Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3312: CHƯƠNG 3312: GẶP LẠI HOẢ LINH NHI, KẺ TIÊU DIỆT LANG QUÂN

"Hừ, cái thứ buồn nôn, ta khinh bà mẹ nhà các ngươi!"

Khuôn mặt xinh đẹp thanh tú của Hoả Linh Nhi tỏ vẻ lạnh lùng chán ghét đến cực độ.

Kim Xà Tộc đúng là khiến người khác ghê tởm.

"Vậy thì hết cách, đừng trách bọn ta không thương hoa tiếc ngọc." Kim Xà Lục lang quân nói.

"Đúng vậy, cho dù nàng có kiểm soát được hoả diễm kinh khủng đó, cũng không thể lật ngược tình thế. Nàng không phải là đối thủ của bọn ta." Kim Xà Thất lang quân nói.

Điều duy nhất bọn họ kiêng dè chính là hoả diễm của Hoả Linh Nhi.

Đó là tử hoả của ngọn lửa hỗn độn mà Quân Tiêu Dao ban cho nàng.

"Nếu các ngươi dám ra tay với ta, sư phụ ta biết được nhất định sẽ lột da rút gân các ngươi, cầm thịt của bọn rắn các ngươi đút cho chim ăn!" Hoả Linh Nhi lạnh lùng nói.

"Ồ, thế sư phụ nàng là ai?"

Ba vị Kim Xà lang quân nghe vậy, khuôn mặt lộ vẻ khinh thường cười khẩy.

Nói thật bọn họ rất thích tính tình nóng nảy đó của Hoả Linh Nhi, chinh phục được mới thú vị chứ.

"Sư phụ ta là đế tử của Vân Thánh đế cung, Hỗn Độn Thể vô địch thiên hạ, chỉ cần một ngón tay thôi là đã nghiền nát cái thứ giống giun các ngươi!"

Nhắc đến Quân Tiêu Dao, trong lòng Hoả Linh Nhi dường như có thêm sức mạnh.

"Ái chà, nực cười thật, Hỗn Độn Thể Vân Thánh đế cung sao, ta cũng từng nghe thiên kiêu ở ngoài kia nhắc đến, đó là người ai cũng giả mạo được à?"

"Nàng muốn dùng hắn để hù người khác, có phần ngây thơ quá rồi."

Ba vị Kim Xà lang quân cười giễu.

Bọn họ căn bản không hề tin.

"Được rồi, dứt khoát ra tay đi, cướp lấy Bàn Đào, đàn áp nàng ta, về phần nam tử kia thì giết luôn."

Ba vị Kim Xà lang quân xuất chiêu lần nữa.

Hoả Linh Nhi khẽ nghiến răng, cũng xuất chiêu.

"Không được Linh Nhi, vi huynh sẽ ngăn cản, muội mau trốn thoát đi. Đi tìm Vân Tiêu đế tử, chắc chắn hắn sẽ giúp muội."

Hoả Huyễn bí mật truyền âm nói.

"Không."

Hoả Linh Nhi cực kỳ quật cường.

Giờ phút này sao nàng có thể vứt bỏ huynh trưởng của mình, tham sống sợ chết chứ.

Ngay khi ba tên Kim Xà lang quân kia đánh tới.

Đột nhiên từ xa có kiếm vũ màu vàng xẹt ngang xuyên qua không gian.

"Ai?"

Ba tên Kim Xà lang quân biến sắc.

Một bóng người tiến thẳng đến chỗ bọn chúng mà chém giết, đó chính là Bằng Phi Dương.

Phía sau là một nam một nữ, hai bóng người bước tới.

Trong nháy mắt Hoả Linh Nhi liền nhận ra bóng người áo trắng quen thuộc kia.

Nàng sững sờ, sau đó trong đôi mắt lấp lánh đỏ ngầu kia không kìm được nước mắt tuôn rơi.

"Sư phụ!"

Hoả Linh Nhi trực tiếp nhào vào lòng Quân Tiêu Dao.

Quân Tiêu Dao giật mình, cũng không có phản ứng gì, chỉ vỗ vai Hoả Linh Nhi cười nhạt.

Đã lâu như vậy không thấy được nhóc đồ nhi này, thôi thì để nàng làm nũng cũng được.

Mặt khác, trong mắt Phong Lạc Hạm hiện lên vẻ hâm mộ.

Hoả Linh Nhi là đồ đệ của Quân Tiêu Dao, có thể danh chính ngôn thuận mà làm nũng.

