Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3197: CHƯƠNG 3197: TIỆC THIÊN KIÊU LÊ TỘC, LÊ THỪA THIÊN

Mà sau đó, phía bên Lê tộc cũng phát ra lời mời rộng rãi đến toàn bộ thiêu kiêu các thế lực tại tinh giới Hỗn Khư có thể tiến về Lê tộc tham gia.

Tô Thiển cũng dẫn theo Quân Tiêu Dao khởi hành đến yến hội.

Lê tộc chiếm giữ một tinh vực vô cùng rộng lớn trong tinh giới Hỗn Khư.

Địa điểm tổ chức tiệc thiên kiêu cũng nằm trong tinh vực, là một tổ thành trên tinh cầu tổ của Lê tộc, thành Lê Thiên.

Thân là Đế tộc Thượng Cổ, nội tình của Lê tộc đương nhiên cũng bất phàm.

Thành Lê Thiên vô cùng rộng lớn và hùng vĩ, những tòa tháp cao chót vót, cung điện nối tiếp liên miên, trời quang mây tạnh, thần hi rực rỡ.

Dòng người đến đi nhiều vô kể, đây đều là những người đến tham gia tiệc thiên kiêu.

Trong thành còn có binh lính của Lê tộc đang tuần tra, duy trì trật tự.

Lúc này, sâu trong thành Lê Thiên có một tòa lầu cổ xưa cao đến nghìn trượng.

Đứng trên đỉnh cao nhất của tòa lầu, có thể nhìn bao quát được toàn bộ thành Lê Thiên.

Trên một tầng của đỉnh lầu cao.

Mấy thân hình đang đứng đấy, là những thiên kiêu tinh anh của Lê tộc.

Trong đó bao gồm cả Lê Tinh Hà và Lê Bội Ngọc.

Nhưng hút ánh nhìn nhiều nhất, lại thuộc về một nam một nữ.

Nữ tử một thân xiêm y trắng, mặt che một lớp khăn tơ mỏng, chỉ để lộ ra đôi mắt sáng, trong như bích thủy, hàng mi đen dài.

Thân hình cao gầy mảnh khảnh, làn da trắng nõn, giống như chỉ một cơn gió thổi qua cũng có thể cuốn theo nàng, trong sáng rực rỡ.

Cả người nàng hiện lên, tựa như trăng non trong trẻo, ngọc thụ phủ tuyết, vô cùng xinh đẹp.

Đây còn là trong tình huống nàng đã che đi mặt, nếu không sẽ càng hấp dẫn ánh mắt người khác.

Rất nhiều tu sĩ thiên kiêu của Lê tộc cũng khó kiềm lòng mà liếc nhìn nàng.

Mà nữ tử này, không ai khác chính là Lê Tiên Dao vừa từ bên ngoài trở về Lê tộc.

Còn về nam tử kia lại rất uy vũ, mái tóc đen được thả phía sau lưng.

Gương mặt hắn góc cạnh, đôi mắt sáng như kim đăng, trong mắt còn có phù văn lượn lờ.

Điểm nổi bật nhất chính là hoa văn kỳ lân giữa đôi lông mày.

Đây chính là pháp được ông trời ban tặng cho hắn, ẩn chứa sức mạnh kì bí, vô cùng cường đại.

Mà người này, chính là yêu nghiệt trong lời đồn mà Tô Thiển đã nói, người có vận thừa thiên của Lê tộc, Lê Thừa Thiên.

Lê Thừa Thiên nhìn về phía Lê Tiên Dao, trên mặt lộ ra nụ cười thản nhiên nói: "Không ngờ tới, lần này ta phá phong ấn lại có được tin tức tốt này."

"Thế hệ trẻ của Lê tộc ta có được Tiên Dao cô nương sở hữu Thái Thượng Đạo Thể gia nhập, thật đúng là như hổ mọc thêm cánh."

"So với yêu nghiệt các thế lực như Vân Thánh đế cung, tộc Hiên Viên, Tam Sinh điện đường cũng không kém là bao."

Nghe vậy, sắc mặt Lê Tiên Dao vẫn vô cùng bình tĩnh.

Nghiêm túc mà nói, nàng đối với Lê tộc không có bao nhiêu cảm tình, lần này trở về cũng không có bao nhiêu cảm giác là mình thuộc về nơi này.

Dù sao nàng cũng đã biết được những chuyện Lê Thánh đã từng làm với mẹ của nàng.

Tâm tình của Lê Tiên Dao đối với Lê Thánh vốn đã rất phức tạp rồi, càng đừng nói đến là đối với Lê tộc.

