Sợi tóc xán lạn rực rỡ, khuôn mặt nhỏ tinh xảo vô ngần, mũi nhỏ xinh xắn, môi anh đào căng mọng.
Đôi mắt cũng là màu vàng, sáng long lanh.
Càng khôi hài hơn là, sau lưng còn có một đôi cánh nhỏ màu vàng kích cỡ rõ ràng không đúng, thoạt nhìn giống như vật trang trí.
Sau khi bé loli tóc vàng xuất hiện, đầu tiên là cúi đầu nhìn chân ngắn nhỏ đầy thịt của mình.
Cuối cùng không phải là chân gà nữa!
Hơn nữa còn từ ba chân biến thành hai chân.
Nàng lộ ra vẻ ngạc nhiên lẫn mừng rỡ, lao tới Quân Tiêu Dao.
"Cha, ta thành công rồi!"
Tiểu Kim Ô nhờ vào Thái Dương Phần Thiên thảo, còn có năng lượng âm dương điều hòa, cuối cùng đã hóa hình.
Hơn nữa cũng không phụ kỳ vọng của Quân Tiêu Dao.
Quả nhiên là một bé loli tóc vàng.
"Không tệ, có thể sửa tên cho ngươi."
Lúc trước gọi là Tiểu Hắc Tử, chẳng qua là Quân Tiêu Dao tùy ý đặt tên có chứa một tí chơi xấu.
Hắn nhìn Tiểu Kim Ô, lại nhìn qua bên Ngân Quả bên cạnh.
Sau đó nói: "Không bằng, gọi ngươi Kim La đi."
Kim La, Ngân Quả, vừa khéo tương xứng.
Một bên là Tam Túc Kim Ô, một bên là Hạo Nguyệt Ngân Hoàng.
Có thể xưng là Kim Ngân song la.
"Hay quá!"
Kim La nhảy nhót nói.
Cánh nhỏ màu vàng sau lưng cũng hưng phấn mà run lên, phe phẩy.
Cuối cùng cũng có thể thoát khỏi cái tên Tiểu Hắc Tử.
Cuối cùng nàng cũng không còn là Tiểu Hắc Tử nữa!
"Quả Quả, ngươi... không sao chứ..."
Vân Vong Quy và Ngân Phi đều nhìn về phía Ngân Quả.
"Cha, mẹ, Quả Quả không sao, không chỉ như thế, Quả Quả có thể cảm giác được con còn mạnh hơn lúc trước một mảng lớn."
"Còn có lực lượng huyết mạch cũng mạnh hơn trước nữa."
Lúc này Ngân Quả cũng có thể cảm giác được.
Yêu Linh Thể của nàng không còn là gánh nặng của nàng nữa, mà đã triệt để trở thành thiên phú có thể bị nàng khống chế.
"Thật tốt quá..."
Dù lấy tính tình của Vân Vong Quy, lúc này cũng cảm xúc phập phồng.
Vấn đề thể chất của Ngân Quả vẫn luôn là tâm bệnh của ông.
Hiện tại đã được Quân Tiêu Dao giải quyết.
"Ân huệ của đế tử với một nhà bọn ta, quả thực không cách nào dùng ngôn ngữ biểu đạt."
Vân Vong Quy chắp tay với Quân Tiêu Dao, vẻ mặt chân thành.
"Nói lời này thì quá mức khách khí rồi." Quân Tiêu Dao mỉm cười nói.
Thực ra hắn cũng hiểu, đến bây giờ, Vân Vong Quy thực ra đã sớm không còn oán giận gì với Vân Thánh đế cung nữa.
Càng nhiều hơn là cảm xúc bướng bỉnh quật cường.
Chỉ cần khơi thông, tự nhiên khúc mắc sẽ được cởi bỏ.
Nhìn Quân Tiêu Dao, Vân Vong Quy như có quyết định nào đó trong lòng.
Ông nói: "Đế tử, chỗ ta không có gì có thể báo đáp, có lẽ cũng chỉ có một thứ có thể tỏ lòng biết ơn."
Vân Vong Quy dứt lời, thân hình chấn động, một luồng kiếm ý đặc thù tràn ngập dường như có thể già đi năm tháng.
"Tộc huynh, không cần như thế."
Quân Tiêu Dao nhìn đến đây cũng nói.
