Hạ Uyển Họa cũng vươn tay ngọc nắm lấy.
Nàng không phải nịnh nọt tâng bốc gì đó.
Mà là thật sự đang cảm thán.
Thiên phú, thực lực, thân phận, địa vị, Quân Tiêu Dao và Vân Khê đều vượt xa cùng thế hệ.
Đây thật sự là một đôi huynh muội thần tiên.
Mà bên cạnh, Hồng Tụ quận chúa sau khi hiểu được chuyện liên quan tới Quân Tiêu Dao cũng giật mình miệng nhỏ không khép lại được.
Vị công tử nàng gặp được ngoài ý muốn này lại có lai lịch như vậy, thậm chí còn có quan hệ với Vân Thánh đế cung trong truyền thuyết.
Đây quả thực giống như đang nằm mơ.
Còn có Kỷ Minh Sương cũng bừng tỉnh như mộng.
Người khác không biết nhưng nàng biết, Quân Tiêu Dao từ đâu mà đến.
Nàng cũng tuyệt đối không ngờ tới, Quân Tiêu Dao có thân phận bậc này.
Chỉ có điều, nàng nhớ tới lúc trước, Quân Tiêu Dao hỏi nàng chuyện liên quan tới Vân Thánh đế cung.
Bây giờ nhớ lại, Kỷ Minh Sương coi như hoàn toàn hiểu rõ.
Có thể nói, thân phận Quân Tiêu Dao được công khai tuyệt đối là một chuyện ảnh hưởng sâu xa.
Tuy rất nhiều người vẫn nghi hoặc.
Bởi vì dựa vào tin tức bọn họ nhận được.
Thiếu chủ đế tộc Vân thị Giới Hải là Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Thai, hơn nữa đã trúng Chiết Tiên Chú.
Vậy bây giờ, đây lại là chuyện thế nào?
Hỗn Độn Thể, Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Thai, làm sao loại thể chất cổ kim vô song này lại rơi vào trên người cùng một người?
Cho dù là một số phương pháp phân thân tu luyện, cũng không làm được việc thay đổi cả thể chất chứ?
Tuy trong lòng mọi người nghi hoặc nhưng bọn họ cũng không dám tùy tiện tiến lên hỏi thăm cái gì.
Suy cho cùng sau khi thân phận Quân Tiêu Dao bại lộ, hắn cũng không phải tồn tại người bình thường có thể trêu chọc.
Tuy rằng Quân Tiêu Dao vẫn chưa trở về Vân Thánh đế cung, nhưng chỉ riêng thân phận thiếu chủ Vân thị, cho dù ở vũ trụ Khởi Nguyên đều có phân lượng rất lớn.
Sau khi gặp mặt Vân Khê, Quân Tiêu Dao cũng chuẩn bị trở về Khởi Nguyên Học Phủ.
Bởi vì đám người Lê Tiên Dao vẫn chưa thông qua Khởi Nguyên chi cảnh đến đây.
Còn đám người cũng coi như quen thuộc Cổ Tiểu Ngọc, cũng vẫn phải ở Khởi Nguyên chi cảnh lịch luyện một thời gian.
Quân Tiêu Dao chuẩn bị trực tiếp trở về.
Mà đám người trưởng lão Khởi Nguyên Học Phủ thế mà cũng muốn cùng rời đi.
Bởi vì trong lòng bọn họ, cho dù thiên kiêu còn lại trong Khởi Nguyên chi cảnh cộng lại cũng không sánh bằng một mình Quân Tiêu Dao.
Dù Quân Tiêu Dao cuối cùng vẫn phải trở về Vân Thánh đế cung, Khởi Nguyên Học Phủ bọn họ cũng phải tạo quan hệ tốt với Quân Tiêu Dao.
Cho nên sau khi Khởi Nguyên Học Phủ để lại mấy người đóng giữ, những người còn lại cũng đều theo đó rời đi.
Lê Tinh Hà và Lê Bội Ngọc của Lê tộc, lúc tới nhằm vào Hạ Uyển Họa rất nhiều lần.
Nhưng lúc đi, bọn họ không dám thả một cái rắm nào.
Cao cao tại thượng và ngạo nghễ của đế tộc Thượng Cổ gì đó đều biến mất không thấy đâu nữa.
So thân phận với Quân Tiêu Dao, bọn họ còn chưa có tư cách đó.
Đổi lại là Lê Thừa Thiên, nói không chừng còn có thể có tí lực lượng.
Về phần Tần Thái Uyên, càng là vẻ mặt như cha chết mẹ chết, mặt đen kịt như đáy nồi.
Lúc trước hắn còn nghĩ, mượn thế của Lê tộc có lẽ có thể để Thánh triều Thần Tiêu thuận lợi thôn tính Thánh triều Đại Hạ.
