"Ở đâu?" Quân Tiêu Dao hỏi.
Theo lý mà nói, bí mật Tiên Đỉnh vô cùng quan trọng đối với Thánh triều Đại Hạ.
Tiên Đỉnh, là vũ khí quan trọng của Thượng Cổ thánh triều, mức độ quan trọng chắc chắn không phải nói nhiều.
Nhưng Hạ Uyển Họa lại không hề có chút do dự, trực tiếp nói vị trí cảm ứng được của nó cho Quân Tiêu Dao biết.
"Nếu cảm ứng của ta không sai, thì Tiên Đỉnh chắc chắn ở tinh giới Hỗn Khư."
"Tinh giới Hỗn Khư?"
Ánh mắt Quân Tiêu Dao lộ vẻ khác thường.
Lúc này, trong đâu hắn vang lên âm thanh máy móc đã lâu không gặp.
"Ting, chúc mừng kí chủ, địa điểm đánh dấu mới đã nảy sinh, mời đánh dấu vùng đất thần bí, tinh giới Hỗn Khư."
Sắc mặt Quân Tiêu Dao không đổi, hắn nhìn về phía Hạ Uyển Họa.
"Uyển Họa, nàng cứ nói thẳng với ta như vậy sao, nói cho cùng thì, Tiên Đỉnh là vật rất quan trọng với Thánh triều Đại Hạ đấy."
Ánh mắt sáng ngời của Hạ Uyển Họa nhìn chằm chằm vào Quân Tiêu Dao.
"Ngươi có thể bảo vệ ta như vậy, quan tâm ta nhiều như thế, chẳng lẽ ta không thể làm cho ngươi chút việc gì đó sao?"
"Đây mới chỉ là manh mối đầu tiên về Tiên Đỉnh, cho dù ngươi có thực sự muốn lấy Tiên Đỉnh thì ta vẫn sẽ đưa cho ngươi."
Sau khi trải qua chuyện vừa rồi, quan hệ của nàng và Quân Tiêu Dao đã có thay đổi đáng kể.
Đều toàn tâm toàn ý suy nghĩ vì đối phương.
Quân Tiêu Dao khẽ xuất thần.
Hạ Uyển Họa trước mặt khiến hắn nhớ đến Khương Thánh Y.
Rất giống nhau, đều suy nghĩ cho hắn, trả giá vì hắn, không hề hơn thua được mất.
Thấy ánh mắt Quân Tiêu Dao ẩn chứa sự dịu dàng, vẻ mặt Hạ Uyển Họa đỏ bừng, khẽ cúi đầu xuống.
"Vậy nàng không đi cùng sao?" Quân Tiêu Dao hỏi.
"Ta tạm thời không thể, tuy có sự trợ giúp của lực lượng Hỗn Độn của ngươi, nhưng muốn áp chế ma văn này, cũng cần phải mất một khoảng thời gian." Hạ Uyển Họa nói.
Nếu không trấn áp được ma văn, nàng cũng khó bề hành động, còn có khả năng sẽ bị người khác phát hiện ra manh mối gì đó.
"Được, vậy ta sẽ bế quan trước một khoảng thời gian."
Quân Tiêu Dao cũng đồng ý với cách làm của Hạ Uyển Họa.
Trước mắt, bí mật của Hạ Uyển Họa tuyệt đối không được để lộ ra.
Sau đó, Quân Tiêu Dao cũng rời đi.
"Tinh giới Hỗn Khư."
Hắn lẩm bẩm một mình.
Ở Khởi Nguyên Học Phủ, hắn cũng biết một số tình hình của vũ trụ Khởi Nguyên.
Tinh giới Hỗn Khư đó, hình như chính là tinh giới của Đế tộc Thượng Cổ nơi Lê tộc từng ở.
Cũng chính là gia tộc xuất thân của Lê Tinh Hà và Lê Bội Ngọc trước đây.
"Lê tộc, sẽ giống như những gì ta nghĩ sao..." Quân Tiêu Dao trong đầu nghĩ.
Khởi Nguyên Học Phủ lúc này.
Bên ngoài Giới Luật Điện.
Toàn thân Trần Huyền là máu, nhếch nhác không thể tả, khập khễnh bước ra ngoài.
Khí tức toàn thân kiệt quệ, nhìn không ra chỗ nào toàn vẹn, sắc mặt ngưng trệ, dường như linh hồn đã bị đả thương dữ dội.
"Trần Huyền, ngươi sao vậy?"
Nguyên Linh Huyên vẫn luôn đứng bên ngoài chờ đợi, thấy Trần Huyền đi ra, liền tiến lên ân cần hỏi thăm.
