Lúc này, ở một phía nào đó của Thiên Chi Khư.
Có một khu cổ địa.
Trước khu cổ địa này, một vị nam tử dung mạo thanh tú đáp xuống.
Chính là Đông Phương Hạo!
"Đoán chừng chắc là đúng chỗ này rồi."
Đông Phương Hạo liếc nhìn xung quanh.
Trong khu cổ địa này, linh khí bừng bừng, sương mù bao phủ, là một mảnh đất tốt hiếm có.
Trong một khoảnh khắc, từ nơi sâu thẳm khu cổ địa này, đột nhiên có tiếng chấn động truyền ra.
Linh khí sôi trào, toàn bộ khu đất lớn đều nứt ra.
Mà từ trong đó, vô vàn đóa hoa thần nhô lên, sương mù cuộn trào mãnh liệt.
Từ nơi sâu thẳm khu cổ địa này, ba bóng dáng vút lao ra.
Cả ba người đều mặc bào phục cổ xưa, một người mặc màu vàng kim, một người mặc màu bạc, một người mặc màu đen.
Ba người đứng đó, khí chất thông tuệ uyên bác, toát lên vẻ uy nghiêm khiến người ta kinh sợ.
Tuy ánh mắt Đông Phương Hạo cũng thoáng xao động, nhưng sau đó hơi chắp tay nói: "Kính chào ba vị đạo huynh."
Vị nam tử mặc áo bào vàng kim đứng giữa liếc nhìn Đông Phương Hạo một cái.
"Ngươi là?"
"Tại hạ là truyền nhân Địa Hoàng, đệ tử của Địa Hoàng cung Tử Võ Thánh Vương, Đông Phương Hạo." Đông Phương Hạo đáp.
"Ngươi là đệ tử của Tử Võ Thánh Vương?" Nam tử áo bạc ở một bên khẽ nhếch đuôi lông mày.
"Đúng vậy, mà lần này tới, là phụng mệnh Lê Thánh của Thiên Hoàng các, Tử Võ Thánh Vương của Địa Hoàng cung, Tam điện chủ của Nhân Hoàng điện, đến thông báo cho ba vị một số việc."
Tiếp đó, Đông Phương Hạo cũng nói với ba người một số chuyện.
"Thì ra là vậy, đối phó với đế tử của Vân Thánh đế cung sao?"
Ba người trầm ngâm, lông mày nhíu lại.
Ba người này chính là thế lực Tam Hoàng, đã từng là những yêu nghiệt kiệt xuất nhất.
Thiên Nguyên Tử, Địa Nguyên Tử, Nhân Nguyên Tử!
Bọn họ là những yêu nghiệt xuất sắc do thế lực Tam Hoàng dày công bồi dưỡng.
Hành động của họ đương nhiên cũng đặt lợi ích của thế lực Tam Hoàng lên hàng đầu.
Sau khi nghe Đông Phương Hạo giải thích một hồi.
Nam tử áo bào vàng kim trong ba người, cũng chính là Thiên Nguyên Tử, điềm tĩnh nói: "Nói vậy tức là vị Vân Tiêu đế tử này đang uy hiếp đến quyền uy của thế lực Tam Hoàng ta."
"Ba vị đại nhân muốn diệt trừ hắn ở vùng đất Tiên Di, cũng là hợp tình hợp lý."
"Tên Vân Tiêu đó không phải nhân vật dễ động tới. Đã tu được song thân, hắn ở vũ trụ Khởi Nguyên lại mang Hỗn Độn Thể." Đông Phương Hạo nói.
"Không gặp một lần, sao biết được năng lực của hắn chứ. Đi thôi."
Ba Nguyên Tử Thiên, Địa, Nhân vẻ mặt dửng dưng.
Với tư cách từng là yêu nghiệt xuất sắc nhất của thế lực Tam Hoàng, cho dù đối thủ có lai lịch đáng sợ thế nào, cũng sẽ không có chuyện họ chưa đấu đã e sợ.
Ngoại trừ thế lực của Tam Hoàng ở đây.
Thì Chiến hoàng tử và đám người Hiên Viên Phượng Vũ của tộc Hiên Viên đều đi đến các nơi khác nhau của Thiên Chi Khư.
Để chào đón sự thức tỉnh của Hiên Viên tam kiệt.
Hiên Viên tam kiệt bị phong ấn ở các nơi khác nhau trong Thiên Chi Khư.
Ở một vùng đất cổ nào đó.
Nhìn vào thì thấy đây là một vực thẳm sấm sét, trong đó sấm sét đan xen, ánh sáng rực rỡ.
Chiến hoàng tử đứng ở đây.
Không lâu sau, dưới lôi uyên, một luồng khí tức kinh khủng bộc phát ra, sấm sét đầy trời.
Rồi sau đó, một bóng người uy nghiêm hiện ra ở bên trong hoa thần sấm sét.
