Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3195: CHƯƠNG 3195: THÂN PHẬN THIẾU LÂU CHỦ THÍNH TUYẾT LÂU

Xuân Tiêu Lâu là nơi phong nguyệt nổi tiếng trong thành Bạch Hàn.

Tuy nói rằng tu sĩ chú ý tu luyện đạo tâm, tu thân dưỡng tính.

Nhưng vạn linh trên thế gian, cho dù có ở cảnh giới thế nào thì đều có nhu cầu về phương diện này.

Lão giả dẫn Quân Tiêu Dao đến Xuân Tiêu Lâu.

Xuân Tiêu Lâu thực chất không phải chỉ là một tòa lầu đơn lẻ, mà đây là chuỗi các cung điện liên kết với nhau.

Đưa mắt nhìn quanh, đình đài lầu các, rường cột trạm trổ.

Có thác trời lóng lánh giống như pha lê từ trên cao đổ xuống, có dòng sông uốn lượn, trong xanh như một dải ngọc.

Xung quanh còn có linh khí hòa hợp lượn lờ, làm cho nơi này trông giống như tiên cung ở trên trời.

Nào có mang khí tức phong trần như những nơi phong nguyệt bình thường cơ chứ?

"Quả nhiên cũng có vài phần phẩm vị." Quân Tiêu Dao thản nhiên nói.

Lão giả chỉ cười ha hả, cung kính dẫn Quân Tiêu Dao tiến vào Xuân Tiêu Lâu.

Tu sĩ đến đến đi đi ở nơi này nhiều như mắc cửi.

Còn có mùi son phấn, oanh oanh yến yến xộc vào mũi.

Một vài nữ tử mặc xiêm y mỏng nhẹ, da trắng mịn màng nhìn thấy Quân Tiêu Dao, đôi mắt xinh đẹp chợt tỏa ra tia sáng.

Ai nấy đều giống như hóa thân thành sói cái.

Chỉ có Quân Tiêu Dao mặc bộ áo trắng như tiên, ngũ quan anh tuấn tuyệt thế, ánh mắt ôn nhuận, thật giống như một vị tiên đang dạo chơi trong chốn hồng trần này.

Khác với những nam nhân khác khi đến Xuân Tiêu Lâu, đều bộc lộ ra bản chất xấu xa. Trong mắt các nàng, vị công tử áo trắng này, trông thật sạch sẽ, tinh khiết.

Cho dù nơi phong nguyệt bậc này, dường như cũng không làm hắn nhiễm lên chút bụi trần nào.

Phát hiện ánh mắt của những nữ tử kia, Quân Tiêu Dao như có cảm giác, nhìn về phía những nữ tử kia.

Sau đó khẽ gật đầu cười.

Ngay lập tức, những nữ tử này cảm thấy tim mình như bị ai đó đánh trúng, chân cũng trở nên mềm nhũn.

Quân Tiêu Dao cũng không lạnh lùng, ghét bỏ giống như tưởng tượng.

Bởi vì hắn cảm nhận được, những nữ tử ở Xuân Tiêu Lâu này thật ra thì cũng không bình thường.

Tám phần mười đây cũng là người của Thính Tuyết Lâu, thích khách mỹ nữ.

Chỉ là tuy những nữ tử này rất hiếu kì về Quân Tiêu Dao.

Nhưng nhìn thấy lão giả kia có thái độ cung kính cẩn trọng dẫn đường cho Quân Tiêu Dao, họ cũng không dám manh động tiến đến làm phiền.

Dù sao, người có thể khiến cho lão giả kia cung kính tiếp đãi như vậy, các nàng chưa nhìn thấy bao giờ.

Chẳng bao lâu, lão giả đã dẫn Quân Tiêu Dao vào sâu trong Xuân Tiêu Lâu.

Nơi này có một đình viện biệt lập, còn xây dựng thêm hòn non bộ, hàng tre xanh, ngọc thụ trăm hoa đua nở.

So sánh với cảnh tưởng lúc hắn vừa bước vào Xuân Tiêu Lâu, nơi này đúng là yên tĩnh hơn rất nhiều.

Sau khi bước vào đình viện, lão giả hơi chắp tay: "Đại nhân..."

Lúc này, một giọng nói trầm khàn, nghe có vẻ lười biếng, quyến rũ vang lên.

"Triệu lão, không cần nói nữa, ta đã biết rồi, để vị kia tiến vào đi."

"Vâng..."

Lão giả tên Triệu lão kia khẽ gật đầu, sau đó ra hiệu nói với Quân Tiêu Dao: "Đại nhân, xin mời..."

Quân Tiêu Dao bước vào trong lầu.

Một mùi hương kì lạ truyền đến chóp mũi hắn, giống mùi hoa lan hoặc xạ hương, khiến người ngửi được mùi hương này sinh ra dục tội.

Quân Tiêu Dao còn cảm giác được, trong mùi thơm lạ này hình như còn có tác dụng ảnh hưởng đến thần hồn của con người.

Cũng chính là nói, nếu có người khác ở đây muốn ra tay với nữ tử này thì thực lực sẽ chịu hạn chế rất lớn.

Thật không hổ là nhân vật lớn của Thính Tuyết Lâu.

Chỉ là mùi hương lạ này đương nhiên không hề có tác dụng với Quân Tiêu Dao.

Trong một căn phòng của đình viện được đặt một chiếc giường màu đỏ, rèm châu rũ xuống.

Trên giường có một nữ tử đang nằm, thân hình mơ hồ quyến rũ với đường cong duyên dáng.

"Nên xưng hô với ngươi thế nào, là Quân Tiêu Dao hay là Vân Tiêu đây?"

Thân hình xinh đẹp mông lung kia phát ra tiếng nói.

"Đều có thể." Quân Tiêu Dao nói.

"Vậy thì gọi là Quân công tử đi." Nữ tử kia nói.

"Ngươi đã biết thân phận của ta rồi à." Quân Tiêu Dao nói.

"Đó là điều đương nhiên, thông tin của Thính Tuyết Lâu chúng ta đương nhiên là linh thông nhất."

"Huống hồ, lâu chủ đại nhân đã giao Thính Tuyết Lệnh cho ngươi rồi."

"Không biết lâu chủ của Thính Tuyết Lâu hiện tại đang ở nơi nào?" Quân Tiêu Dao hỏi.

"Lúc ngươi nên gặp, tự nhiên sẽ được gặp." Nữ tử không nói cho hắn luôn.

"Cũng được." Quân Tiêu Dao ngược lại cũng không vội.

"Đúng rồi, vẫn còn một chuyện nữa, giờ đây Quân công tử đã trở thành thiếu lâu chủ Thính Tuyết Lâu rồi."

"Sau này, cho dù ngươi không có Thính Tuyết Lệnh cũng có thể điều động toàn bộ lực lượng của Thính Tuyết Lâu." Nữ tử nói.

Quân Tiêu Dao vừa nghe đây, cũng khẽ mỉm cười nói.

"Vậy ta nhờ cô nương thay ta cảm tạ Thính Tuyết Lâu chủ, Quân mỗ xin phép cáo từ trước."

Quân Tiêu Dao nói xong, cũng quay người rời khỏi.

Quân Tiêu Dao vừa rời khỏi.

Nữ tử đằng sau tấm rèm giường tự lẩm bẩm.

"Vì sao lâu chủ đại nhân lại xem trọng hắn như vậy, lẽ nào nguyên nhân chỉ là vì Vân Thánh đế cung ư?"

"Chỉ có điều, chuyện này thật đúng là làm người khác ghen tị..."

Nữ tử yếu ớt nói.

Nàng cũng biết đến, vị Thính Tuyết Lâu chủ kia đối với nam nhân trước giờ đều là thái độ thẳng thắn, không để ý gì.

Nhưng lại chú ý đến Quân Tiêu Dao như vậy, thật khiến người khác bất ngờ.

"Tuy rằng Quân công tử kia, nhìn vô cùng anh tuấn ngon miệng, nhưng mà Lâu chủ cũng đâu có thích nam nhân đâu chứ?"

Nữ tử nghĩ thế nào cũng nghĩ không thông chuyện này.

Về phía Quân Tiêu Dao, sau khi hắn rời khỏi Xuân Tiêu Lâu, nụ cười trên khóe miệng vẫn chưa từng có dấu hiệu phai đi.

Có được thân phận thiếu lâu chủ Thính Tuyết Lâu này, lúc làm việc sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Cũng có thể nói, cho dù Quân Tiêu Dao không có danh phận là Đế tử Vân Thánh đế cung.

Chỉ dựa vào thân phận thiếu lâu chủ Thính Tuyết Lâu thì địa vị ở vũ trụ Khởi Nguyên cũng tuyệt đối không thấp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!