Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3348: CHƯƠNG 3348: Quân Tiêu Dao nói thẳng ra luôn.

Nghe thấy như thế, tất cả mọi người ở đều là có thể cảm nhận được sự lạnh lùng và sát ý ở trong đó.

Quân Tiêu Dao quả thật không nói suông bao giờ.

Vân Khê nghe thấy lời này, trong lòng cảm động phải biết.

Nhưng ngay lập tức có một giọng nói lạnh lùng vang lên.

"Nhưng truyền nhân của Địa Hoàng cũng không chỉ có một mình Vân Khê."

Đông Phương Hạo đứng ra, hắn đương nhiên không thể nào chắp tay nhường truyền thừa Địa Hoàng được. Quân Tiêu Dao chỉ mỉm cười.

"Nếu ngươi chết rồi, không phải chỉ còn lại một mình muội muội của ta thôi sao?"

Nghe nói như thế, vẻ mặt của Đông Phương Hạo sững sờ ngay.

Những người còn lại đều lộ ra sắc mặt phức tạp.

Những lời này bá đạo đến vô pháp vô thiên rồi!

"Ngươi đến!"

Ba viện của Thiên Địa Nhân đều đứng ra hết, uy thế đảo loạn mây trời gió đất!

Quân Tiêu Dao không có để ý chút ấm ĩ cỏn con này.

Hắn ngược lại nhìn về phía Vân Khê nói: "Khê Nhi, ngươi đi đi, nơi này có vi huynh ngăn cản, không ai có thể quấy rầy đến ngươi đâu." Cơ duyên là cả tòa Tiên Cung này đều thuộc về muội muội hắn.

Vẻ mặt Vân Khê rung động, bàn tay nắm chặt, trong lòng xúc động.

"Ca, Khê Nhi sẽ không khiến cho ngươi thất vọng!"

Nàng đinh ninh nói ra.

Sau đó cũng không quay đầu lại, lao thẳng tới Tiên Cung.

Bởi vì nàng biết báo đáp lớn nhất dành cho Quân Tiêu Dao chính là trở thành truyền nhân duy nhất của Địa Hoàng!

Thấy Vân Khê lao đến Cửu Sắc Tiên Cung, những người ở đây không còn bình tĩnh đứng yên được nữa.

Đừng nói Đông Phương Hạo, cho dù là những người còn lại cũng khát vọng tột cùng với truyền thừa của Địa Hoàng.

Dù cho không đạt được truyền thừa hạch tâm nhất, nhưng chỉ với một chút râu ria bên ngoài thôi cũng đã rất trân quý, đủ để bọn họ đánh cược một lần.

Thấy những tên kia bắt đầu rục rịch, Quân Tiêu Dao dậm chân đi ra.

Vốn dĩ khí tức của hắn đã thâm sâu giống như biển rộng rồi, thế mà giờ phút này đây lại để lộ ra ngoài, khí thế của Hỗn Độn lan tràn mãnh liệt, khiến cho thiên địa thương khung vì thế mà dao động!

"Ai muốn chiến thì ra tay."

Quân Tiêu Dao câu nói này ra không khác gì đang khiêu khích.

Hiên Viên Lôi Minh, Hiên Viên nguyên thần bước ra.

Ánh mắt của Hiên Viên Tung Hoành lóe lên, cuối cùng cũng đứng dậy.

Còn có Long Tường Thiên của Vạn Long Yêu Môn.

Phượng Cửu Huyền của Cửu Phượng Tộc.

Còn có thế lực Tam Hoàng là Thiên Nguyên Tử, Địa Nguyên Tử, Nhân Nguyên Tử.

Đầy đủ tám vương giả bị phong ấn và yêu nghiệt thời cổ đứng ra!

Cảnh tượng này có thể nói là khiến người người kinh hãi!

Đây chính là tám yêu nghiệt cường đại đã từng tung hoành ngang dọc một thời, giờ phút này lại đang cùng nhau đứng ra, chiến y trào dâng.

Đây là chuyện hiếm thấy!