"Hiên Viên Chiến, không ngờ ngươi lại là người đến đón ta."
Bóng người kia nói với chất giọng rền to như sấm.
"Hiên Viên Lôi Minh, lần phá phong ấn này của ngươi không biết là tốt hay xấu." Chiến hoàng tử nói.
"Ý ngươi là gì? Ta có thể cảm thấy được bây giờ thời đại đang biến đổi."
"Đây có lẽ là lần biến số lớn nhất mà vũ trụ Khởi Nguyên từng trải qua."
"Chỉ có ở thời thế như vậy thì ta mới có thể chiếm trước tiên cơ, ngồi lên vị trí đứng đầu."
Bóng người này chính là một trong Hiên Viên tam kiệt, Hiên Viên Lôi Minh.
"Vị trí đứng đầu có đấy nhưng ngươi chưa chắc có thể ngồi được." Chiến hoàng tử nói.
"Ngươi đang nói đến người nào của Tam Sinh điện phủ hay Vân Đạo Nhất của Vân Thánh đế cung?" Hiên Viên Lôi Minh nói.
Hắn coi hai người này là đối thủ lớn nhất của mình, họ đã từng một thời đi ngang, xưng vương trong thời đại đó.
"Đều không phải." Chiến hoàng tử lắc đầu.
"Vậy thì là ai?" Hiên Viên Lôi Minh tò mò.
Tuy mỗi một thế hệ đều sẽ có một số thiên kiêu ngựa ô xuất hiện.
Nhưng đối với những yêu nghiệt bị phong ấn từ xưa như bọn họ.
Những con ngựa ô đó chỉ là trò chơi mà thôi.
Còn lâu mới có thể đấu với bọn họ.
"Người kia có Hỗn Độn Thể." Chiến hoàng tử nói.
"Cái gì?"
Vẻ mặt của Hiên Viên Lôi Minh hơi thay đổi.
Không còn là sự thờ ơ như lúc trước nữa.
Nếu đó là bất kỳ con ngựa ô nào khác thì hắn chỉ cười cho qua chuyện.
Nhưng ba chữ Hỗn Độn Thể mang đến quá nhiều sức nặng.
Cho dù là nhân vật đương đại cũng rất khủng khiếp.
"Người kia đến từ Vân Thánh đế cung, tên là Vân Tiêu..."
Chiến hoàng tử cũng nói cho Hiên Viên Lôi Minh một ít tin tức.
Sau khi nghe xong, vẻ mặt Hiên Viên Lôi Minh hơi nghiêm lại, không còn sự ngạo mạn không coi ai ra gì như trước nữa.
Trong lòng những tên yêu nghiệt bị phong ấn từ xưa này đều có sự kiêu ngạo.
Nhưng kiêu ngạo không có nghĩa là ngu ngốc.
Hơn nữa thành tích chưa thua một trận nào của Quân Tiêu Dao thật sự rất đáng sợ.
"Thú vị đấy, không ngờ kiếp này lại xuất hiện một nhân vật như vậy."
"Nhưng mà điều này cũng đại biểu cho việc thời đại này đang thực sự biến đổi nên mới có thể xuất hiện một nhân vật như vậy."
"Nếu có thể thay thế được hắn thì chắc chắn ta có thể chiếm được tiên cơ thiên mệnh của kiếp này."
Hỗn Độn Thể không bao giờ xuất hiện một cách tùy tiện.
Cũng giống như anh hùng chỉ xuất hiện trong thời loạn.
Trong mắt Hiên Viên Lôi Minh bắn ra ánh sáng sấm sét rực rỡ.
Ở một bên khác, Hiên Viên Phượng Vũ cũng đang nghênh đón một vị thiên kiêu khác.
Đó chính là một người khác trong Hiên Viên tam kiệt, Hiên Viên nguyên thần.
Hiên Viên nguyên thần này không hề tầm thường, trong tam kiệt hắn là người duy nhất chuyên tu luyện linh hồn.
Hắn am hiểu đạo nguyên thần, hơn nữa hắn còn có nguyên thần đặc thù.
Ngoài ra, hắn và Hiên Viên Phượng Vũ đều có chung một huyết mạch.
Sau khi nghe được tin tức về Quân Tiêu Dao qua miệng của Hiên Viên Phượng Vũ.
Trong mắt Hiên Viên nguyên thần lộ ra sự lạnh lẽo, nhìn vào chữ "Tiêu" khắc trên đùi Hiên Viên Phượng Vũ.
Sau đó hắn giơ tay lên, lực lượng pháp tắc bao trùm.
Nhưng lại không thể xóa được.
"Lực lượng pháp tắc của người này cũng được đấy." Hiên Viên nguyên thần nói.
Ngay cả khi hắn ra tay cũng không thể xóa được chữ kia.
"Nhưng mà sỉ nhục huyết mạch của ta thì phải trả cái giá rất lớn." Hiên Viên nguyên thần lạnh lùng nói.