết Lâu, nghe có vẻ không phải là tuyết, mà là máu!
Hơn nữa Thính Tuyết Lâu rất thông minh.
Biết được rằng trêu chọc thế lực chung cực, rất có thể sẽ dẫn đến việc bị tiêu diệt, không có cách nào trừ cỏ tận gốc.
Bởi vậy Thính Tuyết Lâu mới có thể tồn tại đến tận bây giờ.
"Còn nữa, vị lâu chủ Thính Tuyết Lâu trong truyền thuyết, càng là một người vô cùng thần bí, là một người không thể nào mường tượng ra được.
"Hiện tại, thậm chí mọi người đều không biết được, vị lâu chủ Thính Tuyết Lâu đó là nam hay là nữ."
Hạ Uyển Họa nói thêm.
Sắc mặt Quân Tiêu Dao thản nhiên.
Thính Tuyết Lâu này, chắc có lẽ vẫn chưa điều tra đến hắn.
Nếu không thì, Thính Tuyết Lâu nên biết rằng, kiếm chuyện với hắn, sẽ có hậu quả như thế nào.
"Thính Tuyết Lâu, là ai sai khiến các ngươi?"
Một vị cường giả Thánh triều Đại Hạ lạnh lùng nói.
Nhưng thật ra mọi người ở đây đều biết rằng. Chỉ có Thánh triều Thần Tiêu!
"Giết!"
Thân là sát thủ Thính Tuyết Lâu, tất nhiên không thể nói ra lời vô nghĩa.
Bọn họ trực tiếp bao vây và tấn công, giống như một bầy sói đang đi săn.
Trong số đó, không phải chỉ có một người cấp Chuẩn Đế.
Ngay cùng lúc đó, trong không trung, trận pháp xuất hiện.
Sát trận, còn có Cấm Cố Chi Trận đang xen.
"Ra tay!"
Phía bên Thánh triều Đại Hạ cũng bắt đầu đánh trả.
Có đều trong lòng bọn họ đều nặng trĩu.
Tuy lần này Thánh triều Đại Hạ phái đi không ít hộ vệ.
Nhưng so với sát thủ của Thính Tuyết Lâu, vẫn là có chút sơ sài, giật gấu vá vai.
Hạ Uyển Họa, Quân Tiêu Dao và những người khác cũng ra tay rồi.
Chỉ thấy Hạ Uyển Họa lấy ra bút Thái Nguyên, giơ lên không trung vẽ một đường.
Sau đó, có một bức tranh xuất hiện, cần gì có đó, phù văn thành tấm, bồng bềnh như biển cả, giống như đem cả thiên địa vạn vật đều vẽ vào trong đó.
"Nhất Thế Họa Quyển!"
Hạ Uyển Họa thì thầm, một loại chuyển động đáng sợ xuất hiện, mang theo khả năng trấn áp mạnh mẽ.
"Lợi hại!"
Quân Tiêu Dao cũng nhẹ nhàng khen ngợi.
Thần thông Họa Đạo của Hạ Uyển Họa, quả thật vô cùng huyền diệu.
Nếu như cho nàng thời gian để phát triển, tương lai rất có khả năng dùng tranh chứng đạo.
Nhưng Quân Tiêu Dao cũng không chỉ đứng nhìn, cũng đã ra tay rồi.
Hắn trực tiếp đối đầu với một Chuẩn Đế của Thính Tuyết Lâu.
Trước đây bởi vì Quân Tiêu Dao đã từng đánh bại Tần Thái Uyên cấp Chuẩn Đế.
Bởi vậy đối với sức chiến đấu của Quân Tiêu Dao, những tu sĩ của Thánh triều Đại Hạ đều có chút mong chờ.
Nhưng khi Quân Tiêu Dao ra tay, vẫn khiến cho bọn họ chấn động không thôi.
Quân Tiêu Dao ra tay rất tùy ý, không hề có dáng vẻ dốc hết toàn lực.
