Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3246: CHƯƠNG 3246: THÁI ĐỘ NGANG NGƯỢC

Nhưng mà...

Nhìn gương mặt tuấn tú trẻ tuổi được bao phủ bởi ánh sáng thần kỳ mờ ảo

Liễu Như khó có thể tưởng tượng nổi.

Đây rõ ràng là một vị nhân vật thế hệ trẻ tuổi mà, sao có thể...

Lúc này, một vài yêu tu khác may mắn còn sống sót, cũng tỉnh táo lại, tầm mắt nhìn sang chỗ khác.

Trong ánh mắt hiện lên vẻ sợ hãi và kiêng kỵ.

Một giọng nói thờ ơ lạnh lùng vang lên.

"Dám đụng đến người của Vân Thánh đế cung ta, đám yêu tu các ngươi thật sự tự tìm đường chết đấy!"

Bóng dáng áo trắng này tất nhiên là Quân Tiêu Dao.

Trước đó sau khi hắn nghe nói chuyện Vạn Yêu thịnh yến.

Quân Tiêu Dao cảm thấy nói không chừng có thể phát hiện một vài manh mối gì đó ở đây.

Nhung không ngờ vừa mới đến gần Thập Vạn yêu sơn, Quân Tiêu Dao đã cảm nhận được loại huyết mạch mơ hồ kia.

Thực sự đạt được lại chẳng tốn chút công sức nào.

Nhưng mà sau khi nhìn thấy thiếu nữ có được huyết mạch Vân thị bị Yêu tộc bao vây tấn công.

Sắc mặt Quân Tiêu Dao trở nên lạnh lùng.

Không có người nào có tư cách động vào người của Vân Thánh đế cung cả.

Người nào động, thì người đó chết.

Cho nên Quân Tiêu Dao ra tay không chút do dự.

Chỉ một bàn tay mà thôi, đã khiến rất nhiều thiên kiêu của Yêu tộc bỏ mạng.

Những thiên kiêu của Yêu tộc ở đây đều đưa mắt nhìn sang chỗ khác.

Sau một lúc lâu mới phản ứng lại.

"Chiếc thuyền chiến kia là Vân Hải Long Chu của Vân Thánh đế cung!"

"Là người của Vân Thánh đế cung, bọn họ tới đây làm gì?"

"Chẳng lẽ vị nam tử áo trắng kia là vị Hỗn Độn Thể trong khoảng thời gian trước đó à?"

Sau khi phản ứng lại, đám Yêu tộc còn lại ở đây đều cảm thấy cực kỳ sợ hãi, hồn vía dường như muốn đóng băng.

Vì sao người của Vân Thánh đế cung lại tới Vạn Yêu thịnh yến?

Mà theo như lời nói mới vừa rồi, động đến người của Vân Thánh đế cung là tự tìm đường chết.

Nhưng ai là người của Vân Thánh đế cung?

Tầm mắt của những yêu tu ở đây đột nhiên nhìn về phía Ngân Quả.

Nhưng mà bản thân Ngân Quả cũng hơi choáng váng, khuôn mặt xinh đẹp ngơ ngác, dường như chưa kịp phản ứng.

Mà lúc này, một bóng dáng áo trắng xuất hiện trước mặt nàng.

Ngân Quả nhìn qua, càng đơ người.

Từ trước đến nay, nàng chưa từng nhìn thấy tiểu ca ca nào đẹp mắt như vậy, phong thái như ngọc, dung mạo tuấn tú như tiên.

Đẹp trai đến mức khiến người ta rơi vào mơ hồ.

"Ngươi tên là gì?" Quân Tiêu Dao khẽ mỉm cười.

"Ta, ta tên là Ngân Quả, ngươi cũng có thể gọi ta là Quả Quả." Ngân Quả trả lời với giọng nói dè dặt.

Nàng nói xong, đôi mắt to tròn còn thỉnh thoảng nhìn chằm chằm Quân Tiêu Dao.

"Ngân Quả..." Quân Tiêu Dao thì thào.

Có vẻ như nàng cũng không biết xuất thân lai lịch của mình.

"Vị... Công tử này, ngươi là Nhân tộc à?"

Không biết Ngân Quả lấy can đảm ở đâu, mở miệng hỏi.

Quân Tiêu Dao khẽ gật đầu.

"Nhưng mà... vì sao..."

