Trong khoảng thời gian Quân Tiêu Dao gần như lặn mất đi đó.
Vân Khê mất đi nụ cười.
Chỉ có thể di chuyển sự chú ý của mình thông qua việc điên cuồng tu luyện.
Không để cho mình rơi vào hoàn cảnh bất lực kia.
Loại thay đổi này khiến cho lòng người ta thấy mà đau lòng.
Sau đó đến khi Khởi Nguyên chi cảnh mở ra.
Với bối cảnh là đế tộc Vân thị của Vân Khê, cộng thêm thân phận truyền nhân dự bị của Địa Hoàng.
Nàng có thể trực tiếp đi tới Vân Thánh đế cung của vũ trụ Khởi Nguyên.
Nhưng Vân Khê không làm như thế.
Nàng lựa chọn thông qua Khởi Nguyên chi cảnh, giết thẳng một đường.
Giống như lúc trước, nàng một thân một mình rời khỏi thế giới Nam Đẩu, tìm kiếm Quân Tiêu Dao vậy.
Chẳng qua là khi đó, nàng bị người khác bắt cóc, được Quân Tiêu Dao tới cứu nàng.
Nhưng mà lần này, chỉ có một mình nàng.
Sẽ không bao giờ còn có thể nhìn thấy bóng dáng bạch y kia đi đến bên người nàng, xoa đầu của nàng, dịu dàng cưng chiều nàng.
"Vân Khê, sao phải ngươi khổ vậy chứ, với địa vị thân phận như bây giờ của ngươi, không cần phải tranh danh tiếng truyền nhân Địa Hoàng với ta làm gì."
Một bên khác, Đông Phương Hạo đứng thẳng người.
Khuôn mặt hắn thanh tú, khí thế trên người sâu xa khó dò.
Thân là Phệ Đạo Thánh Thể, lại có thêm Tiên Linh Bảo Tháp, cộng thêm được đám người Tử Võ Thánh Vương của Địa Hoàng cung bồi dưỡng.
Thực lực ngay lúc này của Đông Phương Hạo thâm sâu khó lường.
Hắn đã trở thành một trong những người đứng đầu của thế hệ trẻ tuổi Giới Hải từ lâu.
Hắn nhìn Vân Khê, thở dài một tiếng nói.
"Đã đến nước này rồi cũng không cần nói lời nhảm nhí nữa."
"Ngươi trực tiếp kết thúc nó với ta sao?"
Vân Khê lạnh giọng lên tiếng.
"Vân Khê, ngươi có được hai món bảo bối trong Tiên Linh tam bảo, hẳn là đã có thể cảm ứng được cơ duyên truyền thừa chân chính mà Địa Hoàng Tiên Linh Đế để lại bên trong vũ trụ Khởi Nguyên."
"Mà nếu muốn để cơ duyên của Địa Hoàng Tiên Linh Đế xuất hiện, thì nhất định phải hợp nhất Tiên Linh tam bảo mới được."
"Ta cảm thấy, chúng ta hẳn là nên để truyền thừa của Tiên Linh Đế xuất hiện đã." Đông Phương Hạo nói.
Nhưng mà Vân Khê lại thờ ơ.
"Ngươi từng đối đầu với ca ca ta, ta không có khả năng hợp tác với ngươi." Vân Khê lạnh lùng nói.
"Ồ, quả nhiên vẫn là bởi vì hắn à, ca ca của ngươi bây giờ có lẽ chẳng xác định được sống chết nữa rồi."
"Dù cho cuối cùng vẫn còn sống, vậy thì cũng đã tu vi mất hết, trở thành phàm nhân."
"Ngươi cần gì phải quan tâm..."
"Câm miệng!"
Còn không đợi Đông Phương Hạo nói ra hết, Vân Khê trực tiếp ra tay, chưởng phong lưu động, rúng động cả bầu trời.
Đôi mắt của nàng lạnh lùng, lóe lên sát ý.
Nàng không cho phép có người nói này nọ về ca ca của nàng.
Đó là người nàng trân trọng nhất.
Nếu lỡ như sau này Quân Tiêu Dao thật sự mất hết tu vi, người muội muội là nàng đây cũng sẽ dùng lưng của chính mình, cõng ca ca lên, từng bước đưa hắn đến đỉnh cao thế giới!
Bởi vì ở trong mắt của Vân Khê, ca ca của nàng vốn dĩ nên quân lâm thiên hạ!
Vào lúc Quân Tiêu Dao uy danh vang khắp Giới Hải, người cùng thế hệ không ai có thể vượt qua.
Thử hỏi xem, có ai dám nghi ngờ hắn?