Nhìn thấy dáng vẻ này của Trần Huyền, trong lòng Nguyên Linh Huyên thấy xót xa.
"Ta... không sao..."
Một lúc lâu sau, Trần Huyền mới hồi thần lại.
"Sao có thể không sao chứ." Đôi mắt Nguyên Linh Huyên phiếm hồng.
Bị Toái Linh ma bàn phế đi tu vi, Trần Huyền sao có thể không sao chứ.
Nàng vội lấy Thánh đan trị thương đưa cho Trần Huyền.
Nhưng, Trần Huyền lại nắm lấy tay áo Nguyên Linh Huyên.
"Sư tỷ, ta muốn nói chuyện này cho tỷ biết!"
"Nói đi"
"Người đánh lén ta và cướp đi pháp trượng Thiên Đạo, chắc chắn là Vân Tiêu." Trần Huyền nói một cách quả quyết.
"Cái gì?"
Mí mắt Nguyên Linh Huyên khẽ giật, không dám tin tưởng.
Vị Đế Tử của Vân Thánh đế cung đó là người đánh lén Trần Huyền sao?
"Điều này... sao có thể?"
Nguyên Linh Huyên lắc đầu, theo bản năng thấy điều này quá ly kỳ, hoàn toàn nghia không ra lý do là gì.
Thân phận của Quân Tiêu Dao là gì?
Trần Huyền thì có thân phận gì?
Người này cần phải phí sức đi đối phó Trần Huyên sao?
"Hoàn toàn chính xác, ta có thể khẳng định, sư tỷ, chỉ cần đưa Thảo Đường trưởng lão đến chỗ Vân Tiêu, lục soát người hắn, chắc chắn sẽ tìm thấy pháp trượng Thiên Đạo."
Trần Huyền nói một cách dứt khoát.
Nguyên Linh Huyên nhìn chằm chằm Trần Huyền một lúc lâu, rồi nàng thời dại một hơi.
"Ta hiểu rồi."
Trần Huyền nghe thấy lời này, vẻ mặt hắn còn chưa kịp vui mừng.
Nguyên Linh Huyên thở dài nói: "Ta biết, ngươi hận Vân Tiêu công tử đề xuất hình phạt này với ngươi."
"Nhưng ngươi có từng nghĩ đến, nếu không phải là đề xuất của Vân Tiêu công tử, hiện tại ngươi có khả năng sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng rồi không."
"Thực ra, là Vân Tiêu công tử đã cứu ngươi một mạng, tuy kết quả không hẳn là tốt với ngươi."
Nguyên Linh Huyên cho rằng, Quân Tiêu Dao bị Trần Huyền ghi hận.
Bởi Quân Tiêu Dao đã đề xuất Khởi Nguyên Học Phủ phế đi tu vi của hắn.
"Không phải như ngươi nghĩ đâu, hắn chính là kẻ đã ám sát ta!"
Giọng nói Trần Huyền ngưng trệ, vô cùng tức giận.
Trong mắt Nguyên Linh Huyên hiện lên một tia thất vọng.
Trong mắt nàng, tiểu sư đệ Thần ngủ này không nên là người như vậy mới đúng.
Nguyên Linh Huyên thở dài nói: "Trần Huyền, cái khác không nói, nhưng điều này tuyệt đối không có khả năng."
"Dù những gì ngươi nói là thật, nhưng với thân phận của Vân Tiêu công tử, Khởi Nguyên Học Phủ ai dám động đến hắn, chứ đừng nói đến việc lục soát người hắn."
Mà hiện tại Quân Tiêu Dao vẫn chưa trở lại Vân Thánh đế cung.
Ngay cả Nhị Lão Sơn Hải của Vân Thánh đế cung cũng tự mình đến nghênh đón hắn.
Điều này đủ để chứng minh, địa vị của Quân Tiêu Dao ở Vân Thánh đế cung.
Thế nên bọn họ không thể động đến Quân Tiêu Dao được.
Chứ đừng nói đến, Hỗn Độn Thể hiện là chiêu bài kim tử của Khởi Nguyên Học Phủ.
"Nhưng mà..."
Sắc mặt Trần Huyền ngưng trệ.
"Được rồi Trần Huyền, nói nữa thì ngay cả học phủ Khơi Nguyên ngươi cũng sẽ không thể ở lại nữa đâu."
"Vậy đi, ngươi có thể đến Tam Sinh điện phủ tìm tỷ tỷ ta, bằng quan hệ của chúng ta, tỷ ấy nhất định sẽ thu nhận ngươi." Nguyên Linh Huyên nói.