Vốn dĩ với phong thái này của Lê Thừa Thiên, mọi người nên nhìn cung kính.
Thế nhưng, từ sau Tiệc thiên kiêu, Lê Thừa Thiên bị Quân Tiêu Dao cầm chén trà đập vào đầu ở ngay trước mặt.
Sự kính sợ với Lê Thừa Thiên trong lòng một số thiên kiêu bất tri bất giác giảm đi rất nhiều.
Vốn dĩ Lê Thừa Thiên cũng không phải vô địch trong thế hệ trẻ tuổi, cũng sẽ có thời điểm chật vật như vậy.
Mà không khéo làm sao.
Một bên khác, lâu thuyền của Bỉ Ngạn đạo cung cũng bay tới.
Đám người Quân Tiêu Dao, Lê Tiên Dao, Tô Thiển đứng cùng nhau.
"Bia Phong Thần pháp tắc à?"
Quân Tiêu Dao nhìn về phía bia Phong Thần sắp buông xuống, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt.
Thật đúng là không mảy may áp lực.
Những người bia Phong Thần kiểm tra là yêu nghiệt trong thiên kiêu từ xưa đến nay của Giới Hải.
Mà trong yêu nghiệt thế hệ trẻ tuổi Giới Hải có xưa nay.
Hẳn không có người nào lĩnh ngộ số lượng pháp tắc nhiều hơn Quân Tiêu Dao nhỉ?
Thậm chí Quân Tiêu Dao cảm thấy, dù là cường giả trong Đế cảnh, pháp tắc lĩnh ngộ được nhiều hơn hắn hẳn cũng không có mấy người.
Suy cho cùng không phải ai cũng sẽ đi con đường ba ngàn đại đạo này.
Đây đã là con đường được chứng thực, căn bản đi không thông.
Cho nên rất nhiều cường giả Đế cảnh ngược lại sẽ không bỏ công sức lĩnh ngộ nhiều pháp tắc hơn.
Thậm chí còn cho rằng, pháp tắc quý ở tinh, mà không ở nhiều.
Giống như Quân Tiêu Dao, ở trong mắt rất nhiều người quả thực là tham thì thâm điển hình.
Lúc này, Quân Tiêu Dao chợt cảm thấy có hai ánh mắt đang nhìn chăm chăm mình.
Một ánh mắt lạnh lùng, một ánh mắt khó hiểu.
Ánh mắt lạnh lùng tự nhiên là Lê Thừa Thiên.
Quân Tiêu Dao cũng không để ý.
Làm hắn để ý là một ánh mắt khác.
Ẩn vào trong đám người.
Lúc này, trong rất nhiều thiên kiêu tu sĩ.
Có một bóng dáng áo bào đen ở trong đó, không gây nên chú ý gì lắm.
Bóng dáng này đúng là Phù Đồ đế tử, hoặc là nói Ma Thiên tổ sư.
"Thật đúng là Hỗn Độn Thể, không nghĩ tới loại thể chất này lại cũng xuất thế."
"Quả nhiên là một đại thế quần hùng quật khởi..."
Đáy mắt Ma Thiên tổ sư có một vệt nóng cháy ẩn sâu.
"Nếu như bản tổ có thể dùng Ma Thai Ký Sinh Quyết đoạt xá Hỗn Độn Thể..."
Ma Thiên tổ sư ý động trong lòng.
So sánh với Hỗn Độn Thể, dù là Phù Đồ đế tử con trai Đại Đế đều lộ ra vẻ rất chênh lệch, hoàn toàn không cách nào so sánh cùng nhau.
Quân Tiêu Dao cảm nhận được ánh mắt sau lưng.
"Lẽ nào là..."
Quân Tiêu Dao thầm nghĩ, nghĩ đến trước đó, người gọi là Phù Đồ đế tử sắp xuất thế.
Nếu thật sự là hắn, như vậy thì cực kỳ thú vị rồi đây.
Vẻ mặt Quân Tiêu Dao không có dị trạng, muốn chờ sau khi bia Phong Thần kết thúc lại xem tình huống.
Xem Phù Đồ đế tử có phải giống như hắn phỏng đoán, có quan hệ với Ma Thiên tổ sư hay không.
Ầm ầm.
Lúc này, hư không chấn động, sương mù phun trào.
Giống như cả vũ trụ Quần Tinh đều rơi xuống.
