Liễu Như lúc trước cũng đã coi như yêu tinh cực kỳ mê người.
Mà nữ tử lười biếng hút linh yên trước mặt lại càng chỉ có hơn chứ không kém.
So với Liễu Như, càng nhiều thêm một loại phong tình vạn chủng thành thục dã lệ.
Nữ tử này đúng là thủ lĩnh Hồng Hồ Tộc, Thiên Hương Yêu Tôn!
Lúc nhìn thấy Thiên Hương Yêu Tôn.
Dù lấy sự bình tĩnh của Long Thanh Huyền, đầu quả tim cũng không nhịn được khẽ run lên.
Thiên Hương Yêu Tôn thật sự rất chí mạng đối với nam nhân.
Không hổ là thủ lĩnh Hồng Hồ Tộc.
Cũng khó trách trước đây Yêu Thần đều sẽ thu nàng làm thị nữ.
Nhưng nói như vậy, chẳng phải Thiên Hương Yêu Tôn cũng có thể coi như thị nữ của hắn?
Nghĩ đến đây, hô hấp của Long Thanh Huyền cũng hơi có phần thô nặng.
Hắn tự hỏi mình không phải hạng người ham mê nữ sắc gì.
Nhưng nữ nhân này thực sự có thể gợi lên hứng thú của nam nhân.
"Tiểu đệ đệ, không ai nói với ngươi, nhìn chằm chằm một nữ tử như vậy rất không lễ phép à?"
Giọng nói Thiên Hương Yêu Tôn lạnh nhạt, giống như là từng thấy nhiều nam tử như vậy, sớm đã thấy nhiều không trách.
Sắc mặt Long Thanh Huyền thoáng đỏ lên, thu hồi ánh mắt.
Thầm mắng định tính của bản thân không quá đủ.
Thanh Ngưu Yêu Tôn bèn nói: "Thiên Hương, không nói nhiều lời thừa với ngươi nữa, nếu ngươi biết lai lịch của hắn thì sẽ không dùng giọng điệu như vậy nói chuyện cùng hắn đâu."
"Ồ, lai lịch lớn cỡ nào mà có thể làm thiếp thân kiêng dè, Vạn Long Yêu Môn ư?"
Thiên Hương Yêu Tôn cười quyến rũ, mang theo một tia khinh thường.
Nghe ý cười này, không biết vì sao, trong lòng Long Thanh Huyền có cảm giác nghẹn khuất bị người ta xem thường khó hiểu.
Hắn trực tiếp tế ra hũ Luyện Yêu.
Quả nhiên, vẻ mặt Thiên Hương Yêu Tôn chợt cứng lại, đứng dậy nhìn chằm chằm hũ Luyện Yêu.
"Người này..."
"Để ta nói với ngươi." Thanh Ngưu Yêu Tôn nói.
Tiếp đó, hắn cũng nói hết tình huống cho Thiên Hương Yêu Tôn.
Vẻ mặt Thiên Hương Yêu Tôn thu lại, đã không còn ý khinh thường trước đó.
"Cho nên, ngươi đã hiểu chưa, tiểu chủ nhân và Yêu Thần đại nhân có liên hệ mật thiết."
"Nói không chừng là thân chuyển thế của Yêu Thần đại nhân."
"Mà chuyện chúng ta phải làm là phụ tá tiểu chủ nhân, trùng kiến Yêu Thần cung." Thanh Ngưu Yêu Tôn nói.
Thiên Hương Yêu Tôn khẽ gật đầu nói: "Không sai, nhưng mà, nếu muốn trùng kiến Yêu Thần cung thì cần nhiều nội tình hơn."
"Sợ rằng phải tìm được di tàng Yêu Thần đại nhân để lại trong cấm địa Yêu Cổ mới được."
Nghe thế, Long Thanh Huyền nói thẳng: "Điểm này Thiên Hương tiền bối có thể yên tâm, ta sẽ nghĩ cách tìm được di tàng Yêu Thần."
Thiên Hương Yêu Tôn nói: "Vậy được, nếu các ngươi có manh mối gì cứ báo lại cho thiếp thân."
"Đến lúc đó thiếp thân đi cùng các ngươi, cũng coi như có thể chiếu cố lẫn nhau."
Long Thanh Huyền lộ ra vui sướng nói: "Có Thiên Hương tiền bối gia nhập, tự nhiên là không thể tốt hơn."
Trong cấm địa Yêu Cổ cũng có rất nhiều hung hiểm.
Còn có rất nhiều hung thú đại yêu không có lý trí, hoặc là chưa khai hoá.
Tuy bên cạnh hắn đã có Thanh Ngưu Yêu Tôn, nhưng cường giả không ngại nhiều.
Nếu có hai cường giả cấp Yêu Tôn bảo vệ bên cạnh, vậy hành trình lần này của hắn tự nhiên sẽ có đảm bảo rất lớn.