Hắn biết Vân Vong Quy muốn cho hắn thứ gì.
Nhưng thực ra thật sự không cần như thế.
"Đế tử, sau khi bị trái tim Yêu Thần ký sinh, thiên tư tiềm lực của ta thực ra cũng gần như đã hao hết."
"Hơn nữa đã trải qua nhiều chuyện như vậy, ta đã sớm không còn sự mạnh dạn đi đầu như nghé con mới sinh lúc trước."
"Thời gian kế tiếp, chuyện duy nhất ta muốn làm là yên ổn sống bên người thân."
"Nếu kiếm ý Tuế Nguyệt này tiếp tục ở trên người ta, cũng chỉ là lãng phí thôi."
"Không bằng đưa nó cho người cần hơn."
"Đế tử là thiên kiêu đứng đầu Địa mạch, tương lai thậm chí có thể là trụ cột của cả Vân Thánh đế cung."
"Chắc chắn khi ở trong tay ngươi, kiếm ý Tuế Nguyệt này sẽ không mai một mũi nhọn của nó."
Lời nói của Vân Vong Quy rất chân thành.
Từ niên thiếu hăng hái, tranh phong cùng đế tử Thiên mạch, bày ra tài hoa.
Đến lúc cùng Ngân Phi quen biết yêu nhau, giận dỗi trốn khỏi Vân Thánh đế cung.
Một đường mà đến, hắn đã trải qua rất nhiều chuyện, hiện tại cũng sớm đã thông suốt.
Không phải mọi người đều phải cạnh tranh theo đuổi vị trí thiên hạ đệ nhất.
Có đôi khi, cùng người nhà ngồi xem mây cuộn mây tan cũng là một loại hạnh phúc.
Mấy người Ngân Phi bên cạnh chưa nói gì, bọn họ tôn trọng lựa chọn của Vân Vong Quy.
Quân Tiêu Dao cũng than nhẹ, không cự tuyệt.
Thực ra ý tưởng của Vân Vong Quy cũng giống với ý tưởng của hắn.
Cùng người yêu, người nhà, hồng nhan yên ổn sống bên nhau chính là hạnh phúc.
Nhưng đáng tiếc.
Quân Tiêu Dao cho rằng, muốn có thể yên ổn chân chính.
Nhất định phải đi đến đỉnh điểm ai cũng không đến được.
Chỉ có mạnh đến mức cả thế giới đều không có địch thủ.
Mới có năng lực làm cho ái nhân thân nhân của mình sống cuộc sống yên ổn, không bị bất cứ chuyện ngoài ý muốn gì quấy rầy.
Điều Quân Tiêu Dao muốn là bước lên đỉnh phong, vân đạm phong khinh đưa mắt nhìn bốn phía đều không có kẻ địch sau lưng!
Vân Vong Quy tách ra căn nguyên kiếm ý Tuế Nguyệt trong cơ thể mình, muốn tặng cho Quân Tiêu Dao.
Đây cũng là thứ duy nhất ông có thể hồi báo cho Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao không cự tuyệt nữa, hắn tôn trọng lựa chọn của Vân Vong Quy.
Căn nguyên kiếm ý Tuế Nguyệt này mông lung vô cùng, đồng thời có kiếm ý lạnh thấu xương tuôn trào kèm theo khí tức thời gian.
Trong đó thậm chí có thể nhìn thấy mảnh nhỏ thời gian tàn phá.
Làm người ta đưa mắt nhìn đều như muốn trầm luân trong ý cảnh tuế nguyệt này.
Tuy kiếm ý Tuế Nguyệt này không thể chân chính làm người ta có được lực lượng khống chế thời gian năm tháng, nhưng cũng tuyệt đối không thể khinh thường.
Dẫu sao bất cứ vật gì dính dáng tới thời gian năm tháng đều không phải vật phàm.
Nếu là người bình thường, cho dù đạt được cũng khó mà luyện hóa áp chế, bởi vì năng lượng của kiếm ý Tuế Nguyệt này cũng cực kỳ to lớn bá đạo.
Nhưng chuyện này đối với Quân Tiêu Dao tự nhiên không thành vấn đề.
Thân Hỗn Độn của hắn có lực Hỗn Độn đủ để áp chế lực lượng của kiếm ý Tuế Nguyệt, sau đó hoàn toàn luyện hóa.