Trước khi bia Phong Thần cao hơn vạn trượng hoàn toàn buông xuống.
Trên mặt bia loé lên rất nhiều điểm sáng rực rỡ, chính là thiên kiêu lưu danh trên bia Phong Thần từ xưa đến nay, mỗi cái tên đều lấp lánh như kiêu dương vạn cổ.
Trong nháy mắt khi bia Phong Thần buông xuống.
Tức thì có một âm thanh xé gió vang lên, khí tức lấn át toàn trường cất bước mà ra.
Chính là Lê Thừa Thiên!
Kỳ Lân văn trên trán hắn ẩn chứa thần hoa sáng chói, khí tức sau lưng kích động, có khí tức huyền ảo tràn ngập.
Nghe đồn sau lưng hắn khắc ấn có một bức Thiên Đồ cổ xưa, cũng là thủ đoạn thần thông thiên phú trời cao ban cho.
Chỉ có điều có rất ít người nhìn thấy hắn sử dụng Thiên Đồ này, bởi vì căn bản không cần thiết.
Chỉ dựa vào bí lực của Kỳ Lân văn, hắn liền có thể quét ngang một đời, trấn áp chư địch.
Lê Thừa Thiên liếc mắt nhìn Quân Tiêu Dao, trong mắt có lãnh diễm phun trào.
Sau đó cất bước, trực tiếp tiến vào trong không gian bia Phong Thần.
Rõ ràng, Lê Thừa Thiên là muốn mượn bia Phong Thần vì mình xứng danh.
"Lê Thừa Thiên quả nhiên có phần gấp không nhịn nổi, hắn lưu danh là chuyện chắc như đinh đóng cột, cũng không biết có thể xếp hạng bao nhiêu."
Một số tu sĩ nghị luận.
Sau đó ánh mắt của bọn họ không hẹn mà cùng nhìn về phía Quân Tiêu Dao.
Lê Thừa Thiên như này rất rõ ràng là đang hạ chiến thư với Quân Tiêu Dao.
Nhưng bọn họ cũng cực kỳ mong đợi, Hỗn Độn Thể đủ có thể lấn át chư thế, rốt cuộc lại có biểu hiện nghịch thiên cỡ nào?
Quân Tiêu Dao trái lại không có phản ứng gì.
Hắn đã sớm qua tuổi tranh cường đấu thắng này rồi.
Hơn nữa cũng không có mấy người có tư cách tranh cường đấu thắng với hắn.
"Tiên Dao, ngươi là Thái Thượng Đạo Thể, thể chất gần với đạo, trong cơ thể trời sinh sở hữu trăm đạo pháp tắc."
"Bia Phong Thần pháp tắc này hẳn rất có lợi với ngươi."
Quân Tiêu Dao nói với Lê Tiên Dao.
"Có thế nào đi nữa cũng không sánh bằng ngươi."
Lê Tiên Dao nhìn Quân Tiêu Dao nói.
Quân Tiêu Dao là trùm bảng hạng nhất mấy bia Phong Thần rồi đấy.
Ở chung với loại yêu nghiệt này, dù là Lê Tiên Dao cũng thường xuyên bị đả kích.
"Chúng ta thử xem." Quân Tiêu Dao nói.
Hắn và Lê Tiên Dao, còn có Tô Thiển cũng đều đi vào bia Phong Thần.
Thấy Quân Tiêu Dao đi vào, ánh mắt Ma Thiên tổ sư trong bóng tối cũng lóe lên, cũng đi vào bia Phong Thần.
Mỗi người vào bia Phong Thần đều sẽ đơn độc vào trong một không gian tiến hành thí luyện.
Rất nhanh, một số thiên kiêu đều bị đá ra, trên mặt tuy có vẻ thất vọng nhưng cũng không quá mức sa sút tinh thần.
Dù sao bia Phong Thần này cũng hội tụ rất nhiều yêu nghiệt từ xưa đến nay của Giới Hải.
Không thể lưu danh ở trên đó cũng coi như bình thường.
Những thiên kiêu đã đi ra cũng đều thường xuyên chú ý tình hình trên bia Phong Thần.
Dù sao lần này cũng có nhân vật cấp trọng lượng.
Bất kể là Quân Tiêu Dao hay là Lê Thừa Thiên, rất nhiều người đều đang chú ý.