"Trời đất quỷ thần thiên địa hột vịt lộn ơi, dù cho Vân Đạo Nhất và Vân Nhược Thủy của Vân Thánh đế cung cùng nhau ra tay, ba đánh tám khó mà đánh thắng được."

Đám người nghĩ thầm.

Mấy yêu nghiệt thời cổ này ai mà chẳng có chút tài năng, với lại cũng chẳng là kẻ thiện lương gì.

Dù cho nhiều thêm một người thì chiến lực cũng sẽ có sự chênh lệch rất lớn.

Chớ nói chi là tám đánh ba, chiến lực này chênh lệch hơi bị lớn.

Cộng thêm đám người Đông Phương Hạo, Chiến hoàng tử, Hiên Viên Phượng Vũ, Nguyên Như Ý đều mang theo nỗi lòng riêng của từng người.

Vân Đạo Nhất và Vân Nhược Thủy thấy thế đều muốn tiến lên.

Trong mắt bọn họ, Quân Tiêu Dao tuy là Hỗn Độn Thể có chiến lực nghịch thiên, nhưng đối thủ quá đông thế này.

Thế mà đúng vào lúc này, Quân Tiêu Dao bỗng nhiên nói.

"Mong tộc huynh tộc tỷ bảo hộ Cửu Sắc Tiên Cung kia, đừng để cho bất kỳ ai đến gần hoặc đi vào."

"Cái gì, vậy ngươi..." Trong lúc nhất thời vẻ mặt của Vân Nhược Thủy đều là kinh ngạc, dường như vẫn chưa kịp phản ứng lại.

"Tám người này, một mình ta đối phó là đủ rồi."

Quân Tiêu Dao đứng chắp tay, thản nhiên nói.

"Cái gì!"

Quân Tiêu Dao cũng không che giấu gì cả cho nên tất cả những thiên kiêu ở đây đều nghe thấy những lời này.

Trong đầu bọn họ đều vang lên tiếng ong ong, tâm trí rung động, không thể tin được!

"Ta... Ta không nghe lầm chứ, đế tử Vân Đạo muốn lấy một địch tám?"

"Một người độc chiến tám vương giả thời cổ, đây là bị điên rồi sao?"

"Cuồng, thật ngông cuồng, ở vũ trụ Khởi Nguyên này, đây chính là trận chiến xưa nay chưa từng có!"

Mọi người đều sôi trào hết lên vì một câu nói của Quân Tiêu Dao.

Bởi vì chuyện này quá đáng kinh ngạc, không tài nào tin được.

Vương giả bị phong ấn hay yêu nghiệt thời cổ đều là thiên kiêu yêu nghiệt đã từng ít nhất một lần tung hoành ngang dọc một tinh giới, nhân vật độc chiếm vị trí đầu.

Mỗi một người đều không hề tầm thường, có thể xưng nhân tài kiệt xuất tuyệt đối, đủ để tranh đoạt thiên mệnh.

Nhưng mà với mấy tên yêu nghiệt như vậy, thiên kiêu lúc bây giờ là Quân Tiêu Dao lại muốn một chiến tám!

Có thể nói, giờ phút này tất cả mọi người đều như rơi vào giấc mộng.

Đừng nói những người khác, ngay cả Vân Thánh đế cung bên này.

Rất nhiều thiên kiêu đều rung động trong đầu.

Dung nhan tú lệ của Vân Nhược Thủy cũng xuất hiện sự ngạc nhiên vô cùng.

Nàng biết tộc đệ này có chút bá khí, nhưng cũng không rằng có dũng khí một chiến tám.

Như này cũng không khỏi có hơi cuồng quá mức đi chứ.

"Làm vậy có phải hơi không cân sức quá rồi không?" Vân Đạo Nhất cũng hơi nhíu mày.

Cũng không phải hắn nghi ngờ thực lực của Quân Tiêu Dao.

Hỗn Độn Thể không thể nghi ngờ chính là tồn tại mạnh mẽ.

Nhưng để mà một chiến tám, dưới góc độ của Vân Đạo Nhất là một hành động gan dạ nhưng khó mà thành công được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!