"Trần Huyền, ngươi đủ rồi đó, không tu hành thì đi ra ngoài cho ta."
Khóe mắt của tiên sinh giảng kinh hơi run rẩy.
Nếu không phải Trần Huyền và Mạc đường chủ có quan hệ thì hắn đã sớm đánh người này ra ngoài rồi.
Nhưng nghe thấy lời này, Trần Huyền lại xoa nhẹ ánh mắt đang lim dim, nói: "Ta đang tu hành mà."
"Ngươi có ý gì chứ?"
Tiên sinh mặt lạnh xuống.
"Ta đang tu hành trong mộng." Trần Huyền làm ra vẻ đương nhiên nói.
"Ha ha..."
Mấy đệ tử Thảo Đường ở nơi này cũng không nhịn được mà cười phá lên.
Làm người sống tạm bợ thì thôi đi, cả ngày còn nói năng bậy bạ nữa.
"Lẽ nào đây là cái gọi là ta tu hành trong mộng đẹp sao?" Có mấy người châm chọc nói.
"Trần Huyền, đừng nói nữa..."
Nữ tử tên là Nguyên Linh Huyên lấy tay che mặt, cũng cảm giác hơi mất mặt.
Nhìn thấy tình hình này, Trần Huyền âm thầm lắc đầu.
Những người này hoàn toàn không hiểu gì cả.
Hắn quả thật là đang tu hành trong mộng.
Sở dĩ hắn thích ngủ là bởi vì phần lớn năng lượng thần hồn của hắn đều dùng nuôi dưỡng ấn ký thần bí xuất hiện trong đầu.
Ấn ký đó phức tạp huyền ảo không gì sánh được, bên trên cứ như miêu tả quỹ tích chư thiên tinh, quá khứ, hiện tại, và tương lai.
Hơn nữa còn tràn ngập một luồng Luân Hồi chi ý vô cùng siêu nhiên.
Trần Huyền không biết ấn ký này xuất hiện trong đầu mình từ lúc nào.
Nhưng khi hắn chú ý tới thì đã tồn tại rồi.
"Tam Sinh Luân Hồi Ấn..."
Đáy lòng của Trần Huyền lẩm bẩm.
Lúc Tam Sinh Luân Hồi Ấn hiển hiện.
Bên trong đầu của Trần Huyền còn hiện lên rất nhiều cảnh tượng vụn vặt.
Hắn mơ hồ nhìn thấy cứ như bản thân đang đứng trên đỉnh chúng sinh giáo hóa vạn linh.
Mà Trần Huyền vốn không xa lạ gì với điều này.
Bởi vì chỉ có một người phù hợp với thân phận này.
Đó chính là Huyền Nhất Đế Sư sáng lập Thảo Đường!
"Ta là Huyền Nhất Đế Sư?"
Nói thật, ngay cả bản thân Trần Huyền đều cảm giác khó tin, không thể tưởng tượng nổi.
Sao hắn có thể có liên quan đến nhân vật cấp bậc đó chứ.
Có điều rất rõ, điều này quả thật có liên quan đến một ít bí mật lớn, bao gồm cả lai lịch của Tam Sinh Luân Hồi Ấn trong đầu hắn.
Chính vì sự việc trọng đại, cho nên Trần Huyền vốn không tiết lộ cho bất kỳ ai.
Thậm chí cũng không tiết lộ cho Mạc tiên sinh đã nhặt mình về, còn có sư tỷ Nguyên Linh Huyên rất quan tâm đến mình.
Nhưng ở trong mắt người khác, Trần Huyền quả thực chính là phế vật.
"Trần Huyền, ngươi có chút tâm đi."
Nguyên Linh Huyên cũng thở dài một hơi.
Thấy ánh mắt của Nguyên Linh Huyên có chút thất vọng, đôi mắt của Trần Huyền cũng hơi buồn bã.
Hắn cũng biết Nguyên Linh Huyên thật sự quan tâm đến hắn.
"Đợi ta thật sự làm rõ bí mật phía sau..." Trần Huyền thầm nghĩ.
Đúng lúc này, có một đoàn người đi đến từ ngoài điện.
Dẫn đầu là một lão giả, chính là trưởng lão Thảo Đường.
Mà đám người Quân Tiêu Dao lại đi theo phía sau ông.
"Hắn chính là Vân Tiêu, thiếu chủ của đế tộc Vân thị Giới Hải, hiện giờ cũng là Đế Tử của Vân Thánh đế cung."
"Không hổ là Hỗn Độn Thể, hắn vừa đến đây, ta thậm chí còn cảm giác được một luồng đại đạo huyền ảo tối tăm..."