Ngân Quả hơi nghiêng đầu.

Rõ ràng tiểu ca ca trước mắt là Nhân tộc.

Nhưng nàng lại mơ hồ cảm thấy có loại hơi thở cực kỳ quen thuộc.

Loại cảm giác này khiến nàng không hiểu sao lại thấy thân thiết.

Nhìn thấy Ngân Quả nghiêng đầu, vẻ mặt khó hiểu.

Quân Tiêu Dao theo bản năng vươn tay, xoa đầu nàng.

"Trong đó có một vài chuyện tương đối phức tạp, về sau ta sẽ nói với ngươi, nhưng mà ngươi có thể tin tưởng ta." Quân Tiêu Dao nói.

Bị Quân Tiêu Dao xoa như vậy, khuôn mặt nhỏ của Ngân Quả lập tức đỏ bừng.

Nhưng mà nàng lại không hề phản cảm chút nào.

Nếu là người xa lạ khác mà Ngân Quả gặp lần đầu, thì nàng tuyệt đối không cho phép động tác như vậy, sẽ cảm thấy ghét bỏ.

Nhưng vị tiểu ca ca áo trắng này thì có thể.

Ngân Quả thề, tuyệt đối không chỉ bởi vì vị tiểu ca ca này đẹp trai quá mức.

Mà là một loại cảm giác cực kỳ quen thuộc, cảm giác tin tưởng bắt nguồn từ huyết mạch.

Một bên khác, Long Thanh Huyền thấy cảnh này cũng là ngơ ngác, trong lòng hơi phức tạp.

Hối hận, ghen ghét, chua xót đan xen lẫn nhau.

Hắn biết rõ từ lúc hắn từ bỏ cứu Ngân Quả.

Thì mối liên hệ giữa hắn và Ngân Quả cũng hoàn toàn cắt đứt.

Nhưng mà lúc này, Long Thanh Huyền đột nhiên nhìn thấy vị công tử áo trắng kia nhìn hắn một chút, sau đó thu hồi ánh mắt.

Tam Sinh Luân Hồi Ấn trong đầu Long Thanh Huyền đột nhiên run lên, dường như là một loại báo nguy trước nào đó.

"Hắn..."

Trong lòng Long Thanh Huyền xuất hiện cảm giác khác thường, âm thầm cảnh giác.

Bên này, Quân Tiêu Dao tùy ý thu hồi tầm mắt, vẻ mặt không thay đổi, khóe môi lại hiện lên đường cong mơ hồ.

Nhưng mà trước mắt vẫn tập trung vào bên Ngân Quả.

"Yêu Linh Thể à, khó trách những Yêu tộc này đều giống như phát điên, nhưng mà trong cơ thể còn sót lại lực lượng phong ấn, là đến từ Vân Vong Quy à?"

Quân Tiêu Dao nghĩ thầm trong lòng.

"Chẳng lẽ ngươi chính là vị Hỗn Độn Thể kia của Vân Thánh đế cung, Vân Tiêu?

Trong mắt Phượng Bạch Vũ tràn đầy tơ máu, nhìn chằm chằm Quân Tiêu Dao.

Lực hấp dẫn Ngân Quả với hắn thực sự không gì sánh bằng.

Huyết mạch Hạo Nguyệt Ngân Hoàng, cũng với Yêu Linh Thể.

Nếu như hắn có thể đạt được Ngân Quả, tuyệt đối sẽ nhảy lên trở thành sự tồn tại yêu nghiệt nhất trong Yêu tộc.

Mà bây giờ, Quân Tiêu Dao xuất hiện, hoàn toàn cắt đứt hy vọng hão huyền của hắn.

"Lá gan các ngươi không nhỏ."

Tầm mắt Quân Tiêu Dao nhìn xung quanh.

Trong mắt hiện lên vẻ thơ ơ lạnh lùng.

Giống như đang nhìn một đám tạp chủng.

"Có vẻ như ngươi thật sự là vị Hỗn Độn Thể kia, nhưng mà ngươi lại có ý gì đây?"

"Nơi này là tinh giới Yêu Hoang, Vạn Yêu thịnh yến, mà thiếu nữ kia thuộc về Ngân Hoàng Tộc, có quan hệ gì với Vân Thánh đế cung các ngươi chứ?"

"Các ngươi cũng quản có hơi quá rộng đấy!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!