Trong chốc lát, thiên địa nổ tung, Hiên Viên nguyên thần chấn động lùi lại mấy bước.
Vân Khê thấy vậy, di chuyển ánh mắt, nhìn thấy một thân hình bay qua hư không đến.
Hắn mặc áo gai rất đơn giản, không nhìn rõ mặt, như thật như ảo, khiến cho người ta mãi mãi không nhìn thấu hình dạng của hắn.
Thân hình của hắn không đến mức anh tuấn thần võ nhưng tỉ lệ rất hoàn hảo, giống như tương hợp với thiên địa, hài hòa tự nhiên.
"Vân Đạo Nhất!"
Ánh mắt Hiên Viên nguyên thần đầy ngưng trọng.
Vị nam tử này chính là đế tử Thiên mạch phong tồn của Vân Thánh đế cung, Vân Đạo Nhất!
Hắn có một khí chất đối lập với bên ngoài, phiêu diêu mờ mịt, không nhiễm bụi trần.
Cũng không có dáng vẻ uy thế kinh thiên động địa hay khí thế bá đạo như những vương giả phong tồn thời cổ khác.
Tất cả đều cũ kỹ, tự nhiên, đơn giản.
Nhưng trong sự bình thản này lại như giấu giếm huyền cơ, bình tĩnh như biển rộng, bên trong lại mãnh liệt vô cùng.
"Dám đụng đến người của Vân Thánh đế cung ta, các ngươi to gan lắm."
Vân Đạo Nhất nói.
"Hừ, Vân Đạo Nhất, tính cách của ngươi vẫn như xưa." Hiên Viên nguyên thần hừ lạnh một tiếng.
Tuy nói vậy nhưng trong đáy mắt hắn cũng có sự ngưng trọng.
Nếu như Vân Đạo Nhất là nhân vật dễ đối phó thì hắn đã ra tay từ lâu rồi.
"Đa tạ."
Vân Khê nhìn về phía Vân Đạo Nhất, lễ phép nói.
"Xem ra trong những ngày ta ngủ say, Vân Thánh đế cung đã xảy ra thay đổi lớn." Vân Đạo Nhất nói.
"Ta tên Vân Khê, đến từ đế tộc Vân thị ở Giới Hải." Vân Khê nói.
"Thì ra là vậy, Địa mạch trở về à." Vân Đạo Nhất gật đầu.
Tính cách của hắn là như vậy, không hề dao động, cũng không có chuyện gì khiến cảm xúc của hắn thay đổi lớn.
Cũng đúng lúc này, nơi này có rất nhiều người đến.
Cửu Sắc Tiên Cung hạ xuống.
Thiên kiêu có thể đến đây đều sẽ đến.
Cho dù không có được cơ duyên thì lấy ít đồ thừa cũng được.
"Đã lâu không gặp, Vân Đạo Nhất!"
Trong lúc này, bỗng nhiên có giọng nói vang vọng như sấm.
Một nhóm người đến.
Chính là Chiến hoàng tử và một trong Hiên Viên tam kiệt của tộc Hiên Viên, Hiên Viên Lôi Minh!
Hiên Viên Lôi Minh có khí tức bá đạo hùng mạnh như sấm chớp, Vân Đạo Nhất vẫn là dáng vẻ ung dung không vội vàng.
Nhưng không chỉ như vậy.
Đám người Dật hoàng tử và Hiên Viên Tung Hoành cũng đến.
Người của tộc Hiên Viên gần như đều đến đủ. Ngoài ra ở một phía khác, mấy người Nguyên Như Ý của Tam Sinh điện phủ cũng hiện thân.
Đôi mắt bọn họ đều hướng về Cửu Sắc Tiên Cung trong hư không kia.
Phía khác còn có bóng người, yêu khí ngút trời đến.
Đó là người Yêu tộc.
Trong đó có vương giả phong tồn của Vạn Long Yêu môn và Cửu Phượng Tộc.
Bọn họ đến đây không chỉ vì đồ thừa.
Mà còn đến vì Quân Tiêu Dao.
Dù sao Quân Tiêu Dao cũng khiến cho tinh giới Yêu Hoang phẫn nộ cùng cực.
Hắn đã sớm trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của Yêu tộc.
Vân Khê thấy nhiều người tụ tập thì nhíu chặt mày lại.
Trong tình huống này muốn bình yên đoạt được truyền thừa Địa Hoàng không phải chuyện đơn giản.
Đang vào lúc Vân Khê đang thầm nghĩ thì nàng cảm ứng được gì đó, đột nhiên nhìn lại.
Ở một hướng khác có nhóm người bay xuống.
Một người trong đó, tay nâng bảo tháp, chính là Đông Phương Hạo!
Mà đáng lưu ý là bên cạnh Đông Phương Hạo còn có ba người nữa, tỏa ra khí tức bất phàm.
"Một truyền nhân Địa Hoàng khác cũng tới."
"Ôi ba người kia chắc là ba vị yêu nghiệt phong tồn của thế lực Tam Hoàng."
"Lần này có trò vui xem rồi."
Một số thiên kiêu bàn tán ầm ĩ.
"Vân Khê, giữa ta và ngươi nên kết thúc rồi."
"Rốt cuộc thiên mệnh Địa Hoàng là của ai, nên quyết định ở đây đi."
Đông Phương Hạo bình tĩnh nói lại đầy kiên quyết.
Hắn nhất định phải trở thành truyền nhân Địa Hoàng.
Bởi vì thứ này không chỉ đại diện cho danh dự, địa vị và quyền lực mà còn đại diện cho thực lực.
Có thực lực, hắn mới có thể tự tay báo thù Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Sau khi biết Nguyệt Niệm Quân chính là Đông Phương Ngạo Nguyệt, Đông Phương Hạo càng gấp gáp muốn có được truyền thừa Địa Hoàng.
Sau đó sẽ vạch trần bộ mặt thật của nàng, tự tay báo thù.
Thậm chí trả thù cả đế tộc Đông Phương.
Tuy hắn họ Đông Phương nhưng đế tộc Đông Phương chỉ cho hắn những ký ức thống khổ.
Mà muốn làm tất cả những thứ này, hắn nhất định phải trở thành truyền nhân Địa Hoàng.
"Ngươi nói không sai, trận chiến tranh giành truyền nhân Địa Hoàng cũng nên kết thúc rồi." Vân Khê nói.
Đông Phương Hạo vì mục tiêu của mình, muốn đoạt được truyền thừa Địa Hoàng. Nàng làm sao lại không có chứ?
Chấp niệm của nàng chính là muốn khiến Quân Tiêu Dao thấy kiêu ngạo tự hào vì nàng.
"Cũng khá náo nhiệt đó."
Ánh mắt Vân Đạo Nhất nhìn qua, tộc Hiên Viên, Tam Sinh điện phủ, Thánh đô Tam Hoàng, thế lực Yêu tộc...
"Vân Đạo Nhất, với một mình ngươi không thể bảo vệ được Cửu Sắc Tiên Cung."
Hiên Viên Lôi Minh của tộc Hiên Viên mở miệng nói.
Nhưng Vân Đạo Nhất còn chưa nói gì thì một giọng nói trong trẻo như dòng suối vang lên.
"Hiên Viên Lôi Minh coi thường Vân Thánh đế cung ta không có ai sao?"
Một hàng người đi vào.
Nữ tử nói chuyện, cầm một chiếc ô giấy, trên người mưa bụi mịt mờ.
Khuôn mặt như vẽ, mắt như lưu ly, răng như ngọc, nhan sắc rung động lòng người. Đây chính là nhóm người Vân Nhược Thủy.
"Đế Nữ Thiên mạch của Vân Thánh đế cung cũng tới!"
"Lần đầu tiên ta gặp một tuyệt sắc giai nhân như vậy."
Theo đám người Vân Nhược Thủy đến, nơi này lại xảy ra náo động.
"Đạo Nhất tộc huynh." Vân Nhược Thủy đến đây, mỉm cười nói với Vân Đạo Nhất.
"Bái kiến đế tử Đạo Nhất!"
Những thiên kiêu còn lại của Vân Thánh đế cung cũng lập tức chắp tay chào Vân Đạo Nhất.
Tuy uy vọng của Quân Tiêu Dao ở Vân Thánh đế cung có một không hai nhưng dù sao Vân Đạo Nhất cũng là vương giả thời cổ của Vân Thánh đế cung, còn là đế tử Thiên mạch. Thân phận địa vị vẫn còn, cho dù là đám người Vân Chiêu cũng cực kỳ kính cẩn.
Vân Đạo Nhất phất tay, thản nhiên nói: "Không cần nói lời thừa thãi nữa, xem ra vị Vân Khê cô nương này có duyên với truyền thừa Địa Hoàng."
"Không sai, đại trưởng lão cũng dặn dò ta phải trợ giúp đế nữ Vân Khê chiếm được truyền thừa Địa Hoàng."
Vân Chiêu nói.