Quân Tiêu Dao nghe vậy, trên mặt nở nụ cười lạnh.
Hắn bưng lên chén trà trên bàn.
Ngay sau đó, hư không dao động, phù văn thành từng mảnh.
Chén trà kia trực tiếp xuất hiện ở trước mặt Lê Thừa Thiên với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai.
Rót thẳng lên đầu Lê Thừa Thiên!
Cho dù với tu vi của Lê Thừa Thiên cũng nhất thời không kịp phản ứng.
Bởi vì xảy ra quá đột nhiên.
Khí tức của hắn chấn động, muốn trực tiếp đánh văng ra.
Nhưng chén trà kia lại tỏa ra một hồi dao động trong không gian, tránh khỏi khí tức của hắn.
Đây không chỉ là một ly trà đơn giản, mà là hòa nhập với ý không gian, thậm chí ý hỗn độn.
Rầm!
Ngay sau đó, chén trà hung hăng đập lên trên mặt Lê Thừa Thiên.
Bởi vì có chứa đựng ý hỗn độn, cho nên uy lực cũng không yếu.
Những mảnh vỡ cắt qua gương mặt của Lê Thừa Thiên, máu tươi bắn ra.
Tuy không đến nỗi phá tướng, nhưng cũng rất chi là chật vật.
Lê Thừa Thiên lùi lại vài bước, ngay lập tức bùng nổ, hoa văn kỳ lân giữa mày lập loè, phát ra ý khủng bố.
Ánh mắt của hắn toát ra vẻ lạnh lùng, gắt gao nhìn chằm chằm vào Quân Tiêu Dao.
"Ngươi...!"
Toàn trường vắng lặng không có tiếng động!
Tất cả mọi người không nghĩ tới mình sẽ thấy một màn như vậy.
Bữa tiệc thiên kiêu Lê tộc lần này có thể nói là đặc biệt tổ chức để tạo thế cho Lê Thừa Thiên.
Thế nhưng hiện tại, Lê Thừa Thiên vậy mà lại bị người lấy chén trà đập vào đầu, chật vật không chịu nổi.
"Đừng cáo mượn oai hùm như thế."
"Nếu truyền nhân Thiên Hoàng động đến ta, cũng phải quỳ xuống."
Vẻ mặt của Quân Tiêu Dao không để ý chút nào.
Khí tức trong cơ thể Lê Thừa Thiên dao động, trong họa tiết kỳ lân giữa mày chứa thần hoa, mơ hồ có uy thế khủng bố phát ra.
Chịu thiệt lớn như vậy, theo lý thuyết hắn cần phải đòi lại.
Nhưng mới vừa nãy, Quân Tiêu Dao chỉ đánh ra một chiêu đơn giản đã tiết lộ việc hắn không tầm thường.
Uy danh của Hỗn Độn Thể cũng không phải là hư danh.
Thiên kiêu giống như Lê Thừa Thiên đều có tuyệt đối có tự tin về bản thân mình.
Nhưng cũng không nắm chắc đối phó được Quân Tiêu Dao.
Nếu lỡ như lại làm ra chuyện gì làm trò cười cho thiên hạ, vậy thì thanh danh của Lê Thừa Thiên sẽ càng trở nên nực cười.
Nhìn thấy bộ dạng tức mà không dám làm gì của Lê Thừa Thiên.
Quân Tiêu Dao âm thầm lắc đầu.
Hắn còn tưởng rằng vị yêu nghiệt đệ nhất của Lê tộc này có bản lĩnh gì chứ.
Xem ra cũng chỉ là như thế mà thôi, cũng không có đạo tâm vô địch tuyệt đối.
Có điều nói lại thì Quân Tiêu Da cũng cho rằng lựa chọn của Lê Thừa Thiên là chính xác.
Nếu hắn nhịn không được mà ra tay thì chỉ sẽ càng thêm chật vật.
"Tiên Dao, tiệc thiên kiêu hôm nay không thú vị gì cả, chúng ta đi thôi."
Quân Tiêu Dao nhìn về phía Lê Tiên Dao nói.
Lê Tiên Dao gật đầu, hiện tại nàng cũng chỉ muốn ở bên Quân Tiêu Dao để trò chuyện.
Tô Thiển cũng rời khỏi theo.
Một số thiên kiêu thấy thế, cũng có một vài người ho khan nói.