Quân Tiêu Dao đến khiến tất cả đệ tử Thảo Đường đều ghé mắt.
"Chỉ là, chẳng phải nói hắn không đồng ý gia nhập Thảo Đường sao..." Cũng có người nghi hoặc.
Trưởng lão Thảo Đường cất cao giọng nói: "Sau này đám người Hạ Uyển Họa đều là đệ tử Thảo Đường."
Lúc này, mọi người đã hiểu ra.
Thì ra vốn không phải là Quân Tiêu Dao muốn gia nhập Thảo Đường, mà là đám người Hạ Uyển Họa muốn gia nhập.
"Chính là hắn sao?"
Ánh mắt của Nguyên Linh Huyên cũng rơi vào trên người Quân Tiêu Dao, mang theo ý tò mò.
Nhưng nàng vốn không có nhiều sợ hãi thán phục về bối cảnh của Quân Tiêu Dao như những người khác.
Bởi vì bối cảnh lai lịch của nàng cũng rất bất phàm.
Nhưng không thể không nói dung mạo của Quân Tiêu Dao quả thật là độc nhất vô nhị, trong lòng Nguyên Linh Huyên đều không nhịn được mà thán phục.
Hình như phát giác được ánh mắt của Nguyên Linh Huyên, ánh mắt của Quân Tiêu Dao nhìn đến, rồi cười nhạt một tiếng.
Nguyên Linh Huyên lập tức ngây ra, sau đó khẽ gật đầu tỏ ý.
Ánh mắt của Quân Tiêu Dao tự nhiên nhìn về Trần Huyền bên cạnh.
Dưới đáy mắt hắn hiện lên một tia sáng.
Nhưng không có biểu hiện gì cả, mà chỉ thản nhiên thu hồi ánh mắt.
"Trưởng lão, đám người Uyển Họa làm phiền Thảo Đường ngươi quan tâm nhiều hơn rồi, ta không ở lại đây nữa." Quân Tiêu Dao thản nhiên nói.
Trong lòng của trưởng lão Thảo Đường cũng là thở dài.
Xem ra Thảo Đường không đả động được Quân Tiêu Dao.
Sau đó, Quân Tiêu Dao lại dặn dò đám người Hạ Uyển Họa một lượt, rồi rời đi.
"Hắn..."
Trần Huyền nhìn bóng lưng của Quân Tiêu Dao rời đi, trong mắt hiện lên vẻ nghi ngờ.
Chẳng biết tại sao, hắn luôn cảm giác Quân Tiêu Dao có một tia khí tức rất nguy hiểm.
Hơn nữa lúc Quân Tiêu Dao đi đến, Tam Sinh Luân Hồi Ấn trong đầu hắn hơi run rẩy, dường như có cảnh cáo nào đó.
Chỉ là Trần Huyền nghìn muốn vạn muốn, cũng không nghĩ đến Quân Tiêu Dao sẽ có xung đột gì với hắn.
Hắn và người này vốn không quen biết, hoàn toàn không nhận ra.
Nhưng có một điểm.
Đó chính là, chẳng biết tại sao Trần Huyền nhìn thấy Quân Tiêu Dao, lại mơ hồ có cảm giác bài xích.
Điều này hơi kỳ lạ.
Nhưng Trần Huyền nhất thời nghĩ không ra, nên đến đây thì thôi.
Mà phía bên này.
Quân Tiêu Dao rời khỏi điện vũ, ánh mắt lộ ra tia khó hiểu.
"Khí tức quen thuộc, rất thú vị."
Thần giác của Quân Tiêu Dao rất nhạy cảm.
Hắn đã nhận ra tia dao động đặc thù ở trên người Trần Huyền.
Mà Quân Tiêu Dao vốn không xa lạ với dao động này.
Bởi vì lúc trước hắn vừa mới cảm nhận được ở trên người Lục Nguyên.
Điều này thú vị đấy.
Hai người này rõ ràng là chẳng chút liên quan, tại sao đều có dao động như vậy?
Điều này khiến Quân Tiêu Dao nhớ đến lúc hắn giết Lục Nguyên thì có một ấn ý chứa đựng Luân Hồi chi ý trốn ra từ bên trong ấn đường của Lục Nguyên.
Là vì cái đó sao?
Sâu trong mắt của Quân Tiêu Dao lộ ra thâm ý.
Xem ra sự việc phức tạp hơn so với hắn tưởng tượng.
Ấn ký đó tuyệt đối liên quan đến bí mật lớn nào đó.