Chỉ cần một cái phất tay áo, ngọn lửa Hỗn Độn cuồn cuộn, hình thành một cơn thủy triều lửa hủy thiên diệt địa, trong đó xen lẫn vô số phù văn Hỗn Độn, dâng trào như sóng cuộn.
Một luồng khí Hỗn Độn, có thể nghiền nát hư không.
Một tia lửa Hỗn Độn, có thể thiêu rụi thiên địa.
Quân Tiêu Dao tiếng tăm lừng lẫy, như một đấng thần vương Hỗn Độn, làm chủ chiến trường.
"Hả?"
Tên Chuẩn Đế cùng hắn chiến đấu, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
Hắn muốn rút lui.
"Muốn chạy sao?" sắc mặt Quân Tiêu Dao vẫn như cũ.
Hắn không hề để ý, bước lên một bước, giống như xé toạc hư không mà đi.
Sở hữu thực lực tuyệt đỉnh, không sợ bất cứ cạm bẫy nào.
Rất nhanh, Quân Tiêu Dao trực tiếp đuổi giết tên Chuẩn Đế Thính Tuyết Lâu ở ngoài tinh không xa xôi.
Nhưng ngay tại lúc này.
Tên Chuẩn Đế Thính Tuyết Lâu thản nhiên nói: "Các hạ tạm thời dừng tay!"
"Hử?"
Quân Tiêu Dao bất ngờ nhìn tên Chuẩn Đế Thính Tuyết Lâu.
"Các hạ có phải là Quân Tiêu Dao không?" Tên Chuẩn Đế Thính Tuyết Lâu nói.
"Cái gì, lúc Tần Thái Uyên thuê các ngươi ra tay, không có nói với các ngươi là muốn giết ta sao?"
Nét mặt Quân Tiêu Dao lộ ra một nụ cười mỉa mai.
"Chỉ là muốn xác nhận lại chút." Chuẩn Đế Thính Tuyết Lâu nói.
"Này là có ý gì?" Quân Tiêu Dao hỏi.
"Xem ra thật sự là vị thiếu chủ Vân Tiêu của Giới Hải rồi."
Chuẩn Đế Thính Tuyết Lâu thản nhiên nói.
Trong mắt hắn có sự kiêng nể, thậm chí còn mang theo cả sự kính sợ mơ hồ.
"Hừ, xem ra thân là thế lực trong bóng tối, mạng lưới tình báo Thính Tuyết Lâu các ngươi cũng không quá tệ nhỉ."
"Có điều, các ngươi đã biết rõ tường tận về ta như vậy, còn dám ra tay, gan cũng không nhỏ." Quân Tiêu Dao nói.
"Chỉ là muốn xác nhận một chút, nếu như có chỗ nào đắc tội với Quân công tử, vẫn mong bỏ qua cho."
Chuẩn Đế Thính Tuyết Lâu chắp tay nói với Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao có chút bất ngờ.
Thái độ này quả thật là nho nhã lễ độ, so với thân phận sát thủ Thính Tuyết Lâu thật sự không hợp lắm.
Hay có lẽ đây là một nhóm sát thủ nho nhã dễ gần?
"Thành thật mà nói, Thính Tuyết Lâu ta không dám động đến Quân công tử chút nào." Chuẩn Đế Thính Tuyết Lâu nói.
Quân Tiêu Dao không nói gì.
Chuẩn Đế Thính Tuyết Lâu nói tiếp: "Nhưng đây không phải vì bối cảnh của Quân công tử là Vân Thị đế tộc hay là Vân Thánh đế cung, mà là lâu chủ Thính Tuyết Lâu bọn ta đã phân phó, không được đụng đến người họ Quân."
Nghe đến đây, ánh mắt Quân Tiêu Dao lộ ra sự khó hiểu.
Trong lời nói của vị Chuẩn Đế này, không phải kiêng nể Vân Thánh đế cung.
Mà là không được đụng đến người họ Quân.
Điểm này rất thú vị rồi.
"Ta có thể gặp mặt vị lâu chủ Thánh Tuyết Lâu của các ngươi không?" Quân Tiêu Dao hỏi.