Mà hiện tại, chỉ là Đông Phương Hạo cũng dám lên mặt láo xược với hắn như vậy.
Điều này làm cho gương mặt của Vân Khê lộ ra ý cười lạnh như băng.
Cái gì chứ dám kinh nhờn ca ca của nàng, nàng không thể nhẫn nhịn!
Vân Khê ra tay, thân thể mềm mại, phù văn khó phai, giống như tiên nữ trên trời, tràn ngập khí chất Tiên Linh.
Hơi thở của nàng cũng rất mạnh mẽ, tuy còn chưa đạt tới Chuẩn Đế, nhưng cũng đã là cảnh giới Hỗn Độn Đạo Tôn.
Phải biết rằng, Vân Khê cũng bằng tuổi với Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao tuổi trẻ mà đã đạt tới Chuẩn Đế, về tình về lý thì vẫn có thể hiểu được, dù sao hắn là vốn tồn tại không theo lẽ thường, không thể nào lường trước được.
Nhưng Vân Khê cũng chỉ hơn hai mươi tuổi, lại có thể đạt đến Hỗn Độn Đạo Tôn.
Chỉ có thể nói, việc này có rất nhiều nguyên nhân.
Đầu tiên, nàng cùng với Quân Tiêu Dao là đồng bào một thể, vậy nên cứ suốt ngày dính lấy tên Quân Tiêu Dao có thiên phú bất phàm kia.
Ngoài ra, nàng còn có được huyết mạch của Vân Thiên nhai, mà Vân Thiên nhai cũng đã từng một thời tiếng tăm lừng lẫy.
Hơn nữa nàng còn là vận khí chi nữ, chiếm được hai bảo trong Tiên Linh Tam Bảo.
Còn được đám người Địa Hoàng Cung Phù Dao Thánh Vương bồi dưỡng.
Dưới đủ loại điều kiện như vậy, Vân Khê hiện tại mới có thể có được thiên tư bất phàm như vậy.
Không chút khách khí mà nói, tuy thiên tư của Vân Khê, còn chưa đạt tới trình độ Dị Số Chi Vương như Quân Tiêu Dao.
Nhưng chắc chắn là đã đạt tới yêu nghiệt cấp dị số, là người khiến không ít kẻ phải đỏ mắt ghen tị.
Giờ phút này, Vân Khê ra tay, phù văn đậm nét bao phủ khắp toàn thân, toả ra ánh sáng rực rỡ tựa thánh quang, dao động làm cho hư không đều nứt ra vỡ vụn.
Đúng là truyền thừa Tiên linh đế được ghi lại trong Tiên Linh Chi Cốt, Vô Cấu Tiên Linh Thân.
Đây là một môn luyện thể pháp cực hạn, mạnh mẽ hơn Đại Đế pháp môn bình thường rất nhiều.
Bù lại cho việc Vân Khê là nữ tử, đặc điểm cơ thể không đủ.
Sau khi thêm Vô Cấu Tiên Linh Thân, Vân Khê lại thi triển ra một số tuyệt học cường đại.
Có cái là do Phù Dao Thánh Vương của Địa Hoàng Cung chỉ dạy, có cái là nàng lĩnh ngộ ra từ trong Tiên Linh Chi Tâm, Tiên Linh Chi Cốt.
Đông Phương Hạo thấy thế, cũng ra tay.
Tuy rằng Vân Khê mạnh mẽ vô song.
Nhưng Đông Phương Hạo cũng không phải quả hồng mềm mặc người ta nắn bóp.
Chẳng những được đám người Tử Vũ Thánh Vương chỉ dạy.
Cơ thể lại là Phệ Đạo Thánh Thể, thuộc vào loại có thể chất mạnh mẽ nhất.
Càng quan trọng hơn là, hiện tại Đông Phương Hạo, có thể đã làm giao dịch cùng với một vài đại lão bị trấn áp trong Tiên Linh Bảo Tháp.
Những vị đại lão này, đều từng là dạng đã gây ra tai hoạ cho Giới Hải, thực lực không phải nói là cũng biết là vô cùng khủng bố.
Đông Phương Hạo cũng từ chỗ bọn họ chiếm được một ít truyền thừa.
Có thể nói hai vị Vân Khê và Đông Phương Hạo này đều là truyền nhân dự bị của Địa Hoàng tuyển chọn, mỗi người đều có chuyện riêng đều có chỗ hơn người.
Giờ phút này chiến đấu với nhau, không khí khắp trời đất gần như lập tức sôi trào, chấn động thổi quét khắp tiểu thế giới.