"Không nghĩ tới Địa mạch có thể xuất hiện nhân vật tuyệt thế như Vân Tiêu tộc đệ, cũng là may mắn của Vân Thánh đế cung ta."
Vân Nhược Thủy duỗi bàn tay như ngọc của mình ra, Quân Tiêu Dao cũng theo đó bắt lấy.
Bàn tay của Vân Nhược Thủy mềm mại và mịn màng đến mức có thể bị gãy khi bị đánh, giống như được làm từ nước, mềm mại như không xương.
Quân Tiêu Dao thậm chí cảm thấy, nếu như dùng lực một chút thì sẽ vỡ ra.
Hắn cũng nhìn thoáng qua Vân Nhược Thủy.
Vị nữ tử này, lẽ nào là luyện hóa quá nhiều dị thủy, thân thể đều biến thành nước rồi ư?
Có điều Quân Tiêu Dao vẫn rất khéo léo, nhẹ nhàng nắm một cái liền buông ra.
Điều này không khỏi khiến cho Vân Nhược Thủy trong mắt lộ ra một tia hứng thú.
Đệ đệ anh tuấn này này có chút quá mức đẹp này, hành vi cử chỉ lễ phép khéo léo, nhìn qua thậm chí có chút ngoan ngoãn.
Điều này không khỏi khiến cho Vân Nhược Thủy trong mắt lộ ra một tia hứng thú.
Làm cho Vân Nhược Thủy nhịn không được dâng lên một tia tâm tư trêu chọc.
Nàng bỗng nhiên nói: "Vân Tiêu tiểu đệ đệ, nam nhân này quấy rầy ta, muốn ra tay với ta, làm sao bây giờ?"
Vân Tiêu tiểu đệ đệ?
Đây là xưng hô gì thế, Quân Tiêu Dao cũng cạn lời luôn.
Cảm giác rất không quen.
"Tộc tỷ, ta không nhỏ nữa."
"Không nhỏ?"
Vân Nhược Thuỷ đưa mắt quan sát Quân Tiêu Dao, hơi xoa cằm, lộ ra vẻ ý vị thâm trường.
Quân Tiêu Dao càng thêm cạn lời.
Vân Nhược Thuỷ nhìn qua thì giống nữ tử vùng sông nước Giang Nam thanh lệ dịu dàng, che ô giấy, ưu nhã vô cùng.
Nhưng làm sao cảm giác, tư duy bay xa như vậy chẳng ăn khớp với khí chất tí nào.
Đây là tương phản gì?
"Nhược Thuỷ tộc tỷ, các ngươi đi phá vỡ trận văn của Vũ Hoá Tiên Liên."
"Còn chuyện khác, cứ giao cho ta."
Quân Tiêu Dao rất khôn khéo dời đi đề tài.
Vân Nhược Thuỷ thanh nhã mỉm cười, răng như hạt bầu.
Sau đó, đám người Vân Nhược Thuỷ cũng xuất thủ, bắt đầu phá vỡ trận văn thiên nhiên của Vũ Hoá Tiên Liên.
Có đế nữ Thiên mạch Vân Nhược Thuỷ xuất thủ, tốc độ tự nhiên nhanh lên rất nhiều.
Mà bên này, sắc mặt Hiên Viên Tung Hoành sớm đã mang theo vẻ u ám.
Hắn trước nay đều chưa từng nhận được sắc mặt tốt từ chỗ Vân Nhược Thuỷ.
Nhưng Vân Nhược Thuỷ lại nhiệt tình với tên Vân Tiêu lần đầu gặp mặt như thế.
Dù là vì cùng tộc, nhưng trong lòng Hiên Viên Tung Hoành vẫn khó chịu.
Lại còn dâng lên cảm giác uy hiếp.
Tuy nói là cùng tộc, nhưng kết hôn cùng tộc lại là chuyện thường thấy.
Huống chi Quân Tiêu Dao và Vân Nhược Thuỷ thực ra cách khá xa, một bên là người Thiên mạch, một bên là người Địa mạch, huyết thống cũng không gần.
Lúc trước Hiên Viên Tung Hoành cũng cho rằng, Vân Nhược Thuỷ khuynh mộ đế tử Thiên mạch Vân Đạo Nhất.
Nhưng bây giờ xem ra, Vân Nhược Thuỷ hẳn quả thực chỉ có ý tôn kính đối với hắn.
Ngược lại là Quân Tiêu Dao, cho dù lấy ánh mắt Hiên Viên Tung Hoành cũng không thể không thừa nhận.
Là một tên tiểu bạch kiểm có thể được nữ nhân thích.
"Hậu sinh vãn bối, ngược lại có chút cuồng, nhưng Vũ Hoá Tiên Liên này, tộc Hiên Viên ta không định chắp tay nhường lại."
"Huống chi trước đó ở nghĩa trang Táng Đế, ngươi cũng đã cướp cơ duyên của tộc Hiên Viên ta."
Khí tức trên người Hiên Viên Tung Hoành bốc lên, sợi tóc tung bay, vận sức chờ phát động.
"Vãn bối? Ở trước mặt thực lực, chỉ phân kẻ mạnh và kẻ yếu."
"Hiện tại có hai con đường bày ra trước mặt các ngươi."
"Con đường thứ nhất, cút."
"Con đường thứ hai, dạy các ngươi làm người, sau đó cút."
Quân Tiêu Dao thờ ơ nói.
Nghe được lời này, Vân Nhược Thuỷ cũng không nhịn được lộ ra một nụ cười mỉm.
Tiểu tộc đệ này đúng thật là có phần khí phách.
"Ha..."
Hiên Viên Tung Hoành cũng bật cười, giận quá thành cười.
Vân Đạo Nhất đều không cuồng như vậy.
Hậu sinh bây giờ lại là một người biết xạo hơn một người.
Hiên Viên Tung Hoành cũng không nhiều lời vô nghĩa, trực tiếp xuất thủ.
Năm ngón tay hắn nắm chặt, một quyền đánh ra, kim quang cuồn cuộn, hư không sôi trào.
Hiên Viên Tung Hoành vừa xuất thủ, dao động đó vô cùng cường đại.
Còn hơn cả Chiến hoàng tử lúc trước.
Dù sao cũng là vương giả phong ấn, yêu nghiệt thời cổ, thực lực của hắn quả thực không phải là để trưng.
Quân Tiêu Dao thấy thế, cũng thường thường vô kỳ đánh ra một chưởng.
Thế giới Tu Di trong thân thể hắn đã diễn hóa tới bốn ngàn vạn.
Tới mức độ này, bản thân Quân Tiêu Dao thậm chí đều không cần phải phát ra thần lực gì.
Trong cái giơ tay nhấc chân là đều có được vô lượng uy năng.
Quyền chưởng chạm nhau, tiếng nổ vang của năng lượng vang lên.
Hiên Viên Tung Hoành chỉ cảm thấy một luồng vô thần năng cùng kinh khủng đè ép tới.
Làm cho xương cánh tay hắn đều chấn động, như có vết nứt lan ra.
Hiên Viên Tung Hoành lui lại mấy bước.
Sau đó, giáp trụ màu vàng trên người hắn bỗng hiện ra phù văn cổ xưa.
Chỉ một thoáng, một luồng bí lực thêm vào trên người Hiên Viên Tung Hoành.
Để hắn miễn cưỡng tiếp được một chưởng của Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao nhìn thoáng qua.
Bảo giáp này của Hiên Viên Tung Hoành hiển nhiên cũng rất có lai lịch, không tầm thường, có thể thêm vào lực lượng.
Lúc này, dù là Hiên Viên Tung Hoành, trong ánh mắt cũng mang theo vẻ nghiêm trọng.
Tuy nói Quân Tiêu Dao là Hỗn Độn Thể.
Nhưng Hiên Viên Tung Hoành cho rằng, dù là Hỗn Độn Thể, ở giai đoạn này, lực lượng cũng không thể cường đại đến mức này.
Ngoại trừ Quân Tiêu Dao là thân thể Chuẩn Đế, phỏng chừng còn có thủ đoạn khác.
Nhưng bất kể ra sao.
Hắn sẽ không coi thường Quân Tiêu Dao thêm nữa.
Quyền phong của Hiên Viên Tung Hoành lần nữa chấn động mà ra, trong hư không, quyền quang khủng bố hóa thành thần quang chữ thập, trấn áp mà đi.
Đúng là thần thông độc môn của Hiên Viên Tung Hoành, Tung Hoành Vương Quyền!
Một quyền này ra, mang theo ý vương đạo.
Giống như tên của Hiên Viên Tung Hoành, tung hoành thiên hạ, duy ngã độc tôn.
Quyền pháp này đã không đơn giản là quyền pháp.
Mà đã hiện ra một loại quyền ý.
Quyền ý Tung Hoành!
"Ồ?"
Lúc này trong mắt Quân Tiêu Dao mới lộ ra một tia cảm thấy hứng thú.
Chính cái gọi là kiếm có kiếm ý.
Quyền pháp tự nhiên cũng có quyền ý.