Pháp trượng kia lượn lờ vầng sáng chói lóa với nhiều màu sắc khác nhau, cũng không phải được rèn đúc từ một loại Thần Tài.
Mà được luyện từ nhiều loại Tiên Kim, cộng thêm các loại thiên tài địa bảo như Thiên Ngọc, Hàn Kim Thần Sa, Nguyên Từ tinh thạch.
Lúc nào cũng có hơi thở Thiên Đạo mênh mông tràn ngập, xung quanh càng xuất hiện và biến hóa rất nhiều thần văn Thiên Đạo.
"Pháp trượng Thiên Đạo!"
Vẻ mặt Trần Huyền đóng cứng lại.
Mà dường như pháp trượng Thiên Đạo cũng cảm nhận được khí thế rò rỉ từ Tam Sinh Luân Hồi Ấn trong đầu Trần Huyền.
Nên bắt đầu chấn động.
Có thể nói, nếu như những người khác tới đây, muốn lấy được pháp trượng Thiên Đạo thì thực sự sẽ rất khó khăn.
Bởi vì trận pháp phong ấn này khó có thể phá bỏ.
Thế nhưng Trần Huyền lại có thể cảm ứng được, hắn tiến tới triệu hoán pháp trượng Thiên Đạo, khiến nó chủ động thoát khỏi.
Tuy pháp trượng Thiên Đạo đã rời đi, nhưng có lẽ sẽ có ảnh hưởng nhất định đối với trận pháp.
Có điều Trần Huyền cho rằng, sau này Vấn Tuệ Phật Tử sẽ cầm Chuyển Luân Kinh Đồng đến tăng cường phong ấn nơi này.
Cho nên trong thời gian ngắn, ít nhất sẽ không xảy ra vấn đề gì.
Dù cho thật sự có vấn đề đi chăng nữa, Trần Huyền cũng sẽ không bỏ qua dễ như vậy.
Bởi vì chỉ có nhờ những thứ này, hắn mới có thể khôi phục sức mạnh, bổ sung trí nhớ, hiểu rõ hơn bí mật sau lưng mình.
Cho nên pháp trượng Thiên Đạo này, hắn nhất định phải lấy.
"Pháp trượng Thiên Đạo, vốn là thứ thuộc về ta, từ nay cho đến về sau"
Trần Huyền khởi động Tam Sinh Luân Hồi Ấn trong đầu, loại khí thế huyền bí lan ra.
Pháp trượng Thiên Đạo kia bắt đầu rung động, tỏa ra một luồng khí tức mạnh mẽ, sau đó hóa thành một tia sáng, phá vỡ trận pháp bay về phía Trần Huyền.
Nhưng ngay khoảnh khắc này, một luồng sức mạnh to lớn vô bờ, mạnh đến mức không tài nào hình dung được đánh vào nơi sâu nhất trong trận pháp phong ấn.
Sắc mặt Trần Huyền bỗng nhiên thay đổi, vội vàng khởi động Tam Sinh Luân Hồi Ấn.
Một luồng bí lực Luân Hồi sáng chói chuyển động, bảo vệ cơ thể của hắn.
Nhưng mà Trần Huyền vẫn dính đòn nặng nề, nguyên thần bị chấn động.
Cơ thể giống như bị cự thú Thái Cổ nghiền ép, sắp vỡ nát đến nơi, xương cốt toàn thân nứt ra răng rắc, lộ ra vết rạn.
"Đấy là..."
Với tâm cảnh của Trần Huyền cũng không nhịn được lộ ra vẻ hoảng sợ, cảm giác da đầu như muốn nổ tung!
Hắn mơ hồ cảm nhận được nơi sâu nhất trong trận pháp phong ấn, một bóng dáng mảnh khảnh mơ hồ đang chìm trong sương mù máu vô tận.
Hắn thấy không rõ khuôn mặt của bóng dáng mảnh khảnh kia, nhưng cứ có cảm giác, đó là một người xinh đẹp tuyệt trần đến mức không thể nào tưởng tượng được.
Nhưng mà lại không có sự sống.
"Tàn khu của Nữ Đế..."
Trần Huyền nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi.
Tàn khu này của Nữ Đế, thế mà kinh khủng như vậy!
Chỉ là chút khí tức còn sót lại thôi mà xém xíu nữa đã đánh chết hắn rồi!
Nếu như nàng thật sự sống lại, không biết sẽ tạo ra họa kiếp gì đây.
Khó trách họa kiếp Huyết Nguyệt xuất hiện hết lần này đến lần khác, không cách nào ổn định lại.
Tàn khu của Nữ Đế là bất diệt, khó mà làm hao mòn.
Chẳng có gì ngạc nhiên khi nhân vật cỡ này có tư cách trở thành đệ tử của Sáng Giới Thiên Hoàng.
Nhưng chẳng biết tại sao, thấy tàn khu này của Nữ Đế, Trần Huyền lại có cảm giác kiêng kị và chán ghét xuất phát từ bản năng.
Giống như kẻ thù với nhau vậy.
"Đây là chuyện gì..."
Trần Huyền kinh ngạc trong lòng.
Có một số đoạn trí nhớ, hắn vẫn chưa khôi phục lại.
Nhưng trực giác của hắn mách bảo không thể để cho Thần Bí Nữ Đế này sống lại.
Chỉ là hiện tại không phải lúc nghĩ đến điều này.
Bởi vì do pháp trượng Thiên Đạo đã rời khỏi trận pháp.
Khí tức còn sót lại bị lộ ra kia kinh khủng quá mức.
Tuy Trần Huyền có Tam Sinh Luân Hồi Ấn bảo vệ cơ thể, nhưng nguyên thần vẫn chấn động không dừng, giống như sắp nứt ra tới nơi.
Mà ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này.
Một sức mạnh linh hồn mạnh mẽ khác trực tiếp là dùng tối vi dữ dội hình thức, trùng kích hướng Trần Huyền trong óc.
"Phụt!"
Trong tíc tắc Trần Huyền lại phun ra một ngụm máu lớn nữa.
Nguyên Thần bắt đầu có vết rạn, cho dù là Tam Sinh Luân Hồi Ấn cũng đang rung chuyển mạnh mẽ.
Chỉ có thể nói, ngay lúc này quá trùng hợp.
Ra tay với Trần Huyền ngay lúc khí tức còn sót lại của Nữ Đế đánh đến.
"Là ai..."
Trước khi Trần Huyền hoàn toàn ngất đi, gào thét giận dữ.
Sau đó trước mắt đều là vùng đen tối.
Sau khi Trần Huyền ngất đi.
Một bóng dáng áo trắng rơi xuống chỗ này, chính là Quân Tiêu Dao.
Nhìn thấy Trần Huyền ngất đi, Quân Tiêu Dao thầm thì: "Không hổ là có ấn ký hộ thân này, người bình thường người bị ta đánh vào nguyên thần đã tan thành cát bụi từ lâu."
Với sức mạnh thần hồn của Quân Tiêu Dao, dù hắn không dùng hết toàn sức thì người thường cũng khó mà tiếp nhận được.
Trần Huyền có thể chưa chết ngay, chủ yếu vẫn là do có Tam Sinh Luân Hồi Ấn bảo vệ.
Thứ này cực kỳ huyền diệu, có lai lịch to lớn.
"Đầu tiên là Lục Nguyên, lại này là Trần Huyền..."
Quân Tiêu Dao nghĩ thầm, cứ cảm thấy sau lưng những chuyện này luôn có bàn tay vô hình nào đó điều khiển.
Ngay cả đứa con khí vận cũng là quân cờ a?
"Xem ra vũ trụ Khởi Nguyên này còn thâm sâu hơn những gì ta tưởng tượng, chỉ là bây giờ thu lấy chiến lợi phẩm trước đã."
Quân Tiêu Dao đưa tay muốn bắt ở pháp trượng Thiên Đạo.
Mà pháp trượng Thiên Đạo như có cảm ứng theo bản năng, cơ thể run rẩy bắn ra vô số ánh sáng.
Bất cứ thần binh lợi khí gì cho dù đã có khí linh, nhưng đứng trước mặt Quân Tiêu Dao đều chẳng có lợi thế đáng nói gì cả.
Bởi vì Quân Tiêu Dao có được Bảo Thư trong Cửu Đại Thiên Thư.
Dù là binh khí gì cũng không chạy khỏi sự trấn áp và luyện hóa của hắn.
Quân Tiêu Dao đã nhanh chóng trấn áp được pháp trượng Thiên Đạo.
Cảm nhận được bên trong pháp trượng Thiên Đạo tỏa ra khí tức Thiên Đạo, Quân Tiêu Dao gật gù.
"Được lắm, cũng có thể luyện hóa trong pháp tắc rồi, có thể để ta lĩnh ngộ càng nhiều pháp tắc hơn trong thời gian ngắn."