"Ha ha, còn gọi thiếp thân tiền bối à, nói không chừng đến lúc đó, thiếp thân vẫn là thị nữ của ngài đấy."
Sóng mắt Thiên Hương Yêu Tôn lưu chuyển, cười mỉm chi nói.
Đầu quả tim Long Thanh Huyền lần nữa run lên.
Nữ nhân này, nhất cử nhất động đều có một loại trêu ghẹo và mị hoặc.
Nghĩ đến việc có thể để nữ tử cực phẩm bậc này trở thành thị nữ của hắn, trong lòng Long Thanh Huyền cũng có chút nóng rực.
"Vậy cũng làm vãn bối có điều mong đợi." Long Thanh Huyền cũng có mong đợi.
"Được rồi, Thiên Hương, đừng chơi mấy loại mánh lới này nữa, lúc sau bọn ta sẽ lại đến tìm ngươi." Thanh Ngưu Yêu Tôn nói.
Sau đó, ông và Long Thanh Huyền cũng rời đi.
Mà chờ sau khi bọn họ rời khỏi.
Ý cười dịu dàng trên khuôn mặt xinh đẹp của Thiên Hương Yêu Tôn lại nháy mắt biến mất.
Bà lần nữa nằm trên ghế dựa, trên khuôn mặt quyến rũ nhòn nhọn mang theo một loại lạnh lẽo và khinh thường.
"Ha... Yêu Thần chuyển thế, thật sự coi mình là một nhân vật chắc?"
Thiên Hương Yêu Tôn hút một ngụm linh yên.
Lúc này, bóng dáng Liễu Như xuất hiện trong điện.
Nàng cũng bày ra vẻ mặt sắc lạnh nói: "Sư tôn, Long Thanh Huyền kia thật sự đáng giận, vậy mà thật sự muốn để ngươi làm thị nữ."
Khóe môi đỏ hồng của Thiên Hương Yêu Tôn nhếch lên khinh thường.
"Hắn chỉ là gặp vận cứt chó, đạt được hũ Luyện Yêu thôi."
"Nhưng mà sư tôn, lẽ nào Long Thanh Huyền thật sự là Yêu Thần chuyển thế?" Liễu Như nói.
Nàng cũng cảm thấy có chút không thể tin tưởng.
Long Thanh Huyền lại có thể có quan hệ với Yêu Thần trong truyền thuyết.
"Chuyện này không rõ lắm, nhưng mà... phải cũng được, không phải cũng chẳng sao, cho dù Yêu Thần tái hiện, cũng đừng muốn để ta thần phục nữa."
"Bởi vì, ta đã có chủ nhân mới..."
Nghĩ đến bóng hình đẹp đẽ ấy, khóe môi Thiên Hương Yêu Tôn cong lên ý cười.
Nàng đã lợi hại hơn Yêu Thần nhiều rồi.
"Vậy sư tôn, kế tiếp chúng ta nên làm thế nào?" Liễu Như nói.
Thiên Hương Yêu Tôn hút vào một ngụm linh yên, sau đó phun ra vòng khói, nói.
"Đế tử của Vân Thánh đế cung chẳng phải đã tới rồi sao, cũng nên gặp hắn thôi."
"Dẫu sao hắn cũng là thiếu lâu chủ chủ nhân khâm điểm mà, về tình về lý đều nên gặp một lần."
"Để đồ nhi đi ạ?" Liễu Như hỏi.
"Không, ta tự mình đi một chuyến."
Thiên Hương Yêu Tôn đứng dậy, trên khuôn mặt quyến rũ mỹ diễm tuyệt luân toát ra vẻ tò mò.
"Nghe nói Vân Tiêu đế tử tuấn mỹ vô cùng, là tuyệt sắc hiếm thấy, lại còn người mang Hỗn Độn Thể, khí huyết năng lượng kia nhất định rất tràn đầy nhỉ."
"Chậc chậc, đáng tiếc là thiếu lâu chủ, chỉ có thể thưởng thức."
Dứt lời, thân thể mềm mại của Thiên Hương Yêu Tôn uốn éo, thân hình như một làn linh yên tiêu tán.
Liễu Như đứng tại chỗ, cũng cảm thán trong lòng.
"Đế tử Vân Thánh đế cung, trong bóng tối còn là thiếu lâu chủ Thính Tuyết Lâu, Vân Tiêu công tử đó rốt cuộc giấu bao sâu?"
Nhớ tới bóng dáng áo trắng cao xa xuất trần ấy, vẻ mặt Liễu Như ngẩn ngơ.
Đáng tiếc, lấy thân phận của nàng vĩnh viễn đều không thể gặp được nhân vật như trên trời đó.
Thậm chí, dù là sư tôn của nàng, phỏng chừng cũng chỉ có thể nhìn đỡ ghiền.