Nhưng hiện tại thì sao?
Thân phận Quân Tiêu Dao vừa ra.
Đừng nói thôn tính Thánh triều Đại Hạ.
Thánh triều Thần Tiêu bọn họ có thể không bị thôn tính đã coi như là vạn hạnh.
Dù sao lúc trước hắn quả thực từng nhằm vào Quân Tiêu Dao.
Nếu Quân Tiêu Dao so đo, chỉ cần dùng bối cảnh của Vân Thánh đế cung, Thánh triều Thần Tiêu tuyệt đối rất khó chịu.
Nghĩ tới đây, đáy mắt Tần Thái Uyên lóe lên một vệt lãnh quang.
Lấy tính cách của hắn, tự nhiên không thể quỳ xin tha thứ từ Quân Tiêu Dao và Hạ Uyển Họa.
Như vậy cũng chỉ có một con đường có thể đi.
Đám người Quân Tiêu Dao từ Khởi Nguyên chi cảnh về tới Khởi Nguyên Học Phủ.
Nhưng sóng gió chỉ vừa bắt đầu.
Thân phận của Quân Tiêu Dao oanh động bốn phương.
Rất nhiều tu sĩ Khởi Nguyên Học Phủ đều tụ tập lại.
Có lẽ không phải tất cả tu sĩ đều nghe qua thanh danh của Quân Tiêu Dao ở Giới Hải.
Nhưng chỉ bằng hắn có quan hệ với Vân Thánh đế cung cũng đủ để gây nên chú ý từ khắp nơi.
Đừng nói chi là còn mang loại thể chất tựa như thần thoại Hỗn Độn Thể này.
"Thì ra là vậy, ta nói mà, trước đó ngẫu nhiên nhìn thấy vị công tử này liền cảm thấy hắn siêu nhiên tuyệt thế, không giống phàm nhân."
"Bây giờ nghĩ lại, quả thật không nhìn lầm."
Có nữ tu học phủ cùng lúc cảm thán, trong lòng cũng ảo não vô cùng.
Nếu lúc trước đi lên có thể nói chuyện dăm ba câu với Quân Tiêu Dao, thậm chí lôi kéo tí quan hệ, hiện tại đều được lợi vô cùng.
"Hạ Uyển Họa cũng thật may mắn, lại có một vị công tử lai lịch kinh thiên như thế đi theo bên cạnh."
Cũng có rất nhiều người hâm mộ Hạ Uyển Họa không thôi.
Hơn nữa còn xuất hiện một hiện tượng.
Đó chính là, một số đệ tử học phủ vốn giao hảo với Tần Thái Uyên đều yên lặng xa cách Tần Thái Uyên.
Dường như không muốn bị ảnh hưởng đến hay gì đó.
Điều này khiến cho tâm thái của Tần Thái Uyên có phần gắng không nổi nữa.
Còn Lê Tinh Hà và Lê Bội Ngọc càng là không khoa trương như trước kia, bây giờ khiêm tốn đến mức không có cảm giác tồn tại gì.
Mà Quân Tiêu Dao không hề để ý, cũng không chú ý đủ loại biến hóa bên ngoài.
Sau khi đón Vân Khê về, hắn cũng ở chung với một mình Vân Khê mấy ngày.
Tuy là Vân Khê độc lập tự cường rất không tệ, thực lực nàng biểu hiện cũng cực kỳ khiến Quân Tiêu Dao hài lòng.
Nhưng Quân Tiêu Dao không hy vọng tính cách Vân Khê sinh ra biến hoá gì quá lớn, thậm chí để lại bóng ma.
Đối với người mình, đặc biệt là người thân cận nhất.
Quân Tiêu Dao tình nguyện để Vân Khê trở thành hoa trong nhà kính cũng không muốn nàng sinh ra cảm xúc tiêu cực gì.
Hơn nữa Quân Tiêu Dao tự đánh giá, hắn có năng lực bảo vệ Vân Khê cả đời không lo.
Nhưng sự thật là, cảm xúc của Vân Khê rất nhanh đã khôi phục lại.
Lạnh băng và hờ hững trong mắt trước đó đều tan rã như băng tan ngày xuân.
Đối với Vân Khê, Quân Tiêu Dao là mặt trời của nàng.
Cho dù lòng bị đóng băng, có Quân Tiêu Dao ở đây là có thể hòa tan.
Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ tinh xảo vô ngần của Vân Khê lộ ra nét vui tươi lâu ngày không gặp, lòng Quân Tiêu Dao cũng tạm thời yên lại.
Ít nhất không cần lo lắng Vân Khê trở thành muội muội bệnh kiều gì đó.