"Bái kiến Quân Tiêu đế tử..."

Khuôn mặt Hoả Huyễn vừa sợ hãi vừa vui mừng, có cảm giác trong cơn khốn cùng lại tìm được lối thoát.

Có điều so với Hoả Linh Nhi thì hắn rất câu nệ. Dù sao thân phận hiện tại của Quân Tiêu Dao so với hắn, nếu không nói là như lạch trời thì cũng gần giống vậy.

Tính cách của Hoả Linh Nhi vốn dĩ rất tùy tiện, hơn nữa có quan hệ sư đồ với Quân Tiêu Dao, còn có tâm tình khác với hắn.

Dĩ nhiên sẽ không có khoảng cách với Quân Tiêu Dao.

Nhưng Hoả Huyễn thì không như vậy.

Dù cho thân phận con trai của Hoả tộc Thánh Chủ cũng không tệ, nhưng nếu so với đế tử của thế lực chung cực, thì hắn chẳng có gì đáng để so cả.

Hắn không có sức mạnh để xưng huynh gọi đệ với Quân Tiêu Dao.

"Không cần khách khí, quãng thời gian ta lưu lại Hoả tộc các ngươi đối xử với ta không tệ." Quân Tiêu Dao nói.

"Khi đó do không biết thân phận của đế tử, nếu biết sẽ không tùy tiện như vậy." Hoả Huyễn cười gượng một tiếng.

Nhưng trong mắt hắn vẫn hiện lên vẻ vui mừng.

Ít nhất ấn tượng của Quân Tiêu Dao với Hoả tộc khá ổn, chỉ như vậy là đủ.

"Ta biết được đại khái chuyện của các ngươi rồi, thiên địa của báu, người có duyên ắt sẽ sở hữu, Kim Xà Tộc này cũng quá chuyên quyền rồi." Quân Tiêu Dao nói.

"Sư phụ, có gây thêm phiền phức cho người không?"

Hoả Linh Nhi ngước khuôn mặt xinh đẹp nõn nà lên hỏi.

"Ngươi xem thường sư phụ mình như vậy à, mấy con chó con mèo này cũng có thể mang phiền phức đến cho ta?"

Hoả Linh Nhi cười ha ha.

Ngay khi bọn họ đang nói chuyện, bỗng có tiếng gào thét từ phía bên kia truyền đến.

Kim Xà Thất lang quân trực tiếp bị Bằng Phi Dương giết chết.

Hai tên lang quân khác tức đến mức nổ phổi, không kìm được giận dữ la hét.

"Bằng Phi Dương ngươi điên rồi, các đại ca của ta sẽ không tha cho ngươi đâu!"

"Hừ, nếu là mấy tên kia nói không chừng còn hơi đối phó, chứ các ngươi thì không có khả năng." Bằng Phi Dương lạnh nhạt nói.

Kim Xà Cửu Đại lang quân, trong đó có bốn tên đều thuộc cấp mười đại cao thủ.

Quan trọng hơn bọn chúng có liên kích chi pháp.

Nếu bọn chúng hợp lực, đó là điều mà Bằng Phi Dương rất kiêng dè.

Nhưng không sợ chút mấy tên cấp thấp này chút nào.

Nhìn thấy cảnh này, tâm trạng Hoả Linh Nhi cũng trở nên dễ chịu.

Lúc nãy nàng có nói nếu sư phụ của nàng biết, sẽ rút gân lột da, lấy thịt đi nuôi chim.

Bây giờ xem ra thật sự sắp cho chim ăn rồi.

Đại Bằng cũng là chim á.

Quân Tiêu Dao không để ý lắm, chẳng mấy chốc Bằng Phi Dương đã kết thúc trận đấu.

Có vẻ hắn đã được ăn thoải mái: "Đế tử đại nhân, Bàn Đào này..."

Hoả Huyễn lấy ra mấy quả Bàn Đào, tiên vận lượn lờ xung quanh, khiến người khác ngửi phải, cả người liền cảm thấy thư thái.

Nếu Quân Tiêu Dao đã ra tay cứu bọn họ, dĩ nhiên bọn họ cũng muốn có qua có lại.

"Không cần, đây là cơ duyên của các ngươi." Quân Tiêu Dao nói.

Nếu là Bàn Đào mọc ra từ tiên thụ Bàn Đào chân chính trong truyền thuyết, có lẽ hắn còn hơi hứng thú.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!