"Khụ, Lê huynh, ta bỗng nhiên nhớ tới trong tộc còn có chút việc, đành tạm thời cáo từ vậy."
"Lê huynh, tộc lão gọi ta trở về, ta đi trước."
"Lê huynh, bỗng nhiên nhớ tới hình như heo mẹ nhà ta sắp sinh, nên ta đi trước đây."
Rất nhiều thiên kiêu ở đây đều sôi nổi chắp tay rời đi.
Sở dĩ bọn họ rời đi, tất nhiên là muốn đi theo Quân Tiêu Dao xem có thể lôi kéo một chút quan hệ hay không.
Nhìn thấy tiệc thiên kiêu chỉ còn lại thưa thớt vài người.
Lê Thừa Thiên rốt cuộc không nhịn được hét một tiếng chói tai, khí tức bùng nổ!
Oanh!
Toàn bộ ven hồ Bích Ba, trực tiếp nổ tung, nước hồ bay tung tóe đầy trời!
Ánh mắt Lê Thừa Thiên lãnh lệ, hai mắt sáng quắc, giống như muốn dâng lên liệt diễm.
Bữa Tiệc thiên kiêu này đã trở thành một trò cười.
Quân Tiêu Dao nhục nhã hắn như vậy.
Hắn lại cố tình không làm gì được.
Tuy nơi này là địa bàn của Lê tộc.
Nhưng có thể tưởng tượng, nếu như Lê Thừa Thiên thật sự bảo cường giả Lê tộc giữ Quân Tiêu Dao lại.
Vậy thì phỏng chừng không đến mấy ngày, đám người Nhị Lão Sơn Hải của Vân Thánh đế cung sẽ đánh tới đây.
"Đáng hận!"
Lê Thừa Thiên âm thầm cắn răng.
Nếu Quân Tiêu Dao chỉ là Hỗn Độn Thể, vậy hắn còn có thể lấy thế đè người.
Nếu Quân Tiêu Dao chỉ có thân phận đế tử mà không phải Hỗn Độn Thể, lấy thiên phú thực lực của hắn, còn có thể đánh với Quân Tiêu Dao một trận.
Cố tình Quân Tiêu Dao vừa có Hỗn Độn Thể yêu nghiệt, lại là đế tử Địa mạch Vân Thánh đế cung.
Đây quả thực là hoàn toàn không có sơ hở.
Căn bản không đè được hắn!
"Thừa Thiên tộc huynh, trước tiên đừng tức giận, tính cách của Vân Tiêu là lớn lối như thế, bọn ta đã từng thấy ở Khởi Nguyên Học Phủ rồi."
Lê Tinh Hà đi lên nói.
Mà lúc này, Lê Hành bên cạnh mừng thầm trong lòng.
Nếu như Lê Thừa Thiên có thể đối đầu với Quân Tiêu Dao, vậy thì không thể tốt hơn.
Nghĩ đến đây, hắn cũng đi lên nói: "Tộc huynh, Vân Tiêu này quả thực đáng giận, lúc ta ở Giới Hải đã biết sự lớn lối vô độ của người này rồi..."
"Cút!"
Lê Thừa Thiên quát lạnh một tiếng, trực tiếp chấn văng Lê Hành.
Bởi vì Lê Tiên Dao kề cận Quân Tiêu Dao.
Đối với Lê Hành, Lê Thừa Thiên rõ ràng cũng không có sắc mặt gì tốt.
Vẻ mặt Lê Hành cứng đờ, cũng cực kỳ xấu hổ.
"Hừ, Hỗn Độn Thể tuy mạnh nhưng thể chất cũng không phải tiêu chuẩn duy nhất để so sánh thực lực."
"Lại nói, thiên phú của ta cũng không kém."
"Chờ sau này bia Phong Thần giáng thế, ta phải vãn hồi uy danh của chính mình."
Lê Thừa Thiên lạnh giọng nói.
Tuy lần này hắn ẩn nhẫn, không xuất thủ với Quân Tiêu Dao.
Nhưng cũng không có nghĩa là hắn thật sự hoàn toàn không dám xuất thủ.
Hắn chỉ không có nắm chắc có thể đánh nại Quân Tiêu Dao thôi.
Nếu là ngang tay, hắn cũng không thể chấp nhận được. ...