Tuy nhiên, Lê Tiên Dao còn chưa kịp nói ra điều gì.

Ở bên cạnh, một nam tử mặc áo xanh lên tiếng nịnh nọt.

"Đương nhiên rồi, chúng ta đều là người một nhà, đến lúc đó vẫn mong Thừa Thiên tộc huynh sẽ chiếu cố đến chúng ta."

Nam tử vừa lên tiếng, không ai khác chính là Lê Hành, người đã bị Quân Tiêu dao đoạn tử tuyệt tôn.

"Chuyện này dễ nói." Lê Thừa Thiên lạnh nhạt nói.

Tuy rằng trong lòng Lê Thừa Thiên xem thường Lê Hành.

Nhưng hắn dù sao cũng là con trai của Lê Thánh.

Lê Thánh ở Lê tộc cũng là một nhân vật lớn, quyền cao chức trọng.

Từ rất sớm, ông ta đã được an bài gia nhập vào Thiên Hoàng các, mà sau đó cũng trở thành Thiên Hoàng các chủ.

"Tiên Dao cô nương, Lê tộc của chúng ta cũng từng có một vị tổ tiên giống như cô có được Thái Thượng Đạo Thể."

"Lê tộc chúng ta có được tình cảnh như bây giờ, không thể không nói đến công lao của vị tổ tiên kia đã lưu lại căn cơ."

"Ta tin rằng, nếu như chúng ta có thể liên thủ, Lê tộc sau này sẽ được nâng lên một tầm cao mới."

Lê Thừa Thiền không để tâm đến Lê Hành.

Nhưng Lê Tiên Dao, cho dù là nhan sắc, thực lực hay thiên phú, tất cả các phương diện này đều hoàn hảo.

Có thể nói là không tìm thấy khuyết điểm nào trên người nàng.

Đến cả người chỉ chuyên tâm tu luyện, không gần nữ sắc như Lê Thừa Thiên cũng nhịn không được có chút động tâm.

Mị lực của nữ tử này.

Mà sau khi Lê Tiên Dao nghe xong, đôi mắt trong như bích thủy của nàng lại tĩnh lặng không có một chút gợn sóng.

"Tộc huynh, bây giờ đã nói chuyện này, có phải vẫn còn quá sớm không."

Lê Thừa Thiên nghe nàng nói vậy, trong lòng cũng hiểu được, Lê Tiên Dao vừa từ bên ngoài trở về, đối với tình hình của Lê tộc vẫn chưa thể thích ứng.

Hắn cười nói: "Ha ha, đúng thế, những chuyện thế này vẫn nên để sau này rồi nói."

"Nhưng mà trước mắt, ta nghe nói bia Phong Thần đã sắp giáng thế."

"Trước đây, ta cũng đã từng lưu lại tên của mình trên các bia Phong Thần khác nhau, cũng được tính là có thành tích."

"Lần này, ta không chỉ muốn lưu danh, mà còn muốn đứng đầu bia Phong Thần."

Khi Lê Thừa Thiên nói đến đây, giọng nói mang theo sự tự tin tột độ.

Hơn nữa còn có một chút khoe khoang trong đó.

Dù sao chỉ cần là nam nhân, đa số đều muốn khoe mẽ ở trước mặt người đẹp.

Tuy là nhân vật giống như Lê Thừa Thiên cũng không ngoại lệ.

Lê Tiên Dao nghe thấy thế, cũng không để ý.

Nàng nghĩ đến Quân Tiêu Dao, một người đã leo lên đỉnh đứng đầu bảng mấy khối bia Phong Thần.

So sánh với nhau, Lê Thừa Thiên có tên ở mấy khối bia Phong Thần tính là cái gì?

Nghĩ vậy, trong lòng Lê Tiên Dao lại nhớ nhung đến Quân Tiêu Dao.

"Nếu có thể nhanh chóng nhìn thấy thì tốt quá..."

Lê Tiên Dao yên lặng suy nghĩ.

Nhìn thấy bộ dạng Lê Tiên Dao bình tĩnh không gợn sóng, lại không có tí để ý nào.

Vẻ mặt của Lê Thừa Thiên hơi cứng ngắc.

Thân là yêu nghiệt đứng đầu Lê tộc, hắn không có sức hút như vậy à?

Trước kia không biết có bao nhiêu thiếu nữ mang lòng ngưỡng mộ hắn.

Lê Tiên Dao lại không để ý, thậm chí căn bản còn